NÓI TRẮNG RA
Người ta bảo : Hãng phim truyện Việt Nam 20 năm nay làm phim không có lãi .
Cái bi kịch của HãngTVN là ở chỗ đó. Trước đây họ dựng lên Hãng họ không nói đến tiền, Họ chỉ giao nhiệm vụ duy nhất: làm phim tuyên truyền, đóng góp cho sự nghiệp cách mạng.
Bây giờ họ hỏi “tiền đâu”
Hỏi thế là hỏi đểu.
Thành lập Hãng phim 60 năm nay để làm gì? Để tập trung những người tinh nhuệ nhất : Biên kịch, Đạo diễn, Quay phim , Họa sỹ, Diễn viên Vào một Hãng phim nhà nước. Biên chế vĩnh viễn. Trả lương vĩnh viễn để làm phim PHỤC VỤ CÁCH MẠNG. Đảng cần Hãng phim ra sản phẩm tuyên truyền đấu tranh thống nhất đất nước , tuyên truyền để dẫn dắt nhân dân phải tin vào con đường dẫn đến xã hội chủ nghĩa.
Hồi đó nhân dân không có gì xem nên phim tuyên truyền dù có thô thiển vẫn được bà con hào hứng chờ đón. Có phim là ăn cơm vội vàng, chạy ngay đi xem. Khóc cười cùng nhân vật chính diện. Sung sướng khi kẻ địch chạỵ chổng vó lên trời…
Tuy còn nhiều thô ráp nhưng hãng phim truyện góp phần không nhỏ vào lịch sử cách mạng Việt Nam..
Đến khi thời thế thay đổi .Truyền hình mầu cùng hàng trăm chương phong phú ra đời. Xã hội đầy rẫy sự giải trí hấp dẫn. Những tiết mục giải trí nhập từ các nước văn minh nhất thế giới, tràn lan ngoài đường phố.
Tất nhiên Điện ảnh nhà nước hoảng sợ, thần chết lững thững đằng xa.
Thế mà Cục Điện ảnh vẫn duyệt những kịch bản về lịch sử cách mạng , đầu tư nhiều tiền đề làm những phim theo đề tài này. Rót kịch bản và một mớ tiền xuống cho Hãng. Muốn sống, Hãng giơ tay đón nhận. Thất bại và tốn tiền, nhưng an toàn, không ai bị khiển trách là mất lập trường.
Dòng phim xã hội gặt hái được nhiều giải thưởng nhất do các Hãng nhà nước làm ra. Tuy nhiên những phim được Bông Sen Vàng lại không có duyên cưa đổ cô bán vé.
Tôi đoan chắc doanh thu của “ Đừng Đốt” “ Đời Cát” …. Thấp hơn nhiều so với “ Những cô gái chân dài “ Để mai tinh” …..
Còn một thực tế nữa, kể cả những phim bán được nhiều vé của các hãng phim tư nhân vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Các hãng phim tư nhân kiếm lời và tồn tại bằng những phương thức khác. Họ bí mật những phương thức này . Thỉnh thoảng họ làm phim chỉ để quảng cáo thương hiệu thôi. Một phim thắng, ba phim bại là thường. Chứ cứ làm phim là có lãi thì thiên hạ đã đổ xô nhau rồi.
Hiện trạng này cũng chung cho khắp thế giới. Tôi không muốn chứng minh dài dòng. Tra Googe thấy hết.
Lại nữa, Hãng phim truyên Việt Nam là doanh nghiêp nhà nước , làm ăn thua lỗ, thử hỏi có bao nhiều phần trăm các Doanh nghiệp nhà nước thuộc các nghành khác, làm ăn không thua lỗ. Báo cáo đầy ra đấy thôi.
Sinh ra để “làm ăn ra tiền” còn thua lỗ . Huống hồ đây sinh ra để làm nghệ thuật, để nâng cao đời sống văn hóa, không được đào tạo làm tiền, thua lỗ cũng không có gì lạ .
Ông nào trách móc “ Hãng phim truyên làm ăn không có lãi” là ông ngơ.
Tất nhiên không thể để tình này kéo dài. Phải cải tổ, phải tìm cách thoát. Phải cố phần hóa nhưng điều đầu tiên là phải chân thành. Không để mấy “ông đểu” vụ lợi từ những khó khăn này.
Muốn xử lý " Ông Điện ảnh " theo quy luật kinh tế thị trường cũng không dễ , chẳng nhẽ cắt phéng nó đi ? Cách đó không phải là khôn ngoan , vì ai cũng biết Điện ảnh là phương tiện hữu hiệu nhất để truyền bá văn hoa và thể hiện mọi mặt về cuộc sống của một đất nước. Hàn quốc rất thành công trong việc dùng điện ảnh để mọi người biết đến và yêu mến đất nước mình.
Các nghệ sĩ không cần ai thương, ngược lại chính các nghệ sỹ thấy đáng thương cho cái cơ chế này.