T hay xem mấy vụ gặp nạn khi lặn hang động.
Có 1 vụ 2 thằng rủ nhau đi lặn xong lặn 1 hồi thì 1 thằng đi lạc, thằng kia tìm mãi ko thấy nên lên bờ gọi cảnh sát cứu hộ, lực lượng cảnh sát đến nơi cử mấy người lặn đi tìm mãi ko thấy. Sau có 2 ông chuyên gia đến, sau 1 hồi phân tích thì thấy hang động có nhiều ụ khí, 2 ông hy vọng vào khả năng thằng bị lạc kia sẽ tìm đc 1 ụ khí nào đó rồi tạm thời trú ở đấy chờ người đến cứu. 2 ổng quyết định là sẽ lặn xuống tìm 1 lần nữa dù tỷ lệ thằng kia còn sống là rất thấp vì đã bị mất liên lạc lâu lắm rồi, dù có tìm đc ụ khí nào thì cũng khó sống do hết oxi. Thằng cảnh sát trưởng khi đó cho rằng thằng lặn mất tích kia đã chết rồi nên chuyển tình huống từ cứu nạn sang tìm kiếm người chết nên ko cho 2 lão chuyên gia lặn xuống tìm vì sợ 2 cha đó lặn xuống mất tích theo thằng kia là thằng cảnh sát trưởng phải chịu trách nhiệm, lão chờ có thêm người và có 1 quy trình cụ thể để bảo bảo an toàn.
Vậy là 2 lão chuyên gia sử dụng mối quan hệ để gọi 1 người khác cấp cao hơn, sau 1 hồi trình bày thì được ông cấp cao kia cho phép lặn xuống tìm kiếm, và đứng ra chịu trách nhiệm nếu 2 lão chuyên gia lặn xuống tìm mà chết theo.
Sau đấy 2 lão chuyên gia lặn xuống và may mắn tìm đc thằng kia trong 1 ụ khí và đang trong tình trạng hoang tưởng do thiếu oxy rồi, nếu chậm thêm chút nữa là chết.
T kể câu chuyện này ra, ko phải để tranh luận chuyện nhảy xuống nệm có chết hay ko, t chỉ muốn nói đến chỗ chịu trách nhiệm cho cái hậu quả thôi. Giữa 1 phương án 100% sẽ chết, và 1 phương án khác níu kéo lại vài % cơ hội cứu được người thì tại sao lại ko thử mà cứ đứng nhìn người khác chết vì sợ chịu trách nhiệm? Chức vụ quan trọng hơn mạng sống của người khác?