Chiếc xe chạy băng băng qua từng lô cao su rậm rạp không một bóng người. Dâm cảm thấy hơi ớn, nhưng Nhị Gia liền lên tiếng trấn an. Do tiếng gió bạt nên Dâm chẳng nghe được gì, nhưng nghĩ rằng có người đi cùng cũng an tâm nên vững dạ hơn một chút. Chạy xe khoảng một lúc lâu thì đến nhà của Nhị Gia. Cả hai xuống xe, Dâm nhìn xung quanh thấy toàn cây cối um tùm, chỉ có ánh đèn từ trong nhà hắt ra nên cũng hơi ngán ngại. Đầu liên tục suy nghĩ rằng lát nữa sau khi "xong việc" thì làm sao để quay về. Nhị Gia thấy Dâm đứng tần ngần thì lên tiếng giục:
- Vô nhà đi, Khánh Băng đang đợi kìa!
Dâm nghe vậy liền cởi nón bảo hiểm ra, nhưng mắt vẫn dán vào chiếc xe. Nhị Gia thấy vậy liền nói:
- Đụ mẹ! xe ông quăng ra giữa đường cũng đéo ai thèm lấy đâu!
Dâm nghe vậy thì sùng máu lắm, nhưng ngại vì nghĩ rằng mình cần Nhị Gia dẫn đường ra lộ nên nín nhịn. Gã theo chân Nhị Gia bước vào nhà, lòng thắc mắc "Thằng này nó nhốt con nhỏ bên trong rồi khóa ngoài hay sao trời?". Cánh cửa gỗ được mở ra, tiếng bản lề kêu lên keng kéc khiến Dâm rùng mình. Bên trong, một mùi thum thủm xộc ra làm Dâm nhăn mặt nhíu mày, nhưng Nhị Gia lờ đi. Gã nói:
- Nhà tắm trong kia, vô tắm rửa trước đi, con Khánh Băng nó tới liền nè!
Dâm nhìn Nhị Gia với cặp mắt dò xét, nhưng Nhị Gia không thèm để ý mà ngồi xuống ghế bật tivi xem một cách chăm chú. Dâm vốn không muốn đi tắm theo lời Nhị Gia nói, nhưng cũng cảm thấy mắc đái nên bèn vào nhà tắm giải quyết.
- Nhà tắm đéo gì mà như cái chuồng heo!
Trên tường đầy vết bẩn, nền nhà thì ẩm ướt mọc cả rêu xanh. Hơn thế nữa, hình như mùi thum thủm là từ trong này phát ra. Linh tính khiến Dâm nhìn chằm chằm vào góc nhà tắm, nơi có cái bồn nước lớn bằng xi măng. Gã từ từ tiến tới để xem xét thì tá hỏa phát hiện phía sau là nguyên một mảng da đầu còn dính tóc của ai đó đang nằm thù lù một góc. Lớp da đang trong quá trình phân hủy, dòi bọ đang bâu lấy lúc nhúc làm Dâm cảm thấy nhợn ói. Tuy nhiên khá khen cho Dâm, gã đã trải qua nhiều chuyện trong đời nên gặp nguy cũng không loạn. Gã cố lấy lại bình tĩnh, thở nhiều hơi dài rồi bước ra nói với Nhị Gia:
- Tui để quên bao cao su trong cốp xe rồi, để tui ra lấy.
Nhị Gia nghiêng đầu ra phía sau đáp gọn lỏn:
- ừ! lẹ lên đó!
Dâm mở cửa bước ra, tiến nhanh về phía chiếc xe rồi móc chìa khóa tra vào ổ. Nhưng đang quay đầu xe thì gã phát hiện bánh xe đã bị đâm nát. Thấy chuyện bắt đầu không được ổn, gã cắm đầu cắm cổ chạy như bay ra phía ngoài. Tuy nhiên lúc này màn đêm đã buông xuống tối om om. Giơ tay ra cũng không thấy ngón thì chạy làm sao được? Vừa được vài bước thì gã vấp phải một cành cây rồi té xuống đất. Tiếng lá xào xào xạc xạc vang lên, mắt Dâm từ từ quen với bóng tối và nhận ra có ai đó đang từ từ tiến lại phía mình. Đó là Nhị Gia, gã bật chiếc đèn pin lên rọi thẳng vào mặt Dâm rồi nói:
- Tới rồi kìa! Sao anh kêu anh lấy bao cao su mà ra đây chi vậy?
Dâm ú ớ đáp:
- Ơ... tui...tui mắc đái... ra đây kiếm chỗ đái!
Nhị Gia đáp gọn lỏn:
- Ờ! vậy đái đi!
Dâm nghe vậy thì giật mòng, hỏi lại:
- Gì? anh nói gì?
Nhị Gia móc ra nguyên cây búa đẽo rồi gằn giọng:
- Tao kêu mày đái! Không là tao chặt đứt con cặc của mày liền!