Nói một cách sòng phẳng, tao thấy giá bất động sản tăng phi mã trong hai năm vừa qua là do các ông lớn tạo nên. Nhất là các ông lớn có tỷ trọng đầu tư lớn vào du lịch nghỉ dưỡng như VIN và SUN.
Khởi đầu họ sẽ đầu tư các cụm công trình du lịch. Bỏ vài ngàn đến vài chục ngàn tỷ để thu tiền lẻ như BOT trong du lịch, họ có lãi không? Không. Muôn đời không. Vậy vì sao họ làm thế? Tụi mày hãy nhìn ra Phú Quốc, Sapa và Hạ Long và hãy nhìn lại Bà Nà để thấy.
Họ đầu tư các cụm công trình du lịch để tạo điểm đến mới lạ, điểm đến mới lạ sẽ thu hút nhà đầu tư thứ cấp. Khi sức hút có đủ, họ quay ra tái chế đất các loại hình từ đất nông nghiệp đến phi nông nghiệp, từ trồng rừng lâu năm đến đất an ninh quốc phòng thành các miếng bánh bất động sản, và thu tiền chẵn từ đây. Bản chất là một dạng mượn đường diệt Quắc, nhìn dưa gắp thịt. Công trình du lịch chỉ là mồi nhử, bất động sản mới là thứ để nuôi sống họ, giúp họ tồn tại và phát triển qua cơn bão dịch.
Với uy tín đầu tư trên thị trường, nhất là khoản nói được làm được, nói sao làm vậy, và chất lượng, tiến độ vượt trội so với đồng nghiệp xén đất, họ tạo lập một phân khúc khác vượt trội hơn. Nơi hệ sinh thái của họ có đủ điện đường trường trạm. Có ăn chơi, nghỉ dưỡng, siêu thị, trường học và bệnh viện. Giá đất của VIN hay SUN đầu tư đều đem lại kì vọng và tầm nhìn ổn định, dù là nơi khỉ ho cò gáy, nó … vẫn lên. Đôi lúc nó tạo cảm giác như sự hưng phấn bất thường, hay cái ngẩng đầu vô thức của giới khi … buồn tè hoặc hệ quả của một cái nhìn trần trụi, gợi dục nào đó, mà không hiểu vì sao.
Hệ sinh thái FLC na ná SUN, nhưng chuẩn thấp hơn. Khi chuẩn thấp hơn thì lòng tin thấp hơn, kì vọng đuối hơn và kéo theo đó là giá và tính thanh khoản thấp hơn.
Với 530 tỷ từ việc khoắng chứng khoán của thị dân tham lam, Quyết cần bán đi bao nhiêu lô đất để bù đắp? Nếu giá 10 tỷ sẽ là 53 đám, nếu giá 5 tỷ sẽ là 106 đám, và với giá 2.5 tỷ sẽ là 159 đám.
Theo định giá của giang hồ làm ăn các loại hình, có một nguyên tắc bất di bất dịch đối với việc khoắng của thiên hạ hay nhà nước đem chia cho người giàu và người có quyền, là của đồng chia ba của nhà chia đôi, chỉ cần 1/3 số khoắng được là sẽ thoát, vẫn thu về 2/3, bù trừ đi nữa vẫn còn 1/3.
Với lượng đất tồn kho khủng như đang có, vì sao Quyết không bán mà phải chấp nhận nhẹ là đánh mất uy tín và nặng là vướng vào lao lý?
Là bởi có thể nó đã nằm hết ở ngân hàng, hoặc còn thì khi bán tháo, sẽ tạo ra hiệu ứng ngược trên thị trường, gây hoang mang tâm lý nhà đầu tư, và tạo hiệu ứng thoái trào sớm, tưới nước lạnh lên cơn sốt ảo và kéo bài toán hiệu quả tiền vay đang nằm trong két sắt ngân hàng từ dấu cộng sang dấu trừ.
Chính vì thế mà ngay kể cả những lúc bế tắc nhất, anh Vượng vẫn cố gắng đạt được thoả thuận để nợ thép Hoà Phát, giữ lượng tiền mặt đủ lớn trong ngân hàng, để lấy nó cho việc dùng tay trái bán tay phải để tạo ra giao dịch thật, thanh khoản ảo, kích thích nhà đầu tư thứ cấp. Làm thế nào để trên sàn lẫn trên mạng, ngày nào cũng có hợp đồng mua bán, ngày nào cũng có giao dịch với giá ấn định trước, càng ngày càng tăng, hợp đồng sau phải có giá cao hơn hợp đồng trước, biến nó thành hiệu ứng đủ mạnh để kéo đám đông vào với mức giá ấn định cho trước.
Khi đạt được ngưỡng nào đó, như cách Quyết làm chứng khoán, họ sẽ thoái và đưa tiền về lại ngân hàng.
Trong khó khăn, VIN làm được điều đó, SUN làm được điều đó, nhưng FLC thì không. Nhất là tín chấp ngân hàng không đủ lớn để thổi giá bất động sản.
Trong món cờ bạc cào tố hay xì tố, ngoài các tố chất khác, thì anh em hay lưu truyền câu, thằng nào trường vốn thằng đó thắng, tối thiểu là hoà. Vì lẽ đó, trong cơn khát tiền mặt, đói ăn vụng, túng làm liều, Quyết đã quyết, bởi ai cũng nhìn rõ là chỉ cần cuốn đủ 1 ngàn khách hàng mua đất, thì đâu lại vào đó, cả tập đoàn cùng cười ngay. Vấn đề là phải có tiền mặt để cuốn. Tiền mặt ở ngân hàng thì phải cần đáo hạn và đủ số mới đáo được, nhưng chứng khoán thì không, vừa nhanh vừa không cần đủ số.
Đó là lựa chọn gần như cuối cùng, mà Quyết không phải là người duy nhất lẫn trường hợp duy nhất. Ai cũng làm, khác nhau ở chỗ được thì tiếp tục làm đại gia mà thua thì tù tội thôi.
Xét ở một góc độ nào đó, Nga của Putin y như Quyết, là không thể không làm, không thể không lựa chọn, khi giấc mơ kéo dài thời gian hoàng kim làm đại đế của Pu vẫn còn, và khát vọng tìm người kế cận cho một cơ đồ vững mạnh và an toàn cho mình của Pu vẫn nuôi dưỡng.
Nếu Quyết thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu thì đã không sao. Và nếu Pu hết lần này đến lần khác, bỏ qua tiềm lực quân sự đang có, chấp nhận cho EU và Mỹ hiếp đáp trên canh bạc thị phần thế giới thì nghiễm nhiên an hưởng tuổi già trong vai một con hổ ngủ quên trong công viên, thì đã không có chiến tranh.
Nhưng tất cả là không thể, bởi Quyết vẫn trong vai đại gia, còn bao nhiêu giấc mơ và hoài bão của mình, và Pu vẫn nuôi mộng bá vương.
Một tài năng đến hàng vĩ nhân như Hitler, khi đã khiến cả Âu châu quỳ gối trước mình, vẫn sai lầm khi đạp sang đất Nga để rước lấy sự mất mát không tưởng, thì lựa chọn sai lầm hoặc không đúng của những kẻ phi thường với người thường, nhưng tầm thường trước Hitler, âu cũng là chuyện bình thường.
Mai này Quyết ra tù, người ta vẫn sẽ không thôi nói về anh như một người đàn ông có cách làm giàu kì lạ nhất trong một thời gian ngắn kỉ lục, mà không ai hiểu tiền đâu y có. Và vẫn nói về Pu như tiếng gầm man dại, lạc lõng và sai thời điểm của một con hổ bị dồn đến đường cùng nhưng vẫn không thôi nuôi giấc mộng làm hổ.
Bởi mới nói, đời đéo biết đường nào mà lần!