Xamer bị vứt ở chùa mới 55 tuổi

Có đọc mà kg để ý tuổi ae ạ. Sắp 45 cũng rén lắm. Nên khuyên a e, đời này chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình!

Lo làm ăn tích cóp, mua vàng, mua bđs dòng tiền. Tạo thu nhập thụ động + tích luỹ là nền móng vững chãi nhất.

Đời này dựa vào núi núi có lúc sập, dựa vào biển, biển có thể cuốn trôi, dựa vào người thì người có lúc quay lưng, dù đó có là máu mủ, huyết thống, ruột rà.

Đời này, tự mình phải play game, tự thiết kế tương lai mà theo mình là phù hợp nhất.

Như t sau khi ly hôn, thuê team giúp việc nhà lo việc nội trợ, quét dọn, hậu cần t thấy tự chủ cuộc sống rất tốt.

Sáng dậy mở tủ, quần áo ngăn nắp. Vệ sinh cá nhân, ăn sáng xong tót ra coffee.
Trưa/chiều ăn cơm, 1 tháng trùng món 1 lần, món ăn theo mùa, phù hợp chế độ dinh dưỡng. Quản gia chịu trách nhiệm lên Menu với đầu bếp và giúp việc.

Nhà cửa không hạt bụi, kg tiếng ồn, thứ gì ở đâu là chắc chắn ở đấy. Điện, nước, máy lạnh, máy giặt bảo trì, sửa chữa gì thì quản gia tự điều phối. Kể cà tuyển dụng/deal lương/điều phối quản gia đảm nhiệm hết.

Nói chung chỉ động tay vào những thứ cần động. Dư địa thời gian dồn cho quản trị tài chính cá nhân, quàn lý đầu tư, lên kế hoạch dự án mới, công nghệ hoá, AI/Open Claw hoá.... Và quan trọng nhất là có thời gian với đam mê/được sống chứ kg chỉ tồn tại.

Nhà cửa sạch sẽ thì tài vận đến, vật dụng ngăn nắp thì trí óc sáng suốt.

Sau này chưa biết thế nào! Vì cuộc đời chẳng ai biết trước được. Nhưng t luôn vững tâm và tự hào với mỗi ngày t được sống, được hưởng thụ và kiểm soát cuộc sống của mình.
 
Tuy nhiên, theo chính quyền địa phương và nhà chùa, sự thật vụ cụ ông bị bỏ rơi trước cổng chùa có nhiều tình tiết éo le hơn. Trong đêm cùng ngày, con gái cụ đã liên hệ với nhà chùa, thừa nhận là người thuê taxi đưa cha đến chùa và bày tỏ sự áy náy.

Người này cho biết, gia đình đang rơi vào hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Mẹ đã mất, nhà cửa đã bán, bản thân chị mới sinh con, đang phải chạy thận và thuê trọ tại Hà Nội. Do không còn khả năng chăm sóc cha già bệnh yếu, chị nghĩ đến việc gửi cha, nhờ cửa chùa cưu mang, nhưng vì lo nhà chùa không tiếp nhận nên đã để bố ở cổng cùng mẩu giấy nhờ giúp đỡ.

Theo sư trụ trì, nhà chùa từng hỗ trợ một số trường hợp người già neo đơn, nhưng cụ ông hiện phải nằm một chỗ, cần người chăm sóc riêng nên nhà chùa chưa đủ điều kiện tiếp nhận lâu dài.

Lãnh đạo UBND xã Lạc Phượng cho biết, vụ việc đang bị hiểu theo hướng quá tiêu cực trên mạng xã hội. Gia đình cụ ông có nỗi khổ riêng và mong nhận được sự hỗ trợ.

Trong sáng 12.5, chính quyền địa phương đã thông báo cho người nhà ở Gia Lâm (Hà Nội) đến đón cụ ông về. Nhà chùa cũng đang kết nối thêm một số cơ sở chăm sóc người già phù hợp hơn để hỗ trợ gia đình tìm phương án lâu dài.
Cũng khổ.
 
Có đọc mà kg để ý tuổi ae ạ. Sắp 45 cũng rén lắm. Nên khuyên a e, đời này chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình!

Lo làm ăn tích cóp, mua vàng, mua bđs dòng tiền. Tạo thu nhập thụ động + tích luỹ là nền móng vững chãi nhất.

Đời này dựa vào núi núi có lúc sập, dựa vào biển, biển có thể cuốn trôi, dựa vào người thì người có lúc quay lưng, dù đó có là máu mủ, huyết thống, ruột rà.

Đời này, tự mình phải play game, tự thiết kế tương lai mà theo mình là phù hợp nhất.

Như t sau khi ly hôn, thuê team giúp việc nhà lo việc nội trợ, quét dọn, hậu cần t thấy tự chủ cuộc sống rất tốt.

Sáng dậy mở tủ, quần áo ngăn nắp. Vệ sinh cá nhân, ăn sáng xong tót ra coffee.
Trưa/chiều ăn cơm, 1 tháng trùng món 1 lần, món ăn theo mùa, phù hợp chế độ dinh dưỡng. Quản gia chịu trách nhiệm lên menu với đầu bếp và giúp việc.

Nhà cửa không hạt bụi, kg tiếng ồn, thứ gì ở đâu là chắc chắn ở đấy. Điện, nước, máy lạnh, máy giặt bảo trì, sửa chữa gì thì quản gia tự điều phối. Kể cà tuyển dụng/deal lương/điều phối quản gia đảm nhiệm hết.

Nói chung chỉ động tay vào những thứ cần động. Dư địa thời gian dồn cho quản trị tài chính cá nhân, quàn lý đầu tư, lên kế hoạch dự án mới, công nghệ hoá, AI/Open Claw hoá.... Và quan trọng nhất là có thời gian với đam mê/được sống chứ kg chỉ tồn tại.

Nhà cửa sạch sẽ thì tài vận đến, vật dụng ngăn nắp thì trí óc sáng suốt.

Sau này chưa biết thế nào! Vì cuộc đời chẳng ai biết trước được. Nhưng t luôn vững tâm và tự hào với mỗi ngày t được sống, được hưởng thụ và kiểm soát cuộc sống của mình.
Thánh thần học môn phái nào vậy, cho đệ theo hầu. Thấy biết cả Open Claw chắc võ công trong ngành IT cũng ko phải loại tầm thường.
 
Có đọc mà kg để ý tuổi ae ạ. Sắp 45 cũng rén lắm. Nên khuyên a e, đời này chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình!

Lo làm ăn tích cóp, mua vàng, mua bđs dòng tiền. Tạo thu nhập thụ động + tích luỹ là nền móng vững chãi nhất.

Đời này dựa vào núi núi có lúc sập, dựa vào biển, biển có thể cuốn trôi, dựa vào người thì người có lúc quay lưng, dù đó có là máu mủ, huyết thống, ruột rà.

Đời này, tự mình phải play game, tự thiết kế tương lai mà theo mình là phù hợp nhất.

Như t sau khi ly hôn, thuê team giúp việc nhà lo việc nội trợ, quét dọn, hậu cần t thấy tự chủ cuộc sống rất tốt.

Sáng dậy mở tủ, quần áo ngăn nắp. Vệ sinh cá nhân, ăn sáng xong tót ra coffee.
Trưa/chiều ăn cơm, 1 tháng trùng món 1 lần, món ăn theo mùa, phù hợp chế độ dinh dưỡng. Quản gia chịu trách nhiệm lên menu với đầu bếp và giúp việc.

Nhà cửa không hạt bụi, kg tiếng ồn, thứ gì ở đâu là chắc chắn ở đấy. Điện, nước, máy lạnh, máy giặt bảo trì, sửa chữa gì thì quản gia tự điều phối. Kể cà tuyển dụng/deal lương/điều phối quản gia đảm nhiệm hết.

Nói chung chỉ động tay vào những thứ cần động. Dư địa thời gian dồn cho quản trị tài chính cá nhân, quàn lý đầu tư, lên kế hoạch dự án mới, công nghệ hoá, AI/Open Claw hoá.... Và quan trọng nhất là có thời gian với đam mê/được sống chứ kg chỉ tồn tại.

Nhà cửa sạch sẽ thì tài vận đến, vật dụng ngăn nắp thì trí óc sáng suốt.

Sau này chưa biết thế nào! Vì cuộc đời chẳng ai biết trước được. Nhưng t luôn vững tâm và tự hào với mỗi ngày t được sống, được hưởng thụ và kiểm soát cuộc sống của mình.
M là winer rồi
 
Top