Thích xạo lồn
Thanh niên hoi
Bài học chọn vợ nhớ đời của t
Nay t rảnh lên đây chia sẻ một câu chuyện cuộc đời cứ tưởng như phim của t và cũng là nỗi nhục nhã của t, trong đấy bản thân t đóng vai một thằng "ngờ nghệch". Và nhờ đó t mới thấm câu: Đừng bao giờ lấy một "cô tiểu thư nghèo". Phải tìm hiểu rõ cả gia đình nhà vợ rồi hãy tiến tới hôn nhân, đừng coi thường lời khuyên của các cụ đi trước.
Duyên nợ cuộc đời t lấy vợ năm 25 tuổi, cô ấy kém t 6 tuổi, ở vùng quê Miền Tây với đặc sản "Dừa". Rước về xong t mới phát hiện ra một vấn đề: Vợ t mắc bệnh "công chúa" dù nhà vợ chẳng khá giả gì.
T là con cả, gia đình thuộc dạng trung lưu nhưng bố mẹ, con cái, anh em độc lập tài chính hoàn toàn. Bố mẹ t sống rất hiện đại, sẵn sàng vào bếp nấu cơm cho cô con dâu cày game đến 2h đêm và bình minh lúc 12h trưa, cũng chẳng phải dọn dẹp nhà cửa gì hết.
Tới khi có con đầu lòng, cô ta bỏ mặc xác con t luôn. T lại phải vừa lo toan công việc, vừa dạy con và chăm con "phụ" vợ. Nói là phụ, nhưng thực tế là để vợ có thời gian cày game và sống ảo trên MXH. Tới năm thứ 2, con t có dấu hiệu bị tăng động giảm chú ý do ngoài lúc t không ở nhà, vợ tôi ném cho thằng bé cái iPad để rảnh tay.
Cuối năm thứ 2, t gặp trục trặc công việc dẫn đến thất bại, t đưa vợ con vào SG để làm lại từ đầu. Lúc này tôi mong vợ sẽ cùng san sẻ, nhưng không, làm cái gì cô ta cũng kêu mệt và không phù hợp. Dù làm lại từ đầu nhưng là đàn ông, t vẫn gồng gánh mức thu nhập 2x để lo cho gia đình. Lúc t mệt mỏi nhất thì cũng là lúc bị "tặng sừng" lần 1. Cay đắng là cô ta làm chuyện đó ngay trước cửa nhà bố đẻ mình (một lão "ba vạch" chính hiệu). Vì thương con, t cắn răng chịu đựng, tự nhận lỗi về mình. Sau đó vì áp lực công việc, t đề nghị về lại HN sinh sống để có bố mẹ phụ đỡ.
Về HN, mọi chuyện lại quay lại vòng lẩn quẩn: Tối cày game, trưa mới ngủ dậy, con cái kệ. Tôi è cổ gánh tiền học, tiền can thiệp cho con và tiền chi tiêu. Vợ đi làm shop mỹ phẩm, lương chỉ đủ bản thân xài chứ chẳng phụ giúp được gì, nhưng cô ta coi thế là đủ và đi làm về chỉ để giải trí, chơi game. Có nói thì bảo làm giờ chiều lên tối về k phù hợp để trông con
T có than thở dạy dỗ thì cô ta bảo: "Tôi xứng đáng có cuộc sống giàu sang không phải làm gì". Cô ta còn trẻ nên chuyện con cái cô ta không quan tâm, cũng chẳng có cảm xúc gì với con. T thưa chuyện với nhà ngoại nhưng không cải thiện, và rồi "chiếc sừng" thứ 2 xuất hiện. Khi bị phát hiện, cô ta trách ngược là tại t... phát hiện ra, chứ "phụ nữ giờ ai chả vậy".
Lúc này t đã rất ngán ngẩm, nhưng vì thương con còn nhỏ lại đang phải can thiệp nên tôi lại nhẫn nhịn. Đầu năm ngoái, cô ta đòi vào SG làm vì anh trai cho công việc "quản lý đồ" nghe rất sang chảnh. Kết quả vào phải làm 12 tiếng/ngày, cô ta không chịu nhiệt được nên t lại lóc cóc vào SG lo chỗ ăn ở cho cô ta ổn định lại.
T làm như trâu như ngựa, không dám than vãn để cô ta kiếm việc ổn định rồi mình sẽ rút lui coi như hết tình nghĩa. Nhưng không, t đi làm nuôi cô ta từng ngày, còn cô ta làm gì cũng thấy mệt, không phù hợp nghỉ việc đổi việc liên tục Kêu cô ta ở nhà bán hàng t kiếm mối thì nhất quyết ko build profile vì sợ ng ta biết mình có gia đình. Tôi lại vừa làm, vừa trông con nhỏ, vừa nuôi nốt cô vợ "báo" ảo tưởng.
Vì mải mê công việc, t vô tình phát hiện ra trên FB cô ta chẳng đăng một cái ảnh chồng con nào, lúc nào cũng như gái 18 đi tìm tình đầu. Cô ta tự vẽ cho mình cuộc đời bi thảm: bị cha mẹ đánh đập, bị người yêu phụ bạc... để đóng vai người khổ nhất thế gian. 5 năm vợ chồng, số lần cô ta nấu cơm cho chồng con chắc đếm không đủ 10 ngón tay dù chồng vất vả thế nào.
Sự ngán ngẩm đến cùng cực khi cô ta "tặng" thêm chiếc sừng thứ 3. Cô ta và nhà ngoại coi đó là chuyện bình thường. Khi về Bến Tre, t mới phát hiện ra sự thật chấn động về mẹ vợ (đã ly hôn): Bà ấy làm "mái già" ở KTV. Từ đấy tôi mới hiểu tại sao họ lại coi chuyện ngoại tình là nhỏ. Lỗi là tại t không giàu để cô ta hưởng lạc (dù nhà tôi không thiếu gì, nhưng tôi theo trường phái tự lực).
Tôi đặt vấn đề ly hôn. Không có người mẹ nào cả năm không cho con nổi hộp sữa, đòi "tiễn" cả con vì cản trở cuộc sống tiểu thư của mình, và chẳng có người vợ nào "cắm sừng" chồng 3 lần mà xứng đáng được tha thứ. Vậy mà trước khi ký giấy, cô ta bắt đền tôi tiền xe vì đi làm ngã xe bể vỏ, rồi đòi tiền mới chịu gửi giấy khai sinh của con để làm thủ tục.
Tôi chấp nhận để giải thoát cho nhanh, nhưng rồi bị "dắt mũi" gần 2 tháng nay vẫn chưa thấy giấy tờ đâu. Nhắn hỏi thì mẹ vợ bảo "cứ từ từ". Đã thế, t còn bị coi là kẻ ác, sống ích kỷ không lo cho vợ để giờ vợ phải đi làm tự nuôi thân. Tìm hiểu sâu hơn mới biết: Bố vợ là lão "ba vạch", mẹ vợ thì dắt cả chục ông về sống chung. Bảo sao vợ tôi lắm "cha nuôi" thế. Cô ta nhiễm tư tưởng không muốn làm mà muốn có ăn, muốn chồng phải hầu hạ, còn con thì không muốn nuôi. Đàn bà cần nhiều chỗ dựa, ăn nằm với dăm ba người cũng không sao - đó là tư tưởng của họ.
Hiện tại tôi vẫn đang hối thúc ly hôn để chấm dứt sự "khốn nạn" này. Tôi đang tính đường gửi đơn đơn phương về tòa án Bến Tre vì họ đang phối hợp để "ngâm" hồ sơ.
Thật sự tôi không giỏi giang gì, nhưng thu nhập chưa bao giờ dưới 20tr, có sẵn nhà HN, vậy mà vẫn lận đận. Có lẽ đàn ông giờ phải tháng 50-100tr thuê osin mới lấy được vợ đường hoàng chăng? Chắc không đến nỗi, chỉ là do tôi đen và không nghe lời các cụ.
Mấy ô mấy bà đừng nghĩ tôi yếu "khoản kia" nhé, t rất khỏe là đằng khác, nói không điêu chứ một mình t chấp hai cô vợ như thế cũng được luôn.
- Giờ t chỉ mong ly hôn cho nhanh để gq 1 số giấy tờ tài sản haiz
Nay t rảnh lên đây chia sẻ một câu chuyện cuộc đời cứ tưởng như phim của t và cũng là nỗi nhục nhã của t, trong đấy bản thân t đóng vai một thằng "ngờ nghệch". Và nhờ đó t mới thấm câu: Đừng bao giờ lấy một "cô tiểu thư nghèo". Phải tìm hiểu rõ cả gia đình nhà vợ rồi hãy tiến tới hôn nhân, đừng coi thường lời khuyên của các cụ đi trước.
Duyên nợ cuộc đời t lấy vợ năm 25 tuổi, cô ấy kém t 6 tuổi, ở vùng quê Miền Tây với đặc sản "Dừa". Rước về xong t mới phát hiện ra một vấn đề: Vợ t mắc bệnh "công chúa" dù nhà vợ chẳng khá giả gì.
T là con cả, gia đình thuộc dạng trung lưu nhưng bố mẹ, con cái, anh em độc lập tài chính hoàn toàn. Bố mẹ t sống rất hiện đại, sẵn sàng vào bếp nấu cơm cho cô con dâu cày game đến 2h đêm và bình minh lúc 12h trưa, cũng chẳng phải dọn dẹp nhà cửa gì hết.
Tới khi có con đầu lòng, cô ta bỏ mặc xác con t luôn. T lại phải vừa lo toan công việc, vừa dạy con và chăm con "phụ" vợ. Nói là phụ, nhưng thực tế là để vợ có thời gian cày game và sống ảo trên MXH. Tới năm thứ 2, con t có dấu hiệu bị tăng động giảm chú ý do ngoài lúc t không ở nhà, vợ tôi ném cho thằng bé cái iPad để rảnh tay.
Cuối năm thứ 2, t gặp trục trặc công việc dẫn đến thất bại, t đưa vợ con vào SG để làm lại từ đầu. Lúc này tôi mong vợ sẽ cùng san sẻ, nhưng không, làm cái gì cô ta cũng kêu mệt và không phù hợp. Dù làm lại từ đầu nhưng là đàn ông, t vẫn gồng gánh mức thu nhập 2x để lo cho gia đình. Lúc t mệt mỏi nhất thì cũng là lúc bị "tặng sừng" lần 1. Cay đắng là cô ta làm chuyện đó ngay trước cửa nhà bố đẻ mình (một lão "ba vạch" chính hiệu). Vì thương con, t cắn răng chịu đựng, tự nhận lỗi về mình. Sau đó vì áp lực công việc, t đề nghị về lại HN sinh sống để có bố mẹ phụ đỡ.
Về HN, mọi chuyện lại quay lại vòng lẩn quẩn: Tối cày game, trưa mới ngủ dậy, con cái kệ. Tôi è cổ gánh tiền học, tiền can thiệp cho con và tiền chi tiêu. Vợ đi làm shop mỹ phẩm, lương chỉ đủ bản thân xài chứ chẳng phụ giúp được gì, nhưng cô ta coi thế là đủ và đi làm về chỉ để giải trí, chơi game. Có nói thì bảo làm giờ chiều lên tối về k phù hợp để trông con
T có than thở dạy dỗ thì cô ta bảo: "Tôi xứng đáng có cuộc sống giàu sang không phải làm gì". Cô ta còn trẻ nên chuyện con cái cô ta không quan tâm, cũng chẳng có cảm xúc gì với con. T thưa chuyện với nhà ngoại nhưng không cải thiện, và rồi "chiếc sừng" thứ 2 xuất hiện. Khi bị phát hiện, cô ta trách ngược là tại t... phát hiện ra, chứ "phụ nữ giờ ai chả vậy".
Lúc này t đã rất ngán ngẩm, nhưng vì thương con còn nhỏ lại đang phải can thiệp nên tôi lại nhẫn nhịn. Đầu năm ngoái, cô ta đòi vào SG làm vì anh trai cho công việc "quản lý đồ" nghe rất sang chảnh. Kết quả vào phải làm 12 tiếng/ngày, cô ta không chịu nhiệt được nên t lại lóc cóc vào SG lo chỗ ăn ở cho cô ta ổn định lại.
T làm như trâu như ngựa, không dám than vãn để cô ta kiếm việc ổn định rồi mình sẽ rút lui coi như hết tình nghĩa. Nhưng không, t đi làm nuôi cô ta từng ngày, còn cô ta làm gì cũng thấy mệt, không phù hợp nghỉ việc đổi việc liên tục Kêu cô ta ở nhà bán hàng t kiếm mối thì nhất quyết ko build profile vì sợ ng ta biết mình có gia đình. Tôi lại vừa làm, vừa trông con nhỏ, vừa nuôi nốt cô vợ "báo" ảo tưởng.
Vì mải mê công việc, t vô tình phát hiện ra trên FB cô ta chẳng đăng một cái ảnh chồng con nào, lúc nào cũng như gái 18 đi tìm tình đầu. Cô ta tự vẽ cho mình cuộc đời bi thảm: bị cha mẹ đánh đập, bị người yêu phụ bạc... để đóng vai người khổ nhất thế gian. 5 năm vợ chồng, số lần cô ta nấu cơm cho chồng con chắc đếm không đủ 10 ngón tay dù chồng vất vả thế nào.
Sự ngán ngẩm đến cùng cực khi cô ta "tặng" thêm chiếc sừng thứ 3. Cô ta và nhà ngoại coi đó là chuyện bình thường. Khi về Bến Tre, t mới phát hiện ra sự thật chấn động về mẹ vợ (đã ly hôn): Bà ấy làm "mái già" ở KTV. Từ đấy tôi mới hiểu tại sao họ lại coi chuyện ngoại tình là nhỏ. Lỗi là tại t không giàu để cô ta hưởng lạc (dù nhà tôi không thiếu gì, nhưng tôi theo trường phái tự lực).
Tôi đặt vấn đề ly hôn. Không có người mẹ nào cả năm không cho con nổi hộp sữa, đòi "tiễn" cả con vì cản trở cuộc sống tiểu thư của mình, và chẳng có người vợ nào "cắm sừng" chồng 3 lần mà xứng đáng được tha thứ. Vậy mà trước khi ký giấy, cô ta bắt đền tôi tiền xe vì đi làm ngã xe bể vỏ, rồi đòi tiền mới chịu gửi giấy khai sinh của con để làm thủ tục.
Tôi chấp nhận để giải thoát cho nhanh, nhưng rồi bị "dắt mũi" gần 2 tháng nay vẫn chưa thấy giấy tờ đâu. Nhắn hỏi thì mẹ vợ bảo "cứ từ từ". Đã thế, t còn bị coi là kẻ ác, sống ích kỷ không lo cho vợ để giờ vợ phải đi làm tự nuôi thân. Tìm hiểu sâu hơn mới biết: Bố vợ là lão "ba vạch", mẹ vợ thì dắt cả chục ông về sống chung. Bảo sao vợ tôi lắm "cha nuôi" thế. Cô ta nhiễm tư tưởng không muốn làm mà muốn có ăn, muốn chồng phải hầu hạ, còn con thì không muốn nuôi. Đàn bà cần nhiều chỗ dựa, ăn nằm với dăm ba người cũng không sao - đó là tư tưởng của họ.
Hiện tại tôi vẫn đang hối thúc ly hôn để chấm dứt sự "khốn nạn" này. Tôi đang tính đường gửi đơn đơn phương về tòa án Bến Tre vì họ đang phối hợp để "ngâm" hồ sơ.
Thật sự tôi không giỏi giang gì, nhưng thu nhập chưa bao giờ dưới 20tr, có sẵn nhà HN, vậy mà vẫn lận đận. Có lẽ đàn ông giờ phải tháng 50-100tr thuê osin mới lấy được vợ đường hoàng chăng? Chắc không đến nỗi, chỉ là do tôi đen và không nghe lời các cụ.
Mấy ô mấy bà đừng nghĩ tôi yếu "khoản kia" nhé, t rất khỏe là đằng khác, nói không điêu chứ một mình t chấp hai cô vợ như thế cũng được luôn.
- Giờ t chỉ mong ly hôn cho nhanh để gq 1 số giấy tờ tài sản haiz
