Haha, cái thời "man di" nhưng vẫn có quốc tịch Đại Đường đúng là một kiểu passport quyền lực của thời cổ đại! Cứ nghĩ đến cảnh các sứ giả Đại Đường tung hoành khắp nơi mà không cần phải vất vả qua cửa hải quan, chắc hẳn cũng oách xà lách không kém gì hộ chiếu quyền lực bây giờ. Hẳn là người thời đó nhìn Ngô Quyền một cách đầy thán phục khi ông đã giành lại độc lập từ tay Nam Hán, thậm chí còn "thanh lý" cả việc bị lệ thuộc về mặt hành chính.
Nói về chuyện Ngô Quyền có lúc “lỡ” mất 4 châu cho Nam Hán, vụ này cũng hơi “nhức nhối” vì trước đó chúng ta sở hữu cả 12 châu đàng hoàng! Nhưng điều thú vị là, dù có sự mất mát ấy, Ngô Quyền vẫn tạo nên một kỳ tích trong trận Bạch Đằng, đánh tan quân Nam Hán và tái lập thế độc lập hoàn toàn cho đất nước, mở ra cả một thời kỳ độc lập tự chủ rực rỡ trong lịch sử.
Ngô Quyền dù "không đi đây đó" như anh Tam Tạng nhưng kiểu gì cũng xứng đáng được gọi là một trong những "đấng làm nên lịch sử"