Xàmer bị cha xứ đánh

Kiloph

Già làng
Vatican-City
ĐÃ SAI CÒN SAI LỚN HƠN
Sự việc em thiếu nhi, con trai anh Hồ Văn Thành ở giáo họ Phục Thọ, giáo xứ Phúc Lộc, hạt Kẻ Dừa, Giáo phận Vinh bị Linh mục Phêrô Tự Hồ Sỹ Huyền dùng cần câu đánh đầy thương tích khắp cơ thể đang gây xôn xao dư luận.

Vụ việc đã được cộng đồng mạng trong và ngoài nước lên tiếng. Bên cạnh đó, nhân chứng sống là mấy chục em thiếu nhi lớp Thêm Sức – những em đã đủ tuổi để nhận thức được sự việc. Có em thậm chí đã nhắn tin trực tiếp cho tôi. Ngoài ra, Ban hành giáo xứ Phúc Lộc cũng đã sang gặp gia đình nạn nhân để nói chuyện, dàn xếp nhằm mong gia đình anh Thành không làm lớn chuyện.

Vậy mà, sự việc lại bị bóp méo một cách trắng trợn. Một báo cáo sai sự thật đã được cha Quản hạt Kẻ Dừa báo cáo tòa giám mục và công bố trong Thánh Lễ sáng nay với nội dung: "Sự việc bên giáo xứ Phúc Lộc, cha Huyền đánh thiếu nhi là không có, hoàn toàn do người ta dựng chuyện vu khống".

Lẽ nào một vị Hạt trưởng lại đi làm chứng gian? Trong Mười Điều Răn, điều răn thứ tám Thiên Chúa dạy rằng: "Chớ làm chứng dối".

Đáng lẽ ra, cha Quản hạt phải chịu trách nhiệm về sự việc này, phải có một báo cáo chính xác, đầy đủ lên Tòa Giám mục. Cha phải có một cuộc điều tra trực tiếp tại nhà anh Hồ Văn Thành – bố của em thiếu nhi bị đánh. Nhưng cha không làm điều đó, mà lại đi làm chứng gian để trấn an dư luận. Sự việc đã đi quá xa, vậy sao Linh mục Quản hạt Trinh lại có thể phủ nhận, bao che và bao biện cho cấp dưới của mình một cách lộ liễu như thế?

Sự việc rõ ràng rành rành như vậy mà cụ Trinh lại bảo là dựng chuyện, thì tôi xin thưa:

Cụ đã sai rồi! Thời đại công nghệ thông tin, giáo dân bây giờ đã rất am hiểu và nhạy bén. Xin đừng bao che, đừng chống chế, và đừng làm chứng gian dối khi thuộc cấp của mình sai phạm.

Trong đời ai cũng có lần lầm lỗi. Sai mà biết sửa mới là đáng quý. Người xưa có câu: "Đánh người chạy đi, không ai đánh người chạy lại". Nếu Linh mục Huyền mạnh dạn đứng ra xin lỗi thì có lẽ sự việc đã không nghiêm trọng đến mức này. Đằng này, đã sai lại còn bao biện, đổ lỗi và tìm cách lấp liếm những sai lầm của mình.

Chúng tôi đồng ý rằng: Để giáo dục các em, việc đánh một vài roi vào mông thì chẳng ai nói gì hay làm to chuyện. Nhưng nhìn vào những vết thương kia, ai cũng thấy được một sự nóng giận tột độ. Phần "con" đã lấn át phần "người", dẫn đến hành động nhẫn tâm, đánh người không thương tiếc. Các vết thương chằng chịt từ cổ xuống chân cho thấy số lượng roi vọt trút xuống người em là quá nhiều.

Một em thiếu nhi kể lại rằng, cụ Huyền đánh đến mỏi tay, mắt trợn ngược lên khiến cả lớp học trong nhà thờ phải khiếp sợ. Cụ la hét như một người mất lý trí, tay cầm cần câu đập liên tiếp vào đầu, cổ, lưng, mông, chân của em; đánh từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên. Trong khi đó, em thiếu nhi chỉ biết đứng sát vách tường, không có lối thoát thân, chỉ biết gục đầu xuống để né cây cần câu đập vào mắt. ( Có lẽ bố mẹ em này cũng chưa thể biết được đoạn này, chắc ông bà biết được cảnh này thì sẽ sụp đổ hoàn toàn).

Một sự việc gây kinh hãi và ám ảnh em suốt cả cuộc đời, vậy mà một vị Hạt trưởng – thay vì đến hỏi thăm, động viên nạn nhân – lại đi bao biện, che đậy. Từ giáo xứ Kẻ Dừa chạy sang giáo xứ Phúc Lộc chỉ mất 30 phút, sao cụ không sang đó xác minh, điều tra thực tế mà lại đứng trong Thánh Lễ để bao che?

Đây là một việc làm thiếu sự minh bạch, và thiếu cả nhân cách của một người bề trên!.



 
Top