KhanhVyy89
Thanh niên Ngõ chợ
[ZHIHU] ĐIỀU GÌ KHIẾN BẠN CÀNG NGÀY TRỞ NÊN TRẦM LẶNG ?
Tác giả: Seasee Youl
Dịch: Mục Vân Trà Ký
Link: https://www.zhihu.com/question/4125...---------------------------------------------
Sáng nay, tôi gặp một chuyện mỉa mai đến tận cùng.
Ăn sáng xong, tôi gặp thằng cháu ngoại. Nó cứ mè nheo đòi đi trung tâm thương mại chơi nhà bóng, thế là tôi dẫn nó đến cái gần nhất.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy một ông bác lớn tuổi đang cãi nhau với nhân viên khu vui chơi. Ông ta giọng sang sảng, khí thế hừng hực:
“Các cô đây là hành vi bán nước! Tôi gọi điện ngay cho người ta đến niêm phong chỗ này!”
Cô nhân viên gấp đến mức nước mắt sắp trào ra:
“Chúng cháu bán nước chỗ nào ạ? Bác có ý kiến gì thì mình vào văn phòng nói được không, đừng đứng đây cãi nữa ạ…”
Người vây xem càng lúc càng đông. Ông bác kia càng được đà, giọng càng lớn hơn. Ông chỉ tay vào khu trẻ con đang chơi bóng nhựa:
“Mọi người lại đây mà xem! Bây giờ Mỹ với Trung Quốc đang đánh nhau trong chiến tranh thương mại, bọn Mỹ thù ghét chúng ta thế nào! Vậy mà chỗ các cô còn dán cờ Mỹ ở đây. Đây không phải bán nước thì là gì? Các cô căn bản không xứng làm người Trung Quốc…”
Cô nhân viên nói:
“Khu này xây từ mấy năm trước rồi ạ. Cháu chỉ phụ trách trông coi an toàn cho các bé thôi…”
Ông bác gào lên:
“Cái chỗ vớ vẩn này đáng lẽ phải đóng cửa! Mọi người nói có đúng không?”
Người xung quanh bắt đầu hùa theo: “Đúng!”
Cô nhân viên bỗng trở thành mục tiêu của tất cả. Cô mím môi, vừa lau nước mắt vừa cố giải thích, nhưng chẳng ai muốn nghe. Có mấy người rảnh rỗi thích xem náo nhiệt còn gọi con mình từ bể bóng ra, ầm ĩ đòi cô ấy hoàn tiền.
Tôi thật sự không nhìn nổi nữa, bèn chen vào khuyên ông bác:
“Bác lớn tuổi rồi, hà tất gì phải làm khó một cô gái trẻ như vậy. Bác yêu nước là điều tốt, nhưng bác cũng không có quyền tùy tiện mắng người ta là Hán gian chứ.”
Ông bác lập tức chĩa mũi nhọn sang tôi:
“Cậu thanh niên này cũng là loại không biết phải trái. Nếu ở thời chiến, chắc chắn cậu là hạng thông đồng với giặc. Cậu không thấy chúng nó treo cờ Mỹ à?”
Lúc đó tôi phải dùng hết sức mới nhịn được cười. Tôi nhíu mày nói:
“Bác ơi, đây là cờ Anh. Hơn nữa người ta cũng không treo, chỉ là họa tiết in trên lan can thôi.”
Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều im bặt.
Không khí bỗng trở nên ngượng ngùng.
Tôi thật sự khó hiểu trước sự điên cuồng của ông bác đó và cả đám người vây xem. Dường như họ chỉ cần một nơi để trút bất mãn, còn cái cớ là gì cũng được. Thậm chí họ còn chẳng buồn nhìn kỹ mấy họa tiết kia.
Sau khi bị tôi nói thẳng vào mặt, ông bác có lẽ cũng nhận ra mình đuối lý. Nhưng không xuống nước được, ông ta vừa lẩm bẩm chửi vừa đi ra cửa:
“Bọn Anh cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Toàn là sính ngoại, cả đời không thẳng nổi cái lưng…”
Đám đông tản ra rồi, tôi mua vé cho thằng cháu. Cô nhân viên nói cảm ơn tôi. Cô kể rằng ông bác kia vốn là cố ý gây chuyện: ông ta muốn cho cháu mình vào chơi miễn phí, nhưng nhân viên không cho, nói trung tâm thương mại có quy định phải mua vé. Ông ta lại mặc cả, nhất quyết đòi bỏ 10 tệ để mua vé 20 tệ. Bị từ chối, cuối cùng mới nổi điên.
Hóa ra là vậy.
Nghĩ lại dáng vẻ chính nghĩa ngút trời của ông ta ban nãy, tôi chỉ thấy mỉa mai.
Tôi nhớ năm ngoái, có lần đến nhà đồng nghiệp tụ tập. Phòng khách nhà anh ta có máy chiếu, có thể chiếu phim từ điện thoại lên màn hình. Mọi người biết tôi xem nhiều phim, nên giao nhiệm vụ chọn phim cho tôi.
Tôi chọn một bộ mà mình thấy khá hay, tên là The Great Buddha+. Tôi cảm thấy cách kể chuyện của bộ phim này rất mới mẻ, lại có chiều sâu.
Không ngờ xem được nửa chừng, một đồng nghiệp bỗng nổ súng về phía tôi. Anh ta cầm điều khiển tắt máy chiếu, rồi như lên cơn kích động, gào vào mặt tôi:
“Tam quan của cậu có vấn đề à? Cậu còn giới thiệu cho bọn tôi xem phim có Đới Lập Nhẫn đóng? Cậu không biết hắn là phần tử Đài độc à?”
Tôi đầy đầu dấu hỏi:
“Đới Lập Nhẫn là ai?”
Anh ta nói:
“Chính là thằng đóng vai ông chủ đó. Cậu có nhầm không vậy? Tôi thấy tư tưởng của cậu có vấn đề nặng đấy. Tụ họp công ty mà cậu đề xuất xem loại phim này, cậu có ý đồ gì?”
Hôm đó còn có một lãnh đạo nhỏ của công ty ở đó. Nghe câu này xong, sắc mặt ông ta lập tức nghiêm lại.
Tên đồng nghiệp kia vốn không ưa tôi từ trước. Hôm nay chẳng qua vừa khéo bắt được cơ hội để chơi tôi, chụp lên đầu tôi cái mũ “có vấn đề về tư tưởng”. Sau này chuyện thăng chức của tôi coi như khỏi nghĩ nữa.
Lúc đó tôi nổi nóng thật sự. Tôi đặt mạnh chén trà xuống bàn:
“Cậu bớt chuyện bé xé ra to ở đây đi. Tôi chỉ tùy tiện chọn một bộ phim thôi. Cậu yêu nước đến thế, vậy sao tối nào cũng trèo tường xem phim người lớn Nhật với Mỹ? Sao nào, học tinh thần thắng lợi kiểu AQ à?”
Hắn lao tới định đánh tôi:
“Tao xem phim người lớn lúc nào? Mày đừng có phun phân…”
Tôi đạp một cú vào bụng hắn. Cả hiện trường lập tức loạn thành một đống.
Hôm sau đi làm, sếp gọi tôi lên nói chuyện. Ông ấy bảo đã nắm được tình hình hôm qua, nhưng để giữ hình ảnh và ảnh hưởng của công ty, phải giáng chức tôi.
Rõ ràng lại là thằng đó đi mách lẻo.
Tôi có thể hiểu sếp. Bây giờ là thời đại Internet phát triển quá nhanh, có những chuyện có thể lớn cũng có thể nhỏ. Chỉ cần người có ý đồ xấu dựng lên một tin tức có điểm kích thích, những kẻ hóng chuyện sẽ chẳng quan tâm sự thật rốt cuộc là gì. Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, cũng là kế tạm thời để tự bảo vệ.
Tôi dứt khoát xin nghỉ dài hạn, rồi sau đó tìm cơ hội nghỉ việc luôn.
Tôi còn nhớ hồi đại học, có một thời gian mọi người tẩy chay hàng Nhật. Rất nhiều xe Nhật ngoài đường bị đập phá. Anh họ tôi mua một chiếc Toyota, căn bản không dám lái ra ngoài, chỉ dám để dưới khu chung cư.
Để phòng thân, anh ấy còn dán một khẩu hiệu phía sau xe:
“Xe là xe Nhật, tim là tim Trung Quốc. Gần đây sẽ đổi xe, xin mọi người nương tay.”
Ngay cả như vậy, xe của anh họ tôi vẫn không thoát khỏi tai họa.
Một đêm nọ, mấy gã đàn ông dùng gạch và gậy sắt đập chiếc xe đến tan hoang. Anh họ nghe thấy tiếng động chạy xuống, mấy người kia vẫn không có ý định dừng tay. Anh ấy tiến lên lý luận, liền bị một tên dùng gậy sắt đe dọa:
“Mày bước lên đây, bọn tao đánh cả mày luôn, đồ Hán gian chó má.”
Anh họ tôi nhận ra tên đó. Hắn là chủ một tiệm tạp hóa ngoài cổng khu.
Đừng vội nghĩ hắn là người yêu nước nhiệt huyết gì. Hắn chẳng qua chỉ là một gã bán hàng rong mắc bệnh đỏ mắt ghen tị mà thôi.
Bởi vì khi đám người kia nghênh ngang đi ra khỏi khu chung cư, có người nghe thấy gã chủ tiệm cười nói:
“Còn lái xe hơn hai trăm nghìn tệ cơ đấy. Để xem sau này nó còn vênh váo nổi không…”
Có mỉa mai không?
Tôi muốn ăn chùa, không muốn mua vé, vậy tôi mắng cô là Hán gian. Mọi người sẽ đứng về phía tôi, còn cô chỉ có thể lau nước mắt chịu mắng.
Tôi muốn cạnh tranh vị trí với anh, vậy tôi nói tư tưởng của anh có vấn đề. Sếp cũng sẽ ủng hộ tôi, còn anh chỉ có thể thu dọn đồ đạc mà cút.
Anh mua được chiếc xe tôi không mua nổi, vậy tôi tìm cái cớ “tẩy chay hàng Nhật” để đập xe anh. Anh muốn kêu oan cũng chẳng có chỗ mà kêu.
“Chủ nghĩa yêu nước là tấm vải che thân cuối cùng của lũ lưu manh.”
Câu này quả thật không sai chút nào.
Những người yêu nước thật sự sẽ cố gắng đóng góp cho xã hội. Họ ôn hòa, nhã nhặn, nội tâm mạnh mẽ, luôn giữ vững giới hạn của mình, tuyệt đối không làm chuyện phạm pháp hay trái luân thường.
Còn những kẻ yêu nước bằng miệng, trên mạng thì hô khẩu hiệu vang trời, ngoài đời thì sống tầm thường vô dụng. Thứ họ giỏi nhất là chuyện bé xé ra to, kích động cảm xúc đám đông để công kích tất cả những người họ không vừa mắt.
Người yêu nước trong lòng thì nghiêm túc làm việc, nộp thuế theo pháp luật. Có thể họ không có năng lực quá lớn, nhưng vẫn cố hết sức tỏa ra chút ánh sáng và hơi ấm của mình, khiến xã hội tốt đẹp hơn một chút.
Người yêu nước ngoài miệng thì chưa bao giờ làm được việc gì thiết thực. Chút lợi nhỏ thì có thể tham là tham. Chỉ khi kích động cảm xúc, hùa theo đám đông, có lẽ họ mới tìm được một chút cảm giác tồn tại.
Chiếm lấy đỉnh cao đạo đức, diễn những trò hề lố bịch như một tên hề.
Điều khó hiểu nhất là, loại người sau lại thường là bên chiến thắng.
Điều đó khiến tôi dần dần thất vọng.
Có lẽ chân lý nằm trong tay thiểu số, nhưng đa số lại luôn lựa chọn mù quáng hùa theo.
Dần dần, tôi không còn muốn hao tâm tổn sức để tranh đấu với họ nữa. Cũng không muốn làm bản thân ghê tởm bằng cách thông đồng với họ.
Tôi chỉ có thể học cách im lặng.
Và sự phản kháng, cũng dần dần biến thành không lời.
---------------
Disclaimer: Bài dịch không quy chụp người yêu nước chân chính, mà chỉ nói về những trường hợp mượn danh “yêu nước” để công kích, trục lợi hoặc che giấu sự ích kỷ cá nhân.
Tác giả: Seasee Youl
Dịch: Mục Vân Trà Ký
Link: https://www.zhihu.com/question/4125...---------------------------------------------
Sáng nay, tôi gặp một chuyện mỉa mai đến tận cùng.
Ăn sáng xong, tôi gặp thằng cháu ngoại. Nó cứ mè nheo đòi đi trung tâm thương mại chơi nhà bóng, thế là tôi dẫn nó đến cái gần nhất.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy một ông bác lớn tuổi đang cãi nhau với nhân viên khu vui chơi. Ông ta giọng sang sảng, khí thế hừng hực:
“Các cô đây là hành vi bán nước! Tôi gọi điện ngay cho người ta đến niêm phong chỗ này!”
Cô nhân viên gấp đến mức nước mắt sắp trào ra:
“Chúng cháu bán nước chỗ nào ạ? Bác có ý kiến gì thì mình vào văn phòng nói được không, đừng đứng đây cãi nữa ạ…”
Người vây xem càng lúc càng đông. Ông bác kia càng được đà, giọng càng lớn hơn. Ông chỉ tay vào khu trẻ con đang chơi bóng nhựa:
“Mọi người lại đây mà xem! Bây giờ Mỹ với Trung Quốc đang đánh nhau trong chiến tranh thương mại, bọn Mỹ thù ghét chúng ta thế nào! Vậy mà chỗ các cô còn dán cờ Mỹ ở đây. Đây không phải bán nước thì là gì? Các cô căn bản không xứng làm người Trung Quốc…”
Cô nhân viên nói:
“Khu này xây từ mấy năm trước rồi ạ. Cháu chỉ phụ trách trông coi an toàn cho các bé thôi…”
Ông bác gào lên:
“Cái chỗ vớ vẩn này đáng lẽ phải đóng cửa! Mọi người nói có đúng không?”
Người xung quanh bắt đầu hùa theo: “Đúng!”
Cô nhân viên bỗng trở thành mục tiêu của tất cả. Cô mím môi, vừa lau nước mắt vừa cố giải thích, nhưng chẳng ai muốn nghe. Có mấy người rảnh rỗi thích xem náo nhiệt còn gọi con mình từ bể bóng ra, ầm ĩ đòi cô ấy hoàn tiền.
Tôi thật sự không nhìn nổi nữa, bèn chen vào khuyên ông bác:
“Bác lớn tuổi rồi, hà tất gì phải làm khó một cô gái trẻ như vậy. Bác yêu nước là điều tốt, nhưng bác cũng không có quyền tùy tiện mắng người ta là Hán gian chứ.”
Ông bác lập tức chĩa mũi nhọn sang tôi:
“Cậu thanh niên này cũng là loại không biết phải trái. Nếu ở thời chiến, chắc chắn cậu là hạng thông đồng với giặc. Cậu không thấy chúng nó treo cờ Mỹ à?”
Lúc đó tôi phải dùng hết sức mới nhịn được cười. Tôi nhíu mày nói:
“Bác ơi, đây là cờ Anh. Hơn nữa người ta cũng không treo, chỉ là họa tiết in trên lan can thôi.”
Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều im bặt.
Không khí bỗng trở nên ngượng ngùng.
Tôi thật sự khó hiểu trước sự điên cuồng của ông bác đó và cả đám người vây xem. Dường như họ chỉ cần một nơi để trút bất mãn, còn cái cớ là gì cũng được. Thậm chí họ còn chẳng buồn nhìn kỹ mấy họa tiết kia.
Sau khi bị tôi nói thẳng vào mặt, ông bác có lẽ cũng nhận ra mình đuối lý. Nhưng không xuống nước được, ông ta vừa lẩm bẩm chửi vừa đi ra cửa:
“Bọn Anh cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Toàn là sính ngoại, cả đời không thẳng nổi cái lưng…”
Đám đông tản ra rồi, tôi mua vé cho thằng cháu. Cô nhân viên nói cảm ơn tôi. Cô kể rằng ông bác kia vốn là cố ý gây chuyện: ông ta muốn cho cháu mình vào chơi miễn phí, nhưng nhân viên không cho, nói trung tâm thương mại có quy định phải mua vé. Ông ta lại mặc cả, nhất quyết đòi bỏ 10 tệ để mua vé 20 tệ. Bị từ chối, cuối cùng mới nổi điên.
Hóa ra là vậy.
Nghĩ lại dáng vẻ chính nghĩa ngút trời của ông ta ban nãy, tôi chỉ thấy mỉa mai.
Tôi nhớ năm ngoái, có lần đến nhà đồng nghiệp tụ tập. Phòng khách nhà anh ta có máy chiếu, có thể chiếu phim từ điện thoại lên màn hình. Mọi người biết tôi xem nhiều phim, nên giao nhiệm vụ chọn phim cho tôi.
Tôi chọn một bộ mà mình thấy khá hay, tên là The Great Buddha+. Tôi cảm thấy cách kể chuyện của bộ phim này rất mới mẻ, lại có chiều sâu.
Không ngờ xem được nửa chừng, một đồng nghiệp bỗng nổ súng về phía tôi. Anh ta cầm điều khiển tắt máy chiếu, rồi như lên cơn kích động, gào vào mặt tôi:
“Tam quan của cậu có vấn đề à? Cậu còn giới thiệu cho bọn tôi xem phim có Đới Lập Nhẫn đóng? Cậu không biết hắn là phần tử Đài độc à?”
Tôi đầy đầu dấu hỏi:
“Đới Lập Nhẫn là ai?”
Anh ta nói:
“Chính là thằng đóng vai ông chủ đó. Cậu có nhầm không vậy? Tôi thấy tư tưởng của cậu có vấn đề nặng đấy. Tụ họp công ty mà cậu đề xuất xem loại phim này, cậu có ý đồ gì?”
Hôm đó còn có một lãnh đạo nhỏ của công ty ở đó. Nghe câu này xong, sắc mặt ông ta lập tức nghiêm lại.
Tên đồng nghiệp kia vốn không ưa tôi từ trước. Hôm nay chẳng qua vừa khéo bắt được cơ hội để chơi tôi, chụp lên đầu tôi cái mũ “có vấn đề về tư tưởng”. Sau này chuyện thăng chức của tôi coi như khỏi nghĩ nữa.
Lúc đó tôi nổi nóng thật sự. Tôi đặt mạnh chén trà xuống bàn:
“Cậu bớt chuyện bé xé ra to ở đây đi. Tôi chỉ tùy tiện chọn một bộ phim thôi. Cậu yêu nước đến thế, vậy sao tối nào cũng trèo tường xem phim người lớn Nhật với Mỹ? Sao nào, học tinh thần thắng lợi kiểu AQ à?”
Hắn lao tới định đánh tôi:
“Tao xem phim người lớn lúc nào? Mày đừng có phun phân…”
Tôi đạp một cú vào bụng hắn. Cả hiện trường lập tức loạn thành một đống.
Hôm sau đi làm, sếp gọi tôi lên nói chuyện. Ông ấy bảo đã nắm được tình hình hôm qua, nhưng để giữ hình ảnh và ảnh hưởng của công ty, phải giáng chức tôi.
Rõ ràng lại là thằng đó đi mách lẻo.
Tôi có thể hiểu sếp. Bây giờ là thời đại Internet phát triển quá nhanh, có những chuyện có thể lớn cũng có thể nhỏ. Chỉ cần người có ý đồ xấu dựng lên một tin tức có điểm kích thích, những kẻ hóng chuyện sẽ chẳng quan tâm sự thật rốt cuộc là gì. Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, cũng là kế tạm thời để tự bảo vệ.
Tôi dứt khoát xin nghỉ dài hạn, rồi sau đó tìm cơ hội nghỉ việc luôn.
Tôi còn nhớ hồi đại học, có một thời gian mọi người tẩy chay hàng Nhật. Rất nhiều xe Nhật ngoài đường bị đập phá. Anh họ tôi mua một chiếc Toyota, căn bản không dám lái ra ngoài, chỉ dám để dưới khu chung cư.
Để phòng thân, anh ấy còn dán một khẩu hiệu phía sau xe:
“Xe là xe Nhật, tim là tim Trung Quốc. Gần đây sẽ đổi xe, xin mọi người nương tay.”
Ngay cả như vậy, xe của anh họ tôi vẫn không thoát khỏi tai họa.
Một đêm nọ, mấy gã đàn ông dùng gạch và gậy sắt đập chiếc xe đến tan hoang. Anh họ nghe thấy tiếng động chạy xuống, mấy người kia vẫn không có ý định dừng tay. Anh ấy tiến lên lý luận, liền bị một tên dùng gậy sắt đe dọa:
“Mày bước lên đây, bọn tao đánh cả mày luôn, đồ Hán gian chó má.”
Anh họ tôi nhận ra tên đó. Hắn là chủ một tiệm tạp hóa ngoài cổng khu.
Đừng vội nghĩ hắn là người yêu nước nhiệt huyết gì. Hắn chẳng qua chỉ là một gã bán hàng rong mắc bệnh đỏ mắt ghen tị mà thôi.
Bởi vì khi đám người kia nghênh ngang đi ra khỏi khu chung cư, có người nghe thấy gã chủ tiệm cười nói:
“Còn lái xe hơn hai trăm nghìn tệ cơ đấy. Để xem sau này nó còn vênh váo nổi không…”
Có mỉa mai không?
Tôi muốn ăn chùa, không muốn mua vé, vậy tôi mắng cô là Hán gian. Mọi người sẽ đứng về phía tôi, còn cô chỉ có thể lau nước mắt chịu mắng.
Tôi muốn cạnh tranh vị trí với anh, vậy tôi nói tư tưởng của anh có vấn đề. Sếp cũng sẽ ủng hộ tôi, còn anh chỉ có thể thu dọn đồ đạc mà cút.
Anh mua được chiếc xe tôi không mua nổi, vậy tôi tìm cái cớ “tẩy chay hàng Nhật” để đập xe anh. Anh muốn kêu oan cũng chẳng có chỗ mà kêu.
“Chủ nghĩa yêu nước là tấm vải che thân cuối cùng của lũ lưu manh.”
Câu này quả thật không sai chút nào.
Những người yêu nước thật sự sẽ cố gắng đóng góp cho xã hội. Họ ôn hòa, nhã nhặn, nội tâm mạnh mẽ, luôn giữ vững giới hạn của mình, tuyệt đối không làm chuyện phạm pháp hay trái luân thường.
Còn những kẻ yêu nước bằng miệng, trên mạng thì hô khẩu hiệu vang trời, ngoài đời thì sống tầm thường vô dụng. Thứ họ giỏi nhất là chuyện bé xé ra to, kích động cảm xúc đám đông để công kích tất cả những người họ không vừa mắt.
Người yêu nước trong lòng thì nghiêm túc làm việc, nộp thuế theo pháp luật. Có thể họ không có năng lực quá lớn, nhưng vẫn cố hết sức tỏa ra chút ánh sáng và hơi ấm của mình, khiến xã hội tốt đẹp hơn một chút.
Người yêu nước ngoài miệng thì chưa bao giờ làm được việc gì thiết thực. Chút lợi nhỏ thì có thể tham là tham. Chỉ khi kích động cảm xúc, hùa theo đám đông, có lẽ họ mới tìm được một chút cảm giác tồn tại.
Chiếm lấy đỉnh cao đạo đức, diễn những trò hề lố bịch như một tên hề.
Điều khó hiểu nhất là, loại người sau lại thường là bên chiến thắng.
Điều đó khiến tôi dần dần thất vọng.
Có lẽ chân lý nằm trong tay thiểu số, nhưng đa số lại luôn lựa chọn mù quáng hùa theo.
Dần dần, tôi không còn muốn hao tâm tổn sức để tranh đấu với họ nữa. Cũng không muốn làm bản thân ghê tởm bằng cách thông đồng với họ.
Tôi chỉ có thể học cách im lặng.
Và sự phản kháng, cũng dần dần biến thành không lời.
---------------
Disclaimer: Bài dịch không quy chụp người yêu nước chân chính, mà chỉ nói về những trường hợp mượn danh “yêu nước” để công kích, trục lợi hoặc che giấu sự ích kỷ cá nhân.

