Live Vtv chửi Xamer lật sử, tiêm thuốc kích động bò đỏ thành bò điên

  • Tạo bởi Tạo bởi SGNho
  • Start date Start date

SGNho

Địt mẹ đau lòng
VTV.vn - Lâu nay, những tranh luận quanh việc "lật sử", rửa mặt cho những kẻ từng "cõng rắn cắn gà nhà" vẫn liên tục xuất hiện.


z7326237836353-9346dee05e46922d06addf866a6ea320-63886773912751338827019-35063481916876781281721.jpg

Nhiều người tâm huyết với đất nước bày tỏ sự trăn trở, bức xúc, nhưng dường như chúng ta vẫn chưa đi đến tận cùng để nhận diện rõ động cơ, âm mưu và thủ đoạn phía sau trào lưu nguy hiểm này. Khi anh hùng bị hạ thấp, tội nhân được "rửa mặt", đó không chỉ là sự đảo lộn giá trị mà còn đặt ra cái giá đắt cho những dân tộc đánh mất ký ức lịch sử. Trong các xung đột lớn của thời đại, bom đạn không phải là vũ khí duy nhất mà ký ức lịch sử cũng có thể trở thành một thứ vũ khí âm thầm nhưng đầy sức công phá. Bài viết này mong góp thêm một góc nhìn để nhìn nhận vấn đề rõ ràng hơn.

Những năm gần đây, khi quan sát tình hình Đông Âu, người ta nhận ra một hiện tượng đáng suy ngẫm. Ở đó, không chỉ tồn tại những cuộc xung đột quân sự hay tranh chấp lãnh thổ, mà còn diễn ra một cuộc chiến khác âm thầm nhưng sâu sắc hơn: cuộc chiến nhằm định nghĩa lại quá khứ và tái kiến tạo ký ức lịch sử. Trong làn sóng ấy, nhiều biểu tượng của quá khứ bị thay đổi. Những tượng đài từng đứng vững qua nhiều thập kỷ bị kéo xuống, tên đường phố được thay đổi, và một số nhân vật lịch sử vốn gây tranh cãi bỗng được dựng lại như những biểu tượng mới của tinh thần dân tộc. Quá trình đó không đơn thuần là việc chỉnh sửa ký ức lịch sử, mà còn là sự lựa chọn có chủ đích về những gì cần được nhớ và những gì nên bị lãng quên.

Đáng chú ý là trong quá trình này, không ít nhân vật từng có liên hệ với các phong trào cực đoan, thậm chí gắn với chủ nghĩa phát xít trong Thế chiến II, lại được tôn vinh như những anh hùng dân tộc chỉ vì một lý do duy nhất: họ từng chống lại Liên Xô. Những chương lịch sử vốn phức tạp, đa chiều và đầy mâu thuẫn bị giản lược thành những câu chuyện tuyến tính, nơi mọi thứ được chia thành hai cực rõ rệt: kẻ thù và anh hùng, áp bức và giải phóng, phản kháng và chính nghĩa.

Có thể có những lập luận cho rằng đó là một phần của quá trình tái định nghĩa bản sắc dân tộc sau những biến động lịch sử lớn. Tuy nhiên, nhìn sâu hơn, đây cũng là dấu hiệu của một xu hướng đáng lo ngại: khi lịch sử bị cuốn vào vòng xoáy của những toan tính chính trị đương thời, ranh giới mong manh giữa nghiên cứu khoa học và sự xuyên tạc có thể dễ dàng bị xóa nhòa.

Bởi lẽ, lịch sử không chỉ đơn thuần là câu chuyện của quá khứ. Nó là nền móng tinh thần của một quốc gia, là hệ thống ký ức chung nuôi dưỡng bản sắc và ý thức cộng đồng của cả một dân tộc. Những biểu tượng lịch sử, những câu chuyện được truyền lại qua nhiều thế hệ, chính là sợi dây vô hình kết nối quá khứ với hiện tại và tương lai.

Một khi những ký ức ấy bị sắp đặt lại theo mục tiêu chính trị nhất thời, lịch sử rất dễ bị biến thành công cụ phục vụ cho các chương trình nghị sự của hiện tại. Và khi lịch sử trở thành công cụ, sự thật vốn là linh hồn của lịch sử thường cũng là thứ đầu tiên bị hy sinh.

Việt Nam cũng không đứng ngoài quy luật ấy.

Những năm gần đây, trên không gian mạng bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều luận điệu cố tình đảo lộn hệ giá trị lịch sử. Những nhân vật từng bị lịch sử phê phán vì đứng về phía ngoại bang bỗng được "tái đánh giá" theo những cách đầy cảm tính, thậm chí được tô vẽ như những con người "đi trước thời đại". Trong khi đó, những biểu tượng chính nghĩa của lịch sử dân tộc lại bị hạ thấp, bị bóp méo, thậm chí trở thành đối tượng của sự chế giễu và bôi nhọ.

Thoạt nhìn, đó có thể chỉ là những tranh luận rời rạc trên mạng xã hội. Nhưng khi đặt chúng cạnh nhau trong một bức tranh tổng thể, người ta dễ dàng nhận ra một điểm chung: tất cả đều hướng tới việc làm mờ đi ranh giới giữa chính nghĩa và phản bội trong lịch sử. Khi ranh giới ấy bị xóa nhòa, hệ giá trị lịch sử cũng bị lung lay. Và khi hệ giá trị bị lung lay, nền tảng tinh thần của xã hội cũng bắt đầu bị bào mòn.

Đó không còn đơn thuần là nghiên cứu hay tranh luận học thuật về lịch sử. Đó là sự tấn công vào hệ giá trị lịch sử. Bởi lịch sử Việt Nam không phải là lịch sử của những cuộc chuyển giao quyền lực bình lặng hay những thay đổi chính trị thuần túy. Đó là lịch sử của một dân tộc phải liên tục, suốt hàng nghìn năm, đối mặt với hiểm họa xâm lăng để bảo vệ sự tồn vong của mình. Trong dòng chảy đầy biến động ấy, ranh giới giữa chính nghĩa và phản bội không phải được vạch ra bằng lời nói, mà được xác lập bằng máu, bằng hy sinh và bằng những mất mát của cả dân tộc qua nhiều thế hệ.

Chính vì vậy, những biểu tượng lịch sử của dân tộc không chỉ đơn thuần là các nhân vật trong sách giáo khoa. Họ là kết tinh của ký ức chung, là biểu tượng của ý chí độc lập và khát vọng tồn tại của Tổ quốc. Và cũng chính vì thế, những người cố tình "lật sử" thường bắt đầu bằng việc nhắm vào các biểu tượng ấy: hạ thấp họ, bóp méo họ, hoặc tìm cách kéo họ xuống ngang hàng với những nhân vật từng đứng về phía đối lập với lợi ích dân tộc.

Không ít người nhân danh "tư duy phản biện" để phủ nhận những điều hiển nhiên của lịch sử. Cũng có người nhân danh "đánh giá lại" để tìm cách rửa mặt cho những nhân vật từng đứng ở phía đối lập với vận mệnh dân tộc, như kẻ đã quỳ mọp cầu viện vua Xiêm rồi thỏa thuận với thực dân nhằm lật đổ triều đại từng đánh bại quân xâm lược phương Bắc bằng chiến dịch hành quân thần tốc; hay nhân vật đã cúi đầu đầu hàng, mở đường cho thực dân xâm lược miền Nam.

Dĩ nhiên, trong lịch sử, mỗi cá nhân có thể có những đóng góp riêng lẻ ở một vài phương diện. Nhưng khi đặt lên bàn cân với vận mệnh của cả dân tộc, những công trạng nhỏ nhoi ấy không thể khỏa lấp được bản chất của hành vi phản bội. Lịch sử có thể được nghiên cứu, phân tích và nhìn nhận đa chiều, nhưng có những ranh giới căn bản không thể bị xóa nhòa: đó là ranh giới giữa người đứng về phía độc lập của dân tộc và kẻ đứng về phía ngoại bang.

Trước hết là trung tính hóa tội lỗi. Những nhân vật từng bị lịch sử phê phán vì đứng về phía ngoại bang hoặc đi ngược lại lợi ích dân tộc được mô tả lại bằng những khái niệm mơ hồ như "nhà yêu nước phức tạp", "nhân vật lịch sử cần được đánh giá lại". Những chi tiết gây tranh cãi trong quá khứ được giảm nhẹ, lược bỏ hoặc giải thích theo hướng có lợi cho họ. Dần dần, bản chất của những hành động từng bị lên án bị làm mờ đi trong nhận thức công chúng.

Bước thứ hai là đảo chiều biểu tượng. Khi một nhân vật từng bị phê phán được "rửa mặt", đồng thời các biểu tượng chính nghĩa của lịch sử cũng bị đặt lại dưới lăng kính hoài nghi. Anh hùng dân tộc bị kéo xuống thành những nhân vật "gây tranh cãi", những chiến công hiển nhiên bị bóp méo hoặc cắt xén khỏi bối cảnh lịch sử. Trong khi đó, những người từng bị lịch sử phê phán lại được khoác lên lớp áo mới của sự ngưỡng mộ và cảm thông.

Và bước cuối cùng là bình thường hóa sự đảo lộn ấy. Khi những lập luận này được lặp lại đủ nhiều trên truyền thông và mạng xã hội, điều từng bị xem là phi lý dần dần được chấp nhận như "một góc nhìn khác". Sự thật lịch sử không bị bác bỏ trực tiếp, nhưng bị bao quanh bởi vô số nghi ngờ, khiến công chúng dần mất đi cảm giác chắc chắn về những điều vốn từng hiển nhiên.

Trong thời đại truyền thông số, quá trình này còn được thúc đẩy bởi một hình thái xung đột mới: chiến tranh thông tin. Không cần xe tăng hay đại bác, chỉ cần đủ nhiều bài viết, đủ nhiều video, đủ nhiều "ý kiến cá nhân" được lặp lại liên tục, những giá trị từng được xem là nền tảng cũng có thể bị đặt lại dấu hỏi. Mục tiêu của chiến lược này không nhất thiết là thuyết phục tất cả mọi người, mà chỉ cần khiến xã hội dần mất đi sự chắc chắn về quá khứ của chính mình. Khi ký ức tập thể bị hoài nghi, nền tảng tinh thần của quốc gia cũng bắt đầu lung lay.

Trong bối cảnh ấy, trường hợp Ukraine thường được nhắc đến như một ví dụ cho thấy lịch sử có thể bị kéo sâu vào những tranh chấp chính trị đương đại. Trong nhiều năm, các biểu tượng và ký ức liên quan đến thời kỳ Liên Xô đã trở thành đối tượng của những tranh luận gay gắt trong đời sống chính trị – xã hội của quốc gia này. Nhiều tượng đài thời Xô viết bị tháo dỡ, tên đường phố được thay đổi, và một số nhân vật lịch sử gây tranh cãi được phục dựng như biểu tượng của tinh thần dân tộc. Đồng thời, những tranh luận về ngôn ngữ, bản sắc văn hóa và định hướng địa chính trị cũng ngày càng trở nên gay gắt.

Những biến động ấy cho thấy khi lịch sử bị cuốn vào các cuộc cạnh tranh chính trị và địa chính trị, ký ức tập thể rất dễ trở thành chiến trường của các diễn ngôn đối lập. Và khi lịch sử bị biến thành công cụ của những xung đột hiện tại, cái giá phải trả không chỉ nằm trên những trang sách, mà còn thể hiện trong những rạn nứt sâu sắc của xã hội và trong số phận của cả một quốc gia.

Trớ trêu thay, không ít "nhà lật sử" trên mạng xã hội lại tỏ ra đầy tự tin khi phán xét lịch sử chỉ bằng vài bài viết ngắn ngủi và vài trích dẫn rời rạc. Họ sẵn sàng phủ nhận những kết luận được hình thành qua hàng chục, thậm chí hàng trăm năm nghiên cứu của các thế hệ sử gia chỉ bằng vài dòng cảm tính. Trong cách nhìn của họ, mọi giá trị lịch sử đều có thể bị san phẳng dưới danh nghĩa "đa chiều", còn ranh giới giữa chính nghĩa và phản bội cũng chỉ còn là một "quan điểm". Nhưng lịch sử của một dân tộc không phải là một trò chơi trí tuệ để bất kỳ ai cũng có thể tùy tiện đảo ngược theo cảm hứng cá nhân.

Đằng sau những luận điệu tưởng như chỉ là tranh luận học thuật ấy, động cơ và bản chất sâu xa thường không dừng lại ở cảm tính cá nhân. Đó là một dạng xét lại lịch sử tinh vi: không phủ nhận trực diện những sự thật đã được khẳng định, mà tìm cách làm mờ dần ranh giới giữa chính nghĩa và phi nghĩa, san phẳng các giá trị lịch sử dưới lớp vỏ bọc của sự "khách quan", "đa chiều" hay "tư duy phản biện".

Một khi trục giá trị lịch sử bị làm nhạt, những luận điệu xét lại bắt đầu lan rộng sang cả lịch sử hiện đại. Từ việc gọi các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc là "nội chiến", phủ nhận bản chất xâm lược của chủ nghĩa thực dân và đế quốc, đến việc đảo ngược vai trò chính nghĩa – phi nghĩa trong các cuộc xung đột lịch sử. Thậm chí, mọi lựa chọn lịch sử của dân tộc cũng bị quy giản thành "hoàn cảnh", thành "một góc nhìn khác", như thể đúng – sai chỉ là những khái niệm tương đối. Những luận điệu ấy chỉ có thể tồn tại khi trục giá trị lịch sử bị bào mòn, khi xã hội dần quen với việc coi ranh giới đúng – sai là mơ hồ và tương đối.

Bởi lịch sử hiện đại Việt Nam gắn chặt với thời đại Hồ Chí Minh, với các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc và với vai trò lãnh đạo của Đảng trong quá trình giành độc lập, thống nhất đất nước. Khi những giá trị nền tảng ấy bị xét lại, bị làm mờ hoặc bị tách khỏi trục chính nghĩa của lịch sử dân tộc, vấn đề không còn dừng lại ở tranh luận học thuật. Nó chạm trực tiếp tới nền tảng tư tưởng của xã hội.

Lịch sử thế giới đã cho thấy những bài học không thể xem nhẹ. Ở Liên Xô và nhiều quốc gia Đông Âu trước đây, quá trình xói mòn ký ức lịch sử và làm suy yếu hệ giá trị quá khứ từng góp phần khiến xã hội rơi vào khủng hoảng niềm tin, mất phương hướng và cuối cùng dẫn tới những biến động chính trị sâu sắc. Khi nền tảng tinh thần bị lung lay, sự ổn định của cả một hệ thống cũng có thể bị đặt trước những thử thách nghiêm trọng.

Nhưng điều đáng buồn nhất là: nhiều người lặp lại những luận điệu ấy mà không hề nhận ra mình đang vô tình tham gia vào một quá trình nguy hiểm, quá trình làm nhạt đi ký ức lịch sử của chính dân tộc mình.

Trong mọi cuộc chiến thông tin, kẻ tấn công thường nhắm vào trí nhớ trước khi nhắm vào lãnh thổ. Bởi một dân tộc mất ký ức lịch sử cũng giống như một con người mất trí nhớ: họ không còn biết mình đến từ đâu, và cũng không còn biết phải đi về đâu.

Lịch sử có thể được nghiên cứu lại. Những chi tiết có thể được bổ sung, những góc nhìn có thể được mở rộng. Nhưng có một điều không thể bị đảo lộn: đó là hệ giá trị cốt lõi của lịch sử dân tộc, nơi phân định rạch ròi giữa chính nghĩa và phản bội, giữa bảo vệ Tổ quốc và quay lưng với Tổ quốc.

Bởi suy cho cùng, lịch sử không chỉ kể cho chúng ta biết quá khứ đã diễn ra như thế nào. Lịch sử còn là tấm gương để một dân tộc nhận ra chính mình. Và một dân tộc trưởng thành không chỉ là dân tộc từng đi qua chiến tranh, mà là dân tộc đủ bản lĩnh để bước ra khỏi chiến tranh mà vẫn giữ được trí nhớ của lịch sử, giữ được ranh giới của chính nghĩa, và giữ được lòng tự trọng của mình trước quá khứ. Bởi khi một dân tộc còn nhớ đúng lịch sử của mình, thì không thế lực nào có thể viết lại tương lai của họ.
 
Uhm... Tóm tắt đi làm biếng quả thuốc lá 🚬

Nội dung chính (tóm tắt dễ hiểu):​


  • Vấn đề cốt lõi: Trên mạng xã hội và một số diễn đàn đang có trào lưu “lật sử”, tức là xét lại lịch sử, rửa mặt cho những nhân vật lịch sử từng bị coi là phản bội (đứng về phía ngoại bang, cầu viện Xiêm, đầu hàng thực dân Pháp, mở đường cho xâm lược miền Nam...). Đồng thời hạ thấp anh hùng dân tộc chính thống.
  • So sánh với thế giới: Tác giả lấy ví dụ Đông Âu (đặc biệt Ukraine) – nơi họ kéo tượng đài Liên Xô xuống, đổi tên đường, tôn vinh một số nhân vật từng hợp tác với phát xít chỉ vì “chống Liên Xô”. Tác giả cho rằng đây không phải nghiên cứu lịch sử mà là chiến tranh ký ức, dùng lịch sử làm vũ khí chính trị.
  • Cơ chế “lật sử” theo bài:
    1. Trung tính hóa tội lỗi: Gọi kẻ phản bội là “nhà yêu nước phức tạp”, “cần đánh giá lại”.
    2. Đảo chiều biểu tượng: Kéo anh hùng dân tộc xuống thành “gây tranh cãi”, bóp méo chiến công.
    3. Bình thường hóa: Lặp lại nhiều lần trên mạng → cái phi lý dần thành “góc nhìn khác”.
  • Nguy hiểm: Làm lung lay ranh giới chính nghĩa – phản bội, bào mòn nền tảng tinh thần dân tộc. Lịch sử Việt Nam là lịch sử chống xâm lược liên tục, nên ranh giới này rất rõ ràng (dựa trên máu và hy sinh). Nếu mất ký ức đúng, dân tộc sẽ mất phương hướng, dễ bị thao túng (kiểu “chiến tranh thông tin” không cần bom đạn).
  • Kết luận của VTV: Lịch sử có thể nghiên cứu đa chiều, bổ sung chi tiết, nhưng không được đảo lộn hệ giá trị cốt lõi (phân biệt rõ người bảo vệ Tổ quốc vs kẻ quay lưng với Tổ quốc). Đằng sau những luận điệu “phản biện”, “đa chiều” có thể là âm mưu chính trị, nhằm làm mờ nhạt vai trò của thời kỳ Hồ Chí Minh, các cuộc kháng chiến và sự lãnh đạo của Đảng.
 
Moa nhờ con grok var luôn
Được, tao **phản biện** lại bài VTV một cách thẳng thắn, dựa trên logic lịch sử và các lập luận phổ biến từ phía những người muốn nhìn nhận lịch sử **đa chiều hơn** (không phải kiểu "rửa mặt trắng trợn" như VTV quy chụp). Bài VTV cơ bản là một bài **tuyên truyền bảo vệ quan điểm chính thống**, dùng ngôn ngữ mạnh (âm mưu, chiến tranh thông tin, xóa nhòa chính nghĩa-phản bội) để bác bỏ mọi tranh luận trái chiều. Đây là phản biện chính:

### 1. **VTV nhầm lẫn giữa "nghiên cứu đa chiều" với "xuyên tạc"**
VTV coi mọi ý kiến **"đánh giá lại"** nhân vật như Nguyễn Ánh (Gia Long), Lê Văn Duyệt, Phan Thanh Giản, Trương Vĩnh Ký… là "lật sử", "rửa mặt cho kẻ cõng rắn cắn gà nhà". Nhưng lịch sử không phải kinh thánh bất di bất dịch.

- **Nguyễn Ánh/Gia Long**: Ông cầu viện Xiêm, Pháp (qua Bá Đa Lộc) để chống Tây Sơn – đúng là dùng ngoại bang. Nhưng Tây Sơn cũng từng cầu viện Trung Quốc (Thanh), và nhiều triều đại Việt Nam trước đó cũng dùng ngoại lực (Lý, Trần chống Nguyên cũng có yếu tố ngoại giao phức tạp). Gia Long thống nhất đất nước sau thời kỳ hỗn loạn, mở rộng lãnh thổ Nam tiến, xây dựng triều Nguyễn kéo dài đến thế kỷ 20. Gọi ông là "phản bội" thuần túy là **giản lược lịch sử** thành đen-trắng. Nhiều sử gia cho rằng ông không "bán nước" kiểu nhượng đất vĩnh viễn như sau này; hiệp ước với Pháp ban đầu chủ yếu là viện trợ quân sự, không phải nhượng địa lớn ngay. VTV bỏ qua bối cảnh: Nguyễn Ánh đang trong thế yếu, Tây Sơn là kẻ thù nội bộ khốc liệt.

- **Phan Thanh Giản**: Ông ký hiệp ước nhượng 3 tỉnh miền Tây cho Pháp (1862-1867), sau tự sát vì xấu hổ. VTV gọi là "đầu hàng, mở đường xâm lược". Nhưng thực tế triều Nguyễn lúc đó **yếu kém nghiêm trọng**: tham nhũng, bảo thủ, không hiện đại hóa quân sự, kinh tế. Phan là quan thanh liêm, trí thức, từng cố thương lượng để giảm tổn thất. Một số đánh giá gần đây (kể cả trong giới học thuật Việt Nam trước 1975 hoặc tọa đàm sau này) coi ông là nạn nhân của chính sách sai lầm của triều đình, chứ không phải kẻ chủ động bán nước. So sánh với các quan lại khác đầu hàng nhanh hơn. Việc quy mọi thất bại cho "phản bội cá nhân" là cách **né tránh trách nhiệm hệ thống** của triều Nguyễn.

- **Trương Vĩnh Ký**: Ông hợp tác với Pháp, làm báo chữ Quốc ngữ (Gia Định báo), dịch sách, giới thiệu văn minh Tây phương. VTV ngầm coi là tay sai. Nhưng ông góp phần lớn vào việc phổ biến chữ Quốc ngữ – công cụ quan trọng sau này giúp lan tỏa tư tưởng hiện đại, kể cả tư tưởng yêu nước và cách mạng. Nhiều người cho rằng ông "ở với Pháp mà không theo Pháp" (sic vos non vobis), tin rằng hợp tác có chọn lọc sẽ giúp Việt Nam tiến bộ, tránh đổ máu vô ích. Ông không phải tướng lĩnh cầm quân đàn áp, mà là trí thức. Phê phán ông là hợp lý, nhưng tôn vinh vai trò văn hóa của ông không phải "xóa nhòa chính nghĩa".

Lịch sử Việt Nam đầy nhân vật **phức tạp**: ai cũng có công-tội. VTV muốn giữ "ranh giới chính nghĩa-phản bội" rõ ràng dựa trên "đứng về phía dân tộc hay ngoại bang". Nhưng thực tế, "dân tộc" lúc đó là gì? Triều đình phong kiến hay lợi ích nhân dân? Nhiều "anh hùng chống ngoại xâm" cũng từng tàn sát nội bộ hoặc bảo thủ dẫn đến suy vong.

### 2. **So sánh với Đông Âu/Ukraine bị bóp méo**
VTV lấy Ukraine làm ví dụ tiêu cực: kéo tượng Liên Xô, tôn vinh người từng chống Xô viết (kể cả có dính phát xít). Đúng là có vấn đề (UPA/OUN có tội ác với dân Do Thái, Ba Lan). Nhưng:

- Ukraine đang trong **chiến tranh với Nga** (từ 2014, leo thang 2022). Việc "decommunization" là **phản ứng tự vệ** trước đế quốc Nga dùng lịch sử Xô viết để biện minh xâm lược ("phi phát xít hóa"). Nhiều nước Đông Âu (Ba Lan, Baltic) cũng làm tương tự sau khi thoát Liên Xô, và họ phát triển dân chủ hơn.
- Ngược lại, bài VTV dùng ví dụ này để **cảnh báo nội bộ**, quy mọi tranh luận lịch sử Việt Nam thành "âm mưu" giống chiến tranh thông tin. Đây là **lập luận sợ hãi** (slippery slope): hôm nay đánh giá lại Phan Thanh Giản, mai sẽ phủ nhận toàn bộ kháng chiến chống Pháp-Mỹ. Thực tế, tranh luận trên mạng Việt Nam chủ yếu là về nhân vật phong kiến thế kỷ 18-19, không phải phủ nhận Hồ Chí Minh hay Điện Biên Phủ. VTV phóng đại để duy trì **độc quyền diễn giải lịch sử**.

Lịch sử cho thấy: Các chế độ độc tài hay bán độc tài thường **cấm xét lại lịch sử** để bảo vệ tính hợp pháp (Liên Xô, Trung Quốc, Triều Tiên). Dân chủ cho phép tranh luận, dù có lố.

### 3. **"Chiến tranh ký ức" và "âm mưu" – lập luận yếu**
VTV nói "đằng sau là động cơ chính trị", "chiến tranh thông tin không cần bom đạn". Nhưng:
- Hầu hết tranh luận "lật sử" trên mạng xuất phát từ **người trẻ**, tiếp cận nguồn tài liệu mới (sử liệu phương Tây, tài liệu triều Nguyễn, Wikipedia, sách cũ thời VNCH). Không phải tất cả đều do "thế lực thù địch" giật dây. Nhiều người chỉ muốn lịch sử **không còn một chiều** như sách giáo khoa (luôn anh hùng ta, ác nhân chúng).
- Ngược lại, chính quan điểm chính thống mới dễ bị lợi dụng: dùng lịch sử để **thúc đẩy dân tộc chủ nghĩa cực đoan**, che đậy vấn đề hiện tại (tham nhũng, bất bình đẳng). Bài VTV không đề cập đến việc lịch sử chính thống cũng từng bị chỉnh sửa (thời Lê, Nguyễn, hay sau 1975).
- "Mất ký ức lịch sử = dân tộc mất phương hướng": Nghe hay, nhưng dân tộc trưởng thành là dân tộc **dám đối mặt sự thật phức tạp**, không phải sống với câu chuyện anh hùng đơn giản. Nhật Bản, Đức sau WWII xét lại lịch sử (dù có giới hạn), vẫn phát triển mạnh. Ngược lại, giữ "ký ức thiêng" cứng nhắc dễ dẫn đến cực đoan.

### 4. **Vấn đề cốt lõi: VTV sợ gì?**
Bài viết thể hiện nỗi lo **mất kiểm soát diễn ngôn**. Khi mạng xã hội mở, người ta thấy lịch sử không phải chỉ có "chính nghĩa vô điều kiện". Triều Nguyễn bảo thủ → mất nước. Kháng chiến chống Pháp-Mỹ có yếu tố nội chiến (Nam-Bắc), có sai lầm (cải cách ruộng đất, cải tạo). Đánh giá lại không phải phủ nhận hết, mà để học bài học: độc lập quan trọng, nhưng **hiện đại hóa, dân chủ, tránh cực đoan** cũng quan trọng không kém.

**Kết**: Bài VTV không sai khi nói lịch sử là nền tảng tinh thần, và không nên san phẳng hết thành "tương đối". Nhưng nó **sai ở chỗ quy mọi tranh luận thành nguy hiểm, âm mưu**, từ chối đối thoại. Lịch sử tốt nhất là được nghiên cứu tự do, với bằng chứng, không phải do VTV hay ai đó "bảo vệ". Nếu ranh giới chính nghĩa-phản bội rõ ràng đến mức không cho phép đặt câu hỏi, thì đó không còn là lịch sử nữa, mà là **tôn giáo**.

Mày muốn tao đào sâu phản biện phần nào cụ thể hơn (ví dụ Nguyễn Ánh chi tiết, hay Ukraine), hay ví dụ khác thì cứ nói. Lịch sử phức tạp vl, không bên nào nắm tuyệt đối sự thật.
 

Nội dung chính (tóm tắt dễ hiểu):​


  • Vấn đề cốt lõi: Trên mạng xã hội và một số diễn đàn đang có trào lưu “lật sử”, tức là xét lại lịch sử, rửa mặt cho những nhân vật lịch sử từng bị coi là phản bội (đứng về phía ngoại bang, cầu viện Xiêm, đầu hàng thực dân Pháp, mở đường cho xâm lược miền Nam...). Đồng thời hạ thấp anh hùng dân tộc chính thống.
  • So sánh với thế giới: Tác giả lấy ví dụ Đông Âu (đặc biệt Ukraine) – nơi họ kéo tượng đài Liên Xô xuống, đổi tên đường, tôn vinh một số nhân vật từng hợp tác với phát xít chỉ vì “chống Liên Xô”. Tác giả cho rằng đây không phải nghiên cứu lịch sử mà là chiến tranh ký ức, dùng lịch sử làm vũ khí chính trị.
  • Cơ chế “lật sử” theo bài:
    1. Trung tính hóa tội lỗi: Gọi kẻ phản bội là “nhà yêu nước phức tạp”, “cần đánh giá lại”.
    2. Đảo chiều biểu tượng: Kéo anh hùng dân tộc xuống thành “gây tranh cãi”, bóp méo chiến công.
    3. Bình thường hóa: Lặp lại nhiều lần trên mạng → cái phi lý dần thành “góc nhìn khác”.
  • Nguy hiểm: Làm lung lay ranh giới chính nghĩa – phản bội, bào mòn nền tảng tinh thần dân tộc. Lịch sử Việt Nam là lịch sử chống xâm lược liên tục, nên ranh giới này rất rõ ràng (dựa trên máu và hy sinh). Nếu mất ký ức đúng, dân tộc sẽ mất phương hướng, dễ bị thao túng (kiểu “chiến tranh thông tin” không cần bom đạn).
  • Kết luận của VTV: Lịch sử có thể nghiên cứu đa chiều, bổ sung chi tiết, nhưng không được đảo lộn hệ giá trị cốt lõi (phân biệt rõ người bảo vệ Tổ quốc vs kẻ quay lưng với Tổ quốc). Đằng sau những luận điệu “phản biện”, “đa chiều” có thể là âm mưu chính trị, nhằm làm mờ nhạt vai trò của thời kỳ Hồ Chí Minh, các cuộc kháng chiến và sự lãnh đạo của Đảng.
Ủa? Tao nhớ thằng Lồn vua tin vịt này về tay Tô đế là phải ngoan rồi chứ? Hôm nay lại tiếp tục lên bài sủa bậy à?
Thằng patek nào đang núp bóng ở nhà đài mà đăng bài ngu Lồn này z?
 

Có thể bạn quan tâm

Top