Ý nghĩ tự sát

Kualalumpur

Con chim biết nói
Bị trầm cảm, đang có kế hoạch tự tử, biết hết tự tử là sai là ngu là dại nhưng nó vẫn thường trực

Tôi để ý đồ đạc trong nhà, cái nào có dây là tôi nghĩ tới xem dây này thắt cổ có đứt không, tôi nhìn ổ điện và nghĩ đến cảnh đút tay vào cho chết, tôi nhìn dao nhà bếp thì nghĩ đến rạch tay.
Tôi bị tai nạn cụt ngón chân, tất nhiên vẫn sống đc, nhưng nó cứ ám ảnh tôi, tôi nghĩ nó đã là bệnh rồi. Mà mấy cái suy nghĩ dằn vặt đó không cho tôi sống tiếp, đầu không giây nào bình yên, phải nghĩ đủ thứ để phân tán suy nghĩ. Vật vờ mấy tháng nay tôi mệt lử, tiền khám tâm lý thì không còn 1 cắc. Tham vọng, ham mê gái gú, mê tiền,... giờ chẳng còn tồn tại
Tôi còn cha mẹ, tôi nói dối qua tết đi làm lại, nhưng thật sự tôi đếch muốn làm gì nữa, mỗi lần nghĩ đến cảnh cha mẹ lại khóc. Bản chất sự việc kể ra thì đơn giản vậy đó, nhưng trong nội tâm nó đang gào thét, u uất, sợ hãi vô cùng

Sẽ có kẻ cười chê, sẽ có người an ủi, sẽ có người bỏ qua, vài dòng của kẻ tâm thần đang trong cơn điên
Có anh gì đấy có nhận làm ngón giả cho đỡ tâm lý, tôi xem qua rồi, nhưng đó là họ không trầm cảm như tôi, họ còn cuộc sống, còn tôi đã mất tinh thần rồi, tôi thấy những giá trị đó không giúp được gì tôi nữa
 
Dài quá nên đéo đọc. Tao chỉ đọc tít và hóng ngày sinh và giờ chết thôi. Haha
 
đm người chết còn muốn sống lại , mày đòi chết , vkl !!!
 

Tay trắng làm nên chứ đừng bao giờ hy vọng phép màu​


nhớ lấy câu này
 
Địt mẹ nếu m ở miền Bắc thì vào bệnh viện K, SG thì vào Chợ Rẫy hay Ung Bướu coi ng bệnh vẫn hàng ngày mong muốn được sống kìa tml, đụng tí cái tự tử, suy nghĩ kiểu Lồn gì thế. Mà có gì cho t xin ngày tháng năm sinh với nào gần chết thì nhắn t ngày giờ. Tks tml
 
Dmm nhiều ng mang bệnh trong người muốn được sống từng ngày kia kìa
 
Tôi là một người lầm lì, ít nói, trốn vào bản ngã, không thích giao thiệp với đời và bất mãn… Tôi sống trong gia đình, giữa những người thân yêu nhất, thế mà tôi vẫn cảm thấy còn xa lạ hơn là một kẻ xa lạ. Đối với mẹ tôi, trong những năm gần đây, tôi không nói trên hai mươi tiếng mỗi ngày; với cha tôi, tôi chỉ chào hỏi đôi lời thôi. Đối với mấy đứa em tôi, tôi không hề nói chuyện với chúng. Lý do rất giản dị: tôi chẳng có gì để nói (Kafka). :sad:
 

Có thể bạn quan tâm

Top