Thành đi chơi net đêm tới 3h sáng lò dò đi bộ về, gặp mấy CAP đang đi tuần tra đêm + xe tải nhỏ đậu trong ngõ vướng lối đi, Thành lù đù xuất hiện sau lưng vỗ vai bảo anh tránh đường em đi. Ông anh CAP quay lại mặt đầy hoang mang nói mỗi câu "giật hết cả mình" rồi nhường chỗ Thành đi. Dễ hiểu thôi, 3h sáng có 1 thằng lờ đờ xuất hiện sau lưng thì chẳng thế.
Thành đi làm CCCD tới lấy vân tay các thứ gọn gàng chẳng thấy có vướng mắc gì, còn thủ tục khác làm việc với CA thì chưa từng làm nên không biết. Có khó chịu + mất thời gian là lần đi làm lĩnh bảo hiểm thất nghiệp thì mất thời gian thật: lần đầu tới đăng ký hẹn tới 1 tháng sau quay lại làm thủ tục rồi 1 tháng sau mới được đến làm thủ tục để nhận tiền tháng đầu tiên, tháng sau lại tới làm thủ tục tiếp để nhận tiền tháng tiếp theo...
Đợt làm hồ sơ lên HN đi học, Thành 18t đi làm hồ sơ chuyển hộ khẩu, hoãn NVQS... 1 mình, đi tới đâu cần gì cung cấp ký tới đó, làm trong 1-2 ngày chẳng thấy vướng mắc gì.
Thành ở HN hơn chục năm làm tạm trú, tạm vắng đúng 1 lần dù chuyển trọ khá nhiều, và lần duy nhất đó là lão chủ nhà trọ yêu cầu và hắn nhận làm hộ cho thu tiền 50k.
Câu chuyện chơi game về khuya nghe quen quen, nhớ vài năm trước từng đọc trên xàm, 1 nhân vật hay kể nhà có điều kiện có ông bô làm lớn, có tài xế ô tô ông bô bảo đưa đón?
Các câu chuyện sau là thật, bản thân trải nghiệm chứ chả phải copy:
1. Người nhà 4 người đi làm ăn sinh sống xa quê, đợt định danh làm cccd, nên hẹn nhau cùng về làm, cùng bố mẹ, quê quán thông tin y hệt, ghi như nhau, làm xong thủ tục thì bay về nơi sinh sống, chờ chuyển phát cccd, sau 1 thời gian thì 3 người có, 1 người đợi mãi đợi mãi ko thấy, phải quay về quê hỏi thì CA bảo làm sai, phải làm lại từ đầu, sau đó thì chờ tiếp. Vậy sai ở đâu, sai thế nào thì chả thể biết chính xác, chỉ tổ tốn tiền bạc thời gian chờ đợi, đi lại.
2. Tôi còn nhớ khoảng 20 năm trước, người nhà ốm nặng nằm viện hơn cả tháng, thay nhau chăm sóc, vừa công việc, vừa chăm khá vất vả, một hôm vào buổi trưa tranh thủ chạy về nhà lấy thức ăn, vật dụng đem vào viện cho người bệnh, chạy hơi vội, thì tuýt, anh vi phạm, đưa 200k thì được đi ngay khỏi lập biên bản, (200k 20 năm trước với 1 người dân bình thường thì rất lớn, người nhà nằm viện, bao chi phí bủa vây), phần vội phần lỗi, ko có nhiều thời gian đi đóng phạt, đành vét sạch 200k túi để đưa ko thể thiếu 1k.
- Tôi nhớ vào 1 buổi trưa nắng gắt 2 vợ chồng người đồng bào khắc khổ, lam lũ ẵm theo đứa bé nhỏ xíu nó bị ốm, họ chở đứa bé đi khám tư vào buổi trưa, bị CA phạt thu hết giấy tờ, họ đến đồn CA gần đấy để làm việc nộp phạt lấy giấy tờ mà ko được, nên họ hỏi tôi chỗ đi nộp phạt (đời phũ phàng, ko như phim), tôi bảo đấy là trụ sở CA phường, giờ hơn 11h rồi, chiều đầu giờ đến chỗ CA xxx để hỏi xem.
- Rồi ở xứ đông lào các trường hợp xin tiền quà, tiền lễ tết, thùng bia, đóng tiền tháng, dựa vào quy định để ý nhà nào có điều kiện 1 tí là lấy cớ kiểm tra nhân khẩu, vào đi lùng soát các tầng, mở cửa nhòm ngó từng phòng ngủ phòng khách phòng ăn, rồi xin tiền tết, lương dân tôi cảm thấy rất phiền nhiễu.
Dù được 1 số thành phần che đậy, tô vẽ, phủ nhận nhưng những điều trên vẫn tồn tại hiện hữu.
"Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng"
Tôi sống, va chạm đủ thấy và hiểu rõ trắng-đen, tôi nói sự thật ngược chiều lập tức bị quy chụp phản động, bị gán lệch lạc tâm lý.
Ừ, giữa đám đông trần truồng, tôi vẫn mặc quần áo thì khiêu dâm và lệch lạc thật.