Có Video 🩷 Yêu Hồng Hài Nhi chưa bao giờ là điều dể dàng...🌸

Trình Ca

Thôi vậy thì bỏ


🌸Em à!!
Yêu một hồng hài nhi chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Không phải vì em không đủ tốt, mà vì em quá trẻ để đã từng đi qua những điều mà tôi phải mất rất nhiều năm mới học được cách đối diện.

Em nhìn cuộc đời bằng sự thẳng thắn, bằng niềm tin rằng thích thì ở lại, buồn thì rồi cũng sẽ qua,

còn tôi thì không còn được như thế nữa.

Tôi đã đi qua những lần tin nhầm người, những lần tưởng rằng mình là ngoại lệ,

và những lần phải học cách im lặng thay vì níu giữ.

Tôi gặp em vào một thời điểm mà chính tôi cũng không còn chắc mình có nên yêu ai nữa hay không.

Không phải vì tôi hết cảm xúc, mà vì tôi hiểu rõ hơn cái giá của việc đặt niềm tin sai chỗ.

Thế nhưng em lại đến rất tự nhiên, không ồn ào, không ép buộc, không khiến tôi kịp chuẩn bị.

Em chỉ đơn giản là ở đó, theo một cách rất nhẹ, rất thật, và rất khó để làm ngơ.

Điều đáng sợ nhất không phải là em ít tuổi hơn tôi.

Mà là càng ở bên em lâu, tôi càng quên mất điều đó trong những khoảnh khắc em làm tôi cười,

trong những lúc em quan tâm một cách vô thức, trong những lần em nhớ những điều nhỏ nhặt mà tôi không nghĩ ai sẽ để ý.

Nhưng rồi khi mọi thứ lắng xuống, tuổi của em lại trở thành một khoảng cách rõ ràng,

để nhắc tôi rằng chúng ta đang ở hai đoạn khác nhau của cuộc đời.

Tôi bắt đầu sợ những điều mà trước đây tôi không dám nghĩ tới.

Tôi sợ em trưởng thành hơn, gặp nhiều người hơn, trải nghiệm hơn rồi một ngày nào đó nhìn lại và thấy tôi không còn là người phù hợp nhất với em nữa.

Tôi sợ không phải vì em thay đổi, mà vì em sẽ lớn lên, và trong sự lớn lên đó, có thể em sẽ thấy thế giới ngoài kia rộng hơn, nhẹ hơn, và phù hợp hơn với em.

Có những đêm tôi nằm rất lâu chỉ để nghĩ về một điều đơn giản.

Liệu tôi đang yêu em, hay đang giữ em lại trong một đoạn đời mà đáng ra em có thể đi xa hơn.

Tôi không còn yêu bằng sự ích kỷ nữa, nhưng tình cảm không hoàn toàn nghe theo lý trí.

Nó vẫn có những lúc khiến tôi muốn em ở lại, dù lý trí lại nói rằng có thể em không thuộc về nơi này mãi mãi.

Người ta thường nghĩ yêu một người trẻ hơn là được hồi sinh, được trẻ lại, được sống lại những điều đã từng bỏ lỡ.

Nhưng với tôi, điều rõ ràng nhất là cảm giác vừa muốn tiến lại gần, vừa phải học cách lùi lại.

Vừa muốn trở thành một phần trong cuộc sống của em, vừa không muốn mình trở thành giới hạn của em.

Em có thể không hiểu hết những suy nghĩ đó.

Em chỉ thấy tôi đôi khi im lặng hơn bình thường, đôi khi nhìn em lâu hơn, đôi khi hỏi những câu không cần thiết.

Nhưng em không biết rằng trong những khoảng im lặng đó là cả một cuộc đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc,

giữa việc muốn giữ và việc phải buông, dù chưa từng thật sự buông.

Tôi không sợ việc yêu em.

Điều tôi sợ là một ngày em không còn nhìn tôi bằng ánh mắt như bây giờ nữa.

Không phải vì em hết yêu, mà vì em đã lớn hơn, hiểu hơn, và đi xa hơn.

Và khi đó, tôi chỉ còn lại phiên bản của chính mình ở hiện tại, vẫn đứng ở đây, với tất cả những gì đã từng dành cho em, nhưng không còn đủ lý do để giữ em lại.

Có những điều trong tình yêu không cần nói ra, vì nói ra sẽ làm nó trở nên rõ ràng đến mức đau lòng.

Như việc tôi biết mình không phải người đầu tiên khiến em rung động theo cách này,

nhưng lại là người khiến em dừng lại lâu hơn những người trước đó.

Như việc em biết tôi mạnh mẽ, nhưng không biết rằng chính em là nơi khiến sự mạnh mẽ đó đôi khi trở nên mong manh.

Và rồi tôi nhận ra, điều khiến tôi không thể rời đi không phải là vì em giữ tôi lại.

Mà là vì mỗi lần nghĩ đến việc rời đi, tôi lại tưởng tượng ra khoảnh khắc em vẫn sống tốt, vẫn cười, vẫn bước tiếp… không cần tôi.

Chính điều đó khiến tôi hiểu rằng, tôi chưa từng thật sự “có” em,

nhưng đã từ lâu không còn muốn rời khỏi em nữa.

Có lẽ yêu một hồng hài nhi không phải là sai lầm.

Nó chỉ là một cuộc gặp gỡ đến đúng lúc, nhưng đi sai nhịp thời gian.

Nó đẹp, nhưng không đảm bảo ở lại.

Nó sâu, nhưng không chắc thuộc về nhau mãi mãi.

Và điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải là mất em.

Mà là ngay từ khi còn ở bên em, tôi đã học cách quen với việc em có thể không thuộc về cuộc đời tôi… ngay cả khi tôi vẫn đang rất yêu em.🌸
 
Ăn chô cô lắc
Chờ anh về đi, món này phải mua ở sân bay. Sau khi qua cồng check sờ cu ra ti xong, trên đường đi ra cổng lên phi cơ, thì mới có shop bán, lúc đó mới mua được em ah. Hứa thì sẽ giữ lời, đừng có lo.
Tới lúc đó anh đút cho em ăn bằng miệng luôn.
 
Chờ anh về đi, món này phải mua ở sân bay. Sau khi qua cồng check sờ cu ra ti xong, trên đường đi ra cổng lên phi cơ, thì mới có shop bán, lúc đó mới mua được em ah. Hứa thì sẽ giữ lời, đừng có lo.
Tới lúc đó anh đút cho em ăn bằng miệng luôn.
Cắn chô cô lắc có chỉ vàng 9999 ở trổng ko😂
 



🌸Em à!!
Yêu một hồng hài nhi chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Không phải vì em không đủ tốt, mà vì em quá trẻ để đã từng đi qua những điều mà tôi phải mất rất nhiều năm mới học được cách đối diện.

Em nhìn cuộc đời bằng sự thẳng thắn, bằng niềm tin rằng thích thì ở lại, buồn thì rồi cũng sẽ qua,

còn tôi thì không còn được như thế nữa.

Tôi đã đi qua những lần tin nhầm người, những lần tưởng rằng mình là ngoại lệ,

và những lần phải học cách im lặng thay vì níu giữ.

Tôi gặp em vào một thời điểm mà chính tôi cũng không còn chắc mình có nên yêu ai nữa hay không.

Không phải vì tôi hết cảm xúc, mà vì tôi hiểu rõ hơn cái giá của việc đặt niềm tin sai chỗ.

Thế nhưng em lại đến rất tự nhiên, không ồn ào, không ép buộc, không khiến tôi kịp chuẩn bị.

Em chỉ đơn giản là ở đó, theo một cách rất nhẹ, rất thật, và rất khó để làm ngơ.

Điều đáng sợ nhất không phải là em ít tuổi hơn tôi.

Mà là càng ở bên em lâu, tôi càng quên mất điều đó trong những khoảnh khắc em làm tôi cười,

trong những lúc em quan tâm một cách vô thức, trong những lần em nhớ những điều nhỏ nhặt mà tôi không nghĩ ai sẽ để ý.

Nhưng rồi khi mọi thứ lắng xuống, tuổi của em lại trở thành một khoảng cách rõ ràng,

để nhắc tôi rằng chúng ta đang ở hai đoạn khác nhau của cuộc đời.

Tôi bắt đầu sợ những điều mà trước đây tôi không dám nghĩ tới.

Tôi sợ em trưởng thành hơn, gặp nhiều người hơn, trải nghiệm hơn rồi một ngày nào đó nhìn lại và thấy tôi không còn là người phù hợp nhất với em nữa.

Tôi sợ không phải vì em thay đổi, mà vì em sẽ lớn lên, và trong sự lớn lên đó, có thể em sẽ thấy thế giới ngoài kia rộng hơn, nhẹ hơn, và phù hợp hơn với em.

Có những đêm tôi nằm rất lâu chỉ để nghĩ về một điều đơn giản.

Liệu tôi đang yêu em, hay đang giữ em lại trong một đoạn đời mà đáng ra em có thể đi xa hơn.

Tôi không còn yêu bằng sự ích kỷ nữa, nhưng tình cảm không hoàn toàn nghe theo lý trí.

Nó vẫn có những lúc khiến tôi muốn em ở lại, dù lý trí lại nói rằng có thể em không thuộc về nơi này mãi mãi.

Người ta thường nghĩ yêu một người trẻ hơn là được hồi sinh, được trẻ lại, được sống lại những điều đã từng bỏ lỡ.

Nhưng với tôi, điều rõ ràng nhất là cảm giác vừa muốn tiến lại gần, vừa phải học cách lùi lại.

Vừa muốn trở thành một phần trong cuộc sống của em, vừa không muốn mình trở thành giới hạn của em.

Em có thể không hiểu hết những suy nghĩ đó.

Em chỉ thấy tôi đôi khi im lặng hơn bình thường, đôi khi nhìn em lâu hơn, đôi khi hỏi những câu không cần thiết.

Nhưng em không biết rằng trong những khoảng im lặng đó là cả một cuộc đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc,

giữa việc muốn giữ và việc phải buông, dù chưa từng thật sự buông.

Tôi không sợ việc yêu em.

Điều tôi sợ là một ngày em không còn nhìn tôi bằng ánh mắt như bây giờ nữa.

Không phải vì em hết yêu, mà vì em đã lớn hơn, hiểu hơn, và đi xa hơn.

Và khi đó, tôi chỉ còn lại phiên bản của chính mình ở hiện tại, vẫn đứng ở đây, với tất cả những gì đã từng dành cho em, nhưng không còn đủ lý do để giữ em lại.

Có những điều trong tình yêu không cần nói ra, vì nói ra sẽ làm nó trở nên rõ ràng đến mức đau lòng.

Như việc tôi biết mình không phải người đầu tiên khiến em rung động theo cách này,

nhưng lại là người khiến em dừng lại lâu hơn những người trước đó.

Như việc em biết tôi mạnh mẽ, nhưng không biết rằng chính em là nơi khiến sự mạnh mẽ đó đôi khi trở nên mong manh.

Và rồi tôi nhận ra, điều khiến tôi không thể rời đi không phải là vì em giữ tôi lại.

Mà là vì mỗi lần nghĩ đến việc rời đi, tôi lại tưởng tượng ra khoảnh khắc em vẫn sống tốt, vẫn cười, vẫn bước tiếp… không cần tôi.

Chính điều đó khiến tôi hiểu rằng, tôi chưa từng thật sự “có” em,

nhưng đã từ lâu không còn muốn rời khỏi em nữa.

Có lẽ yêu một hồng hài nhi không phải là sai lầm.

Nó chỉ là một cuộc gặp gỡ đến đúng lúc, nhưng đi sai nhịp thời gian.

Nó đẹp, nhưng không đảm bảo ở lại.

Nó sâu, nhưng không chắc thuộc về nhau mãi mãi.

Và điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải là mất em.

Mà là ngay từ khi còn ở bên em, tôi đã học cách quen với việc em có thể không thuộc về cuộc đời tôi… ngay cả khi tôi vẫn đang rất yêu em.🌸
Có clip làm tình với Hồng Hài Nhi không?
 
Chắc chưa? ...
Vì mày chim nhỏ nên không thấy đấy tml
Cái thứ đàn bà quạ nó cũng đéo thèm tha mới lên đây tìm chỗ để lải nhải. Chim tao bé thì tao nhận, chứ cái thứ xấu cả Lồn lẫn mặt đéo dám thò cái gì ra thì chắc với lép đéo gì ở đây.
 
Cái thứ đàn bà quạ nó cũng đéo thèm tha mới lên đây tìm chỗ để lải nhải. Chim tao bé thì tao nhận, chứ cái thứ xấu cả lồn lẫn mặt đéo dám thò cái gì ra thì chắc với lép đéo gì ở đây.
Uhm tôi lép😁😁 mà chửi tôi đúng ko? Tôi đéo nhận đâu, trả lại cho mẹ mày😎
 



🌸Em à!!
Yêu một hồng hài nhi chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Không phải vì em không đủ tốt, mà vì em quá trẻ để đã từng đi qua những điều mà tôi phải mất rất nhiều năm mới học được cách đối diện.

Em nhìn cuộc đời bằng sự thẳng thắn, bằng niềm tin rằng thích thì ở lại, buồn thì rồi cũng sẽ qua,

còn tôi thì không còn được như thế nữa.

Tôi đã đi qua những lần tin nhầm người, những lần tưởng rằng mình là ngoại lệ,

và những lần phải học cách im lặng thay vì níu giữ.

Tôi gặp em vào một thời điểm mà chính tôi cũng không còn chắc mình có nên yêu ai nữa hay không.

Không phải vì tôi hết cảm xúc, mà vì tôi hiểu rõ hơn cái giá của việc đặt niềm tin sai chỗ.

Thế nhưng em lại đến rất tự nhiên, không ồn ào, không ép buộc, không khiến tôi kịp chuẩn bị.

Em chỉ đơn giản là ở đó, theo một cách rất nhẹ, rất thật, và rất khó để làm ngơ.

Điều đáng sợ nhất không phải là em ít tuổi hơn tôi.

Mà là càng ở bên em lâu, tôi càng quên mất điều đó trong những khoảnh khắc em làm tôi cười,

trong những lúc em quan tâm một cách vô thức, trong những lần em nhớ những điều nhỏ nhặt mà tôi không nghĩ ai sẽ để ý.

Nhưng rồi khi mọi thứ lắng xuống, tuổi của em lại trở thành một khoảng cách rõ ràng,

để nhắc tôi rằng chúng ta đang ở hai đoạn khác nhau của cuộc đời.

Tôi bắt đầu sợ những điều mà trước đây tôi không dám nghĩ tới.

Tôi sợ em trưởng thành hơn, gặp nhiều người hơn, trải nghiệm hơn rồi một ngày nào đó nhìn lại và thấy tôi không còn là người phù hợp nhất với em nữa.

Tôi sợ không phải vì em thay đổi, mà vì em sẽ lớn lên, và trong sự lớn lên đó, có thể em sẽ thấy thế giới ngoài kia rộng hơn, nhẹ hơn, và phù hợp hơn với em.

Có những đêm tôi nằm rất lâu chỉ để nghĩ về một điều đơn giản.

Liệu tôi đang yêu em, hay đang giữ em lại trong một đoạn đời mà đáng ra em có thể đi xa hơn.

Tôi không còn yêu bằng sự ích kỷ nữa, nhưng tình cảm không hoàn toàn nghe theo lý trí.

Nó vẫn có những lúc khiến tôi muốn em ở lại, dù lý trí lại nói rằng có thể em không thuộc về nơi này mãi mãi.

Người ta thường nghĩ yêu một người trẻ hơn là được hồi sinh, được trẻ lại, được sống lại những điều đã từng bỏ lỡ.

Nhưng với tôi, điều rõ ràng nhất là cảm giác vừa muốn tiến lại gần, vừa phải học cách lùi lại.

Vừa muốn trở thành một phần trong cuộc sống của em, vừa không muốn mình trở thành giới hạn của em.

Em có thể không hiểu hết những suy nghĩ đó.

Em chỉ thấy tôi đôi khi im lặng hơn bình thường, đôi khi nhìn em lâu hơn, đôi khi hỏi những câu không cần thiết.

Nhưng em không biết rằng trong những khoảng im lặng đó là cả một cuộc đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc,

giữa việc muốn giữ và việc phải buông, dù chưa từng thật sự buông.

Tôi không sợ việc yêu em.

Điều tôi sợ là một ngày em không còn nhìn tôi bằng ánh mắt như bây giờ nữa.

Không phải vì em hết yêu, mà vì em đã lớn hơn, hiểu hơn, và đi xa hơn.

Và khi đó, tôi chỉ còn lại phiên bản của chính mình ở hiện tại, vẫn đứng ở đây, với tất cả những gì đã từng dành cho em, nhưng không còn đủ lý do để giữ em lại.

Có những điều trong tình yêu không cần nói ra, vì nói ra sẽ làm nó trở nên rõ ràng đến mức đau lòng.

Như việc tôi biết mình không phải người đầu tiên khiến em rung động theo cách này,

nhưng lại là người khiến em dừng lại lâu hơn những người trước đó.

Như việc em biết tôi mạnh mẽ, nhưng không biết rằng chính em là nơi khiến sự mạnh mẽ đó đôi khi trở nên mong manh.

Và rồi tôi nhận ra, điều khiến tôi không thể rời đi không phải là vì em giữ tôi lại.

Mà là vì mỗi lần nghĩ đến việc rời đi, tôi lại tưởng tượng ra khoảnh khắc em vẫn sống tốt, vẫn cười, vẫn bước tiếp… không cần tôi.

Chính điều đó khiến tôi hiểu rằng, tôi chưa từng thật sự “có” em,

nhưng đã từ lâu không còn muốn rời khỏi em nữa.

Có lẽ yêu một hồng hài nhi không phải là sai lầm.

Nó chỉ là một cuộc gặp gỡ đến đúng lúc, nhưng đi sai nhịp thời gian.

Nó đẹp, nhưng không đảm bảo ở lại.

Nó sâu, nhưng không chắc thuộc về nhau mãi mãi.

Và điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải là mất em.

Mà là ngay từ khi còn ở bên em, tôi đã học cách quen với việc em có thể không thuộc về cuộc đời tôi… ngay cả khi tôi vẫn đang rất yêu em.🌸
Nghĩ đến máy bay 96 mà tao khóc trong lòng đến quặn ruột huhu
 

Có thể bạn quan tâm

Top