Đoạn đấy nó thể hiện chính xác hình ảnh triều Tống trong mắt hậu thế đó thôi. Dù bán tín bán nghi Lê Hoàn đứng sau, cũng chỉ dọa dẫm "phát tinh binh mấy vạn" chủ yếu để giữ thể diện, sau cùng chẳng phải dịu giọng vỗ về ban đai ngọc đó sao? Đúng chuẩn cái tinh thần nhu nhược của Tống, hay dùng lời lẽ, lễ nghi, ban thưởng để che đậy bất lực quân sự, đánh đâu thua đó nhưng mõm lúc nào cũng sang
Lý Thường Kiệt được hậu thế ca ngợi do tầm nhìn chiến lược khác biệt "tiên phát chế nhân" là chính. Chiến thuật quân sự không có gì quá đặc biệt, có thắng có thua, tốc độ hạ một cái thành như vậy chỉ ở mức chuẩn trung bình. Chẳng phải vô cớ mà binh gia kết luận "Đánh thành vi hạ sách". Vây đánh một cái thành đâu chỉ có tường cao, hào sâu, số lính thủ nhất định... đằng sau nó là cả một đống người trong thành nữa. Đám đấy tuy không cầm vũ khí trực tiếp nhưng cung cấp nguồn nhân lực khổng lồ về công tác hậu cần phục vụ cho việc thủ thành. Lại thêm thằng tướng thủ thành cho cái buff "thành mất bị đồ thành" thì đéo khác gì xối máu chó phát rồ phát dại. Tàn sát đến 58000 người thì rõ ràng Lý Thường Kiệt phải a cay lắm
Tao đoán lúc phát binh chắc ổng cũng đong đầy háo hức mơ mộng nhưng thực tế phũ phàng phá được cái thành tít vùng biên xong thì oải chè đậu. Đành té cho lành