Xem xong buồn vl

bà này khổ thật chứ ko phải diễn, mỗi lần nhìn những cảnh bi thương này t lại akay mấy con tró cơm sườn ăn trên xương máu đồng bào
 
Giọt nước mắt chân thật :( , thời buổi này kiếm được người tốt khó quá mtml :(
 
47t mà cứ tưởng 74t.nghèo khổ nó tàn phá nham sắc nhanh vậy
quen chị máy bay 47t nhìn như gái đôi mươi
 
Cuộc sống mà, sẽ có ng này ng kia, m cố gắng sống tốt để mọi người xung quanh đừng tiêu cực là được.
 
bà này khổ thật chứ ko phải diễn, mỗi lần nhìn những cảnh bi thương này t lại akay mấy con tró cơm sườn ăn trên xương máu đồng
:( đm bên cali cũng vậy bạn , bọn tró cơm hến bao lần lấy cái mác quỹ phục quốc để yểm tiền của người việt bên đó :( nghĩ mà tức
 
Còn cái clip ông kia khóc sau khi được cho bịch bánh và 200k .
Thật sự tội nghiệp.
 
Dm xem muốn khóc vl. Mình đi làm lương nhận net hàng tháng còn thấy khổ. Bao người đéo có ăn. Nhiều khi nghĩ giảm địt gái 50% công suất rồi còn tích góp.
Nhưng đéo làm được mấy tml à.
 
Tao chưa bao giờ cảm thấy đau thương khi nhìn cuộc đời đau đớn của người khác cả. Tao là 1 con người vô cảm, sắc đá
 
Những cảnh đau khổ tao tận mắt chứng kiến qua đã quá nhiều rồi, nên giờ tao vô cảm, có ai cầu cứu chết rét trước mặt tao, tao có dư 2 áo khoác, cũng sẽ không cho họ mặc kệ họ ra sao thì tùy.
Thằng trong video móc bóp cho người lạ 1 triệu là ngu, tiền đó nó nên để dành địt gái tiêu sài còn sướng hơn
Cho 1 triệu là lỗ
 
bà này khổ thật chứ ko phải diễn, mỗi lần nhìn những cảnh bi thương này t lại akay mấy con tró cơm sườn ăn trên xương máu đồng bào
Bẻ lái vcl, đâu cũng có người khổ cả, gặp thì giúp tới đâu thì giúp. Mày là minh chứng cho việc muốn là tổng thống mà dòng đời bắt làm xammer
 
Tao nghĩ mình khổ rồi đến lúc xem clip này trên fb, nhớ nhà vcl cách 30km k về được, nghĩ lại tuy thiếu tiền nhưng còn sướng hơn nhiều người.
 
Xem xong buồn thật! Nhớ lại hồi t học năm nhất, mẹ t phải đạp xe từ Bách Khoa lên tận Trịnh Công Sơn, Tây Hồ để làm giúp việc theo ca giữa cái nắng oi bức của hè Hà Nội. Lúc đấy t thương mẹ vl, nên lên Hà Nội học cái là t tìm việc làm thêm bưng bê luôn, lấy lương cái là đưa cho mẹ , chỉ giữ lại 200k, lúc đấy cứ nghĩ như vậy đỡ đần mẹ, rồi năm nhất mải làm thêm nên toạch mất mấy môn. Cho đến khi đi học thêm tiếng anh thì cũng tâm sự với ô thầy, ô ý mới bảo 1 câu mà t nhớ như in trong đầu" Em là 1 người đang khởi nghiệp và mẹ em đang là 1 nhà đầu tư mạo hiểm, công sức tiền của đầu tư 13 năm cho em ăn học là khoản đầu tư . Mẹ em đang đầu tư cho em mà không biết là có tương lai hay không, nếu em mải mê làm thêm mà bỏ bê học hành thì em chỉ đỡ đần mẹ em được 3-4 năm nữa, nhưng nếu em chăm chỉ học hành, sau này ổn định thì em sẽ lo được cho mẹ em nốt phần đời còn lại, em suy nghĩ rồi chọn đi". Thế là từ năm 2 trở đi t chăm chỉ học hành, bình thường chỉ phụ giúp mẹ việc nhà, đến năm 3 thì mẹ t cũng cố mua cho t cái xe máy để đi lại, từ năm 3 trở đi t vừa học vừa theo ô anh đi làm thêm chuyên ngành để tích lũy kinh nghiệm lại thêm kiến thức khi vào học chuyên ngành nữa. Mẹ t làm giúp việc theo ca, làm cho 4-5 nhà, mỗi buổi làm 1 nhà và mẹ t ko có bằng lái xe nên ko dám tự đi đến những nhà xa như Hồ Tây, Cầu Giấy, Hoàng Quốc Việt... nên sáng t dậy sớm lai mẹ t đi làm rồi mới đi làm, trưa t làm xong rồi ghé qua đón mẹ về, còn hôm nào làm ở gần thì t đi bộ đi học( t trọ cách trường 2km) để mẹ t đi xe máy đi làm. Bây giờ ra trường cũng 6 năm rồi, công việc ổn định, cũng có nhà có xe, mẹ t thì về quê nghỉ ngơi, thi thoảng lại lên HN chơi với t, còn t thì hầu như tuần nào cũng về 1 lần để đc ăn cơm mẹ nấu. Mấy tml thương cha mẹ thì cố gắng học hành chăm chỉ, ko thì cũng tu chí làm ăn, đừng dính vào tệ nạn. Tuy học ko phải là con đường duy nhất để dẫn đến thành công nhưng nó là con đường gần, dễ đi và an toàn nhất để tiến đến thành công.
 
Bẻ lái vcl, đâu cũng có người khổ cả, gặp thì giúp tới đâu thì giúp. Mày là minh chứng cho việc muốn là tổng thống mà dòng đời bắt làm xammer
đọc cho rộng nghĩ cho sâu chút đi tml, nông cạn
 
Xem xong buồn thật! Nhớ lại hồi t học năm nhất, mẹ t phải đạp xe từ Bách Khoa lên tận Trịnh Công Sơn, Tây Hồ để làm giúp việc theo ca giữa cái nắng oi bức của hè Hà Nội. Lúc đấy t thương mẹ vl, nên lên Hà Nội học cái là t tìm việc làm thêm bưng bê luôn, lấy lương cái là đưa cho mẹ , chỉ giữ lại 200k, lúc đấy cứ nghĩ như vậy đỡ đần mẹ, rồi năm nhất mải làm thêm nên toạch mất mấy môn. Cho đến khi đi học thêm tiếng anh thì cũng tâm sự với ô thầy, ô ý mới bảo 1 câu mà t nhớ như in trong đầu" Em là 1 người đang khởi nghiệp và mẹ em đang là 1 nhà đầu tư mạo hiểm, công sức tiền của đầu tư 13 năm cho em ăn học là khoản đầu tư . Mẹ em đang đầu tư cho em mà không biết là có tương lai hay không, nếu em mải mê làm thêm mà bỏ bê học hành thì em chỉ đỡ đần mẹ em được 3-4 năm nữa, nhưng nếu em chăm chỉ học hành, sau này ổn định thì em sẽ lo được cho mẹ em nốt phần đời còn lại, em suy nghĩ rồi chọn đi". Thế là từ năm 2 trở đi t chăm chỉ học hành, bình thường chỉ phụ giúp mẹ việc nhà, đến năm 3 thì mẹ t cũng cố mua cho t cái xe máy để đi lại, từ năm 3 trở đi t vừa học vừa theo ô anh đi làm thêm chuyên ngành để tích lũy kinh nghiệm lại thêm kiến thức khi vào học chuyên ngành nữa. Mẹ t làm giúp việc theo ca, làm cho 4-5 nhà, mỗi buổi làm 1 nhà và mẹ t ko có bằng lái xe nên ko dám tự đi đến những nhà xa như Hồ Tây, Cầu Giấy, Hoàng Quốc Việt... nên sáng t dậy sớm lai mẹ t đi làm rồi mới đi làm, trưa t làm xong rồi ghé qua đón mẹ về, còn hôm nào làm ở gần thì t đi bộ đi học( t trọ cách trường 2km) để mẹ t đi xe máy đi làm. Bây giờ ra trường cũng 6 năm rồi, công việc ổn định, cũng có nhà có xe, mẹ t thì về quê nghỉ ngơi, thi thoảng lại lên HN chơi với t, còn t thì hầu như tuần nào cũng về 1 lần để đc ăn cơm mẹ nấu. Mấy tml thương cha mẹ thì cố gắng học hành chăm chỉ, ko thì cũng tu chí làm ăn, đừng dính vào tệ nạn. Tuy học ko phải là con đường duy nhất để dẫn đến thành công nhưng nó là con đường gần, dễ đi và an toàn nhất để tiến đến thành công.
m đéo lấy vợ đi
 
Những cảnh đau khổ tao tận mắt chứng kiến qua đã quá nhiều rồi, nên giờ tao vô cảm, có ai cầu cứu chết rét trước mặt tao, tao có dư 2 áo khoác, cũng sẽ không cho họ mặc kệ họ ra sao thì tùy.
Thằng trong video móc bóp cho người lạ 1 triệu là ngu, tiền đó nó nên để dành địt gái tiêu sài còn sướng hơn
Cho 1 triệu là lỗ
tại mày nghèo quá nên mày tiếc ấy =)) chứ thằng nào kiếm được nó sẽ cho đi 1 ít, quan trọng bản thân nó cảm thấy vui vì đã giúp được 1 vài người đấy tml
 
Xem xong buồn thật! Nhớ lại hồi t học năm nhất, mẹ t phải đạp xe từ Bách Khoa lên tận Trịnh Công Sơn, Tây Hồ để làm giúp việc theo ca giữa cái nắng oi bức của hè Hà Nội. Lúc đấy t thương mẹ vl, nên lên Hà Nội học cái là t tìm việc làm thêm bưng bê luôn, lấy lương cái là đưa cho mẹ , chỉ giữ lại 200k, lúc đấy cứ nghĩ như vậy đỡ đần mẹ, rồi năm nhất mải làm thêm nên toạch mất mấy môn. Cho đến khi đi học thêm tiếng anh thì cũng tâm sự với ô thầy, ô ý mới bảo 1 câu mà t nhớ như in trong đầu" Em là 1 người đang khởi nghiệp và mẹ em đang là 1 nhà đầu tư mạo hiểm, công sức tiền của đầu tư 13 năm cho em ăn học là khoản đầu tư . Mẹ em đang đầu tư cho em mà không biết là có tương lai hay không, nếu em mải mê làm thêm mà bỏ bê học hành thì em chỉ đỡ đần mẹ em được 3-4 năm nữa, nhưng nếu em chăm chỉ học hành, sau này ổn định thì em sẽ lo được cho mẹ em nốt phần đời còn lại, em suy nghĩ rồi chọn đi". Thế là từ năm 2 trở đi t chăm chỉ học hành, bình thường chỉ phụ giúp mẹ việc nhà, đến năm 3 thì mẹ t cũng cố mua cho t cái xe máy để đi lại, từ năm 3 trở đi t vừa học vừa theo ô anh đi làm thêm chuyên ngành để tích lũy kinh nghiệm lại thêm kiến thức khi vào học chuyên ngành nữa. Mẹ t làm giúp việc theo ca, làm cho 4-5 nhà, mỗi buổi làm 1 nhà và mẹ t ko có bằng lái xe nên ko dám tự đi đến những nhà xa như Hồ Tây, Cầu Giấy, Hoàng Quốc Việt... nên sáng t dậy sớm lai mẹ t đi làm rồi mới đi làm, trưa t làm xong rồi ghé qua đón mẹ về, còn hôm nào làm ở gần thì t đi bộ đi học( t trọ cách trường 2km) để mẹ t đi xe máy đi làm. Bây giờ ra trường cũng 6 năm rồi, công việc ổn định, cũng có nhà có xe, mẹ t thì về quê nghỉ ngơi, thi thoảng lại lên HN chơi với t, còn t thì hầu như tuần nào cũng về 1 lần để đc ăn cơm mẹ nấu. Mấy tml thương cha mẹ thì cố gắng học hành chăm chỉ, ko thì cũng tu chí làm ăn, đừng dính vào tệ nạn. Tuy học ko phải là con đường duy nhất để dẫn đến thành công nhưng nó là con đường gần, dễ đi và an toàn nhất để tiến đến thành công.
chú học bk à,ra trường được 6 năm thì k55 56 ạ ?
 
Đc lục thùng rác bên mỹ chưa hay nghe ai nói rồi sủa vậy redcow
:( bạn bè và người thân mình bên đấy đông lắm bạn yellowcow à :( bạn cay à , cay thì úp mặt vii gối mà khóc đi , thùng rác bên Mỹ mình mong bạn bốc hộ chứ mình sợ bẩn lắm những người như bạn mới bốc được thôi bạn bè và người thân mình chẳng ai dám bốc như bạn yellowcow này đâu
 
Cuộc sống tôi quá khổ nên mấy hoàn cảnh này tôi thấy tôi cũng thấy bình thường. Có 1.000.000 VND trong tay, tôi cũng không cho bà già kia đâu. :smile:
 

Có thể bạn quan tâm

Top