Tôi ở phương Tây đã 33 năm, đi qua vài nước, gặp đủ loại doanh nhân, kỹ sư, bác sĩ, công nhân... Nhưng thú thật, tôi chưa thấy nơi nào thành công rực rỡ như Việt Nam.
Vào trong group này mới vài ngày mà tôi như được mở mang tầm mắt. Người thì khoe vừa mua xe vài tỷ, người thì khoe đầu tư thắng lớn, người thì sở hữu chuỗi doanh nghiệp, người thì là chủ tịch, tổng giám đốc, CEO, founder, co-founder... Nhiều đến mức tôi bắt đầu thắc mắc không biết ai còn làm nhân viên nữa.
Ở các nước phát triển, một công ty có thể có một giám đốc quản lý hàng trăm, hàng nghìn nhân viên. Còn ở Việt Nam, nhìn qua đây thì có cảm giác giám đốc còn nhiều hơn cả nhân công. Đúng là đất nước của nhân tài.
Càng đọc càng thấy ngưỡng mộ. Tỷ phú tương lai ở khắp nơi. Chuyên gia đầu tư nhiều vô kể. Thương gia thành công xuất hiện mỗi ngày. Ai cũng đang thắng lớn, ai cũng đang phát triển thần tốc, ai cũng đang trên đường trở thành triệu phú.
Nhìn lại bản thân mà thấy xấu hổ. Sống ở Tây hơn ba thập kỷ, học đại học ở Việt Nam rồi lại học tiếp ở nước ngoài, vậy mà vẫn chỉ là hạng tài mọn, trí cùn, mắt kém. Bao nhiêu năm đèn sách xem ra chẳng thấm vào đâu so với các bậc kỳ tài trên Facebook.
Nhiều lúc tôi tự trách mình. Giá như ngày xưa đừng cố học hành làm gì cho cực. Cứ làng nhàng ở trong nước, biết đâu giờ cũng đã là chủ tịch một tập đoàn nào đó, CEO vài công ty, chuyên gia đầu tư nổi tiếng, mỗi ngày lên mạng chia sẻ vài bài học thành công để thiên hạ ngưỡng mộ.
Còn tôi thì mục tiêu trong đời nghe thật tầm thường. Chỉ mong làm một người cha tốt nhất có thể. Cố gắng chuẩn bị cho con một hành trang tốt nhất trong khả năng của mình. Đi làm tử tế, sống đàng hoàng, để sau này có thể về Việt Nam nghỉ hưu một cách bình dị như bao người lao động bình thường khác. Nếu dư dả thêm chút thì thỉnh thoảng làm vài chuyến du lịch đây đó để mở mang đầu óc, ngắm thế giới rộng lớn hơn một chút.
Ước mơ của tôi hình như nhỏ quá. Có lẽ vì tài hèn sức mọn nên cũng chỉ dám nghĩ đến những điều giản dị như vậy. Không dám mơ thành tỷ phú, không dám mơ làm chủ tịch tập đoàn, cũng chẳng dám nhận mình là chuyên gia đầu tư hay doanh nhân xuất chúng.
Có lẽ tôi sống ở nước ngoài quá lâu nên tư duy đã lỗi thời. Bởi nếu nhìn qua group này thì Việt Nam chắc phải là nơi tập trung nhiều người thành đạt nhất hành tinh. Người giàu nhiều như lá mùa thu, doanh nhân đông như quân Nguyên, còn các chuyên gia tài chính thì xuất hiện dày đặc hơn cả người đi làm công ăn lương.
Vậy cho tôi hỏi thật một câu, hoàn toàn với tinh thần học hỏi:
Với số lượng thương gia thành công, CEO xuất chúng, nhà đầu tư thắng đậm và các thiên tài kinh doanh đông đảo như thế, tại sao Việt Nam vẫn chưa giàu?