Đêm trung thu lặng lẽ xứ người,
Làm ăn vất vả giọt mồ hôi.
Ánh trăng nhạt nhòa trong sương gió,
Nỗi nhớ quê nhà chực bờ môi.
Bánh nướng, trà thơm giờ xa cách,
Gánh nặng mưu sinh đè vai trĩu.
Tiếng cười trẻ nhỏ vang đâu đó,
Mà lòng trống vắng, lệ rơi rồi