Yesterday

Tôi hay ngồi cuối bàn, để ngủ. Cái ca Sunrise ngay mùa Noel & Thanksgivinglúc nào cũng phải overtime, 12h đêm đến 9h sáng. Vậy nên hai giờ trưa vô lớp là tôi chỉ ngủ.
You load 16 tons, what do you get?
Another day older and deeper in debt.
Nàng hay ngồi trước tôi, để mùi hương tóc đọng lại phía sau. Nàng hay cười, còn tôi vẫn phải ngủ.
I once had a girl
Or should I say, she once had me.
Có lần nàng vào lớp, tôi chưa chợp mắt, ngó quanh chỗ gần kín, chỉ còn hai ghế. Ngần ngừ một lúc, nàng lại vào ngay ghế trước mắt, quay lại cười:
- Le, tao thích cách mày xài memes khi presentation về triết hiện sinh - Existentialism.
Đó là lớp, Philosophy 101. Ngta học chỉ lấy credit, ai quan tâm Sartre nghĩ gì?
Tôi cười, xong lại... ngủ. Ai biết lúc đó tôi nghĩ gì?
Mùi hương từ tóc nàng vẫn ở đó, như cái thu Texas.
Như mộng.
Đến ngày nộp bài luận, nàng lại cười:
"Ít nói quá vậy, nhớ mà dọn phòng." - "Make your bed Le, ya dont talk much, heh?"
We talked until two and then she said
"It's time for bed"
Chính tôi còn k hông nhớ, tôi từng chia sẻ ngắn gọn trước lớp về cái "bê tha k dọn phòng" trong 1 câu, gói trong 5 giây, trong bài thuyết hiện sinh 7 phút.
Nàng nhớ.
I sat on a rug biding my time
Drinking her wine.
Lớp bày đồ ăn, chia tay. Tôi lấy nàng đĩa pizza, xong cả hai bị cuốn vào cái "họp lớp" rất cổ điển. Không có gì sai, nhưng cũng không còn thời gian nói riêng với nhau gì thêm.
Chẳng kịp cho một chút cảm xúc.
And when I awoke I was alone
This bird had flown
So I lit a fire
Isn't it good
Norwegian wood?
....
Chiều hôm đó âm u, vẫn nhớ. Tôi ra xe như mọi khi. Chỉ là tự dưng, tôi muốn đốt cả cái trái đất này! Cho cháy hết đi, Norwegian wood!
Mùa Fall hôm đấy, như thường lệ, trời lạnh căm.
Isn't it good
Norwegian wood?
[@raviclee]
 
765Pmqs6.jpg
 
Tôi cũng có cảm giác như bạn khi đọc mẩu ký ức này trong buổi chiều mưa gió ấy. Và tôi chợt nhớ "Rừng Na uy"
Tôi hay ngồi cuối bàn, để ngủ. Cái ca Sunrise ngay mùa Noel & Thanksgivinglúc nào cũng phải overtime, 12h đêm đến 9h sáng. Vậy nên hai giờ trưa vô lớp là tôi chỉ ngủ.
You load 16 tons, what do you get?
Another day older and deeper in debt.
Nàng hay ngồi trước tôi, để mùi hương tóc đọng lại phía sau. Nàng hay cười, còn tôi vẫn phải ngủ.
I once had a girl
Or should I say, she once had me.
Có lần nàng vào lớp, tôi chưa chợp mắt, ngó quanh chỗ gần kín, chỉ còn hai ghế. Ngần ngừ một lúc, nàng lại vào ngay ghế trước mắt, quay lại cười:
- Le, tao thích cách mày xài memes khi presentation về triết hiện sinh - Existentialism.
Đó là lớp, Philosophy 101. Ngta học chỉ lấy credit, ai quan tâm Sartre nghĩ gì?
Tôi cười, xong lại... ngủ. Ai biết lúc đó tôi nghĩ gì?
Mùi hương từ tóc nàng vẫn ở đó, như cái thu Texas.
Như mộng.
Đến ngày nộp bài luận, nàng lại cười:
"Ít nói quá vậy, nhớ mà dọn phòng." - "Make your bed Le, ya dont talk much, heh?"
We talked until two and then she said
"It's time for bed"
Chính tôi còn k hông nhớ, tôi từng chia sẻ ngắn gọn trước lớp về cái "bê tha k dọn phòng" trong 1 câu, gói trong 5 giây, trong bài thuyết hiện sinh 7 phút.
Nàng nhớ.
I sat on a rug biding my time
Drinking her wine.
Lớp bày đồ ăn, chia tay. Tôi lấy nàng đĩa pizza, xong cả hai bị cuốn vào cái "họp lớp" rất cổ điển. Không có gì sai, nhưng cũng không còn thời gian nói riêng với nhau gì thêm.
Chẳng kịp cho một chút cảm xúc.
And when I awoke I was alone
This bird had flown
So I lit a fire
Isn't it good
Norwegian wood?
....
Chiều hôm đó âm u, vẫn nhớ. Tôi ra xe như mọi khi. Chỉ là tự dưng, tôi muốn đốt cả cái trái đất này! Cho cháy hết đi, Norwegian wood!
Mùa Fall hôm đấy, như thường lệ, trời lạnh căm.
Isn't it good
Norwegian wood?
[@raviclee]
Giờ mới kể, Tôi viết đoạn ngắn trên bằng bút chì ghi trên vở ở Dallas năm 2018, tai thì nghe bản Rừng na uy của The Beatles;
trời nổi gió lạnh buốt, lá rào như tiếng mưa.
Tôi chưa bao giờ đọc Murakami.


 
  • Vodka
Reactions: Ftm
Lạnh trong lòng thì lúc nào 1 người cũng cần nhóm lên ngọn lửa. Họ không nhóm được; Thì họ sẽ đốt cả khu rừng!
“Isn't it good / Norwegian wood?” Nghe hơi đau lòng. Một ký ức đẹp và mong manh đến mức bạn muốn phá hủy nó đi.
Nhưng cuối cùng thì cái lạnh của nó vẫn quanh quẩn như hơi rượu Gin mà tôi uống với bạn buổi chiều hôm ấy. Vì thế nó không chỉ ám ảnh mình bạn.
 
“Isn't it good / Norwegian wood?” Nghe hơi đau lòng. Một ký ức đẹp và mong manh đến mức bạn muốn phá hủy nó đi.
Nhưng cuối cùng thì cái lạnh của nó vẫn quanh quẩn như hơi rượu Gin mà tôi uống với bạn buổi chiều hôm ấy. Vì thế nó không chỉ ám ảnh mình bạn.
bữa đó nàng ăn Pizza xong về hẳn, bị cuốn theo dòng người đi mất tiu. Không nhìn tôi 1 cái như gọi là chia tay; Tôi bực quá nên muốn "đốt" luôn cả Norwegian wood bạn ạ. LOL LOL
 
Tôi thì lười học vô cùng. Mùa đông năm ấy tuyết rơi nhiều thế. Ngay bậc lên xuống của hầm metro tuyết đã ngập quá cổ chân rồi. Tôi chợt nhìn một người ngồi nép bên lối đi vào trường, nơi mà những ông bà già thường đứng ủ rũ với tấm biển đeo trước ngực xin vài đồng xu. Có người dắt theo cả con chó của mình và một tấm bảng nhỏ treo lên cổ nó.
Tuyết vẫn rơi và bầu trời xám xịt gần như u tối. Gần như phải cúi mặt đi vì gió tuyết buốt lạnh như những mũi tên.Tôi nhìn thấy một bức tượng hay một thứ gì? , không rõ nữa vì cái áo khoác babuska trùm kín mít ngồi im lìm với một tấm khăn dày phủ xuống 2 chân. Đầu trùm khăn kín mít.

Đằng nào cũng vừa mua cái kebab ở cổng trường còn lẻ hơn chục ruble

Tôi thả vài rubles xuống tấm khăn dày ấy. Và khuôn mặt ngước lên. Gió tuyết vẫn mù mịt rơi. Một cô bé chắc bằng tuổi tôi với cặp mắt xanh biếc như bầu trời mùa hạ với khuôn mặt của người Checchen nhưng nhưng mắt, cái màu xanh ấy có lẽ từ Ukraine.
Tôi không biết nữa.
Tôi và em không nói câu nào. Thật ra tôi quá bất ngờ vì gương mặt thiên thần ấy. Tôi lướt vội vào cổng trường để quên ngay ánh mắt trong veo như bầu trời mùa hạ ấy. Tuyết vẫn mù mịt rơi, phủ xuống chỗ em ngồi. Bầu trời xám xịt và u tối.
Đó là một chiếc xe lăn.
Chẳng bao giờ tôi gặp lại em để nhìn lại đôi mắt xanh ấy nữa dù sau đó tôi giả vờ chăm học, đi sớm hơn, chậm hơn. Tuyết đã rơi ít hơn nhưng tôi không bao giờ tìm lại được buổi sáng mùa đông ấy. Trước cổng trường MaDI.
 
Sửa lần cuối:
Top