Giới tinh hoa Mỹ tổ chức được một xã hội nô lệ hiện đại rất hay: Làm cho hầu hết người dân dính vào bẫy tài chính.
Nghĩa là để tiêu dùng thì người dân sẽ đi vay trước, thay vì làm 10 năm để có ô tô, 15 năm để có nhà như VN, thì giới tư bản Mỹ cho dân vay trước, rồi trả cả đời. Đó là một cái bẫy như của bọn chuột lang mà chúng ta nuôi trong nhà, với cái bánh xe: con chuột cứ điên cuồng đạp trong nó mà vẫn đứng yên tại chỗ.
Thực ra mọi tài sản của người dân bình thường ở Mỹ là đi thuê tài chính, chứ họ không thực sự sở hữu gì cả. Và rất ít người thoát được khỏi bẫy để có thu nhập dương.
Cuộc đời phần lớn con người hiện đại là như vậy, họ kẹt vào cái bẫy tài chính, cái bẫy công việc, cái bẫy gia đình, để rồi đạp mãi một chỗ đến chết, mà cứ nghĩ không đạp thì không được!
Kiểu xã hội nô lệ hiện đại đó được giới chủ Mỹ quản lý bằng cách nắm chặt Tôn giáo, Chính quyền và Báo chí. Hàng trăm triệu con chuột mải miết đạp bánh xe để kiếm lợi cho 1% giới chủ. Tuy nhiên, lòng tham vô đáy, người giàu ở Mỹ còn muốn xuất khẩu mô hình đó đi khắp nơi, và kiếm thêm vài tỷ con chuột đạp bánh xe nuôi họ nữa.
Oscar Wilde có câu: Con người rất thích cho đi những gì mà chính họ cần hơn cả.
Câu này cực kỳ đúng với nước Mỹ. Tất cả những cái họ muốn ban phát như tự do, dân chủ, bình đẳng, bác ái,... thực ra là những cái mà chính họ cần hơn cả!
Nghĩa là để tiêu dùng thì người dân sẽ đi vay trước, thay vì làm 10 năm để có ô tô, 15 năm để có nhà như VN, thì giới tư bản Mỹ cho dân vay trước, rồi trả cả đời. Đó là một cái bẫy như của bọn chuột lang mà chúng ta nuôi trong nhà, với cái bánh xe: con chuột cứ điên cuồng đạp trong nó mà vẫn đứng yên tại chỗ.
Thực ra mọi tài sản của người dân bình thường ở Mỹ là đi thuê tài chính, chứ họ không thực sự sở hữu gì cả. Và rất ít người thoát được khỏi bẫy để có thu nhập dương.
Cuộc đời phần lớn con người hiện đại là như vậy, họ kẹt vào cái bẫy tài chính, cái bẫy công việc, cái bẫy gia đình, để rồi đạp mãi một chỗ đến chết, mà cứ nghĩ không đạp thì không được!
Kiểu xã hội nô lệ hiện đại đó được giới chủ Mỹ quản lý bằng cách nắm chặt Tôn giáo, Chính quyền và Báo chí. Hàng trăm triệu con chuột mải miết đạp bánh xe để kiếm lợi cho 1% giới chủ. Tuy nhiên, lòng tham vô đáy, người giàu ở Mỹ còn muốn xuất khẩu mô hình đó đi khắp nơi, và kiếm thêm vài tỷ con chuột đạp bánh xe nuôi họ nữa.
Oscar Wilde có câu: Con người rất thích cho đi những gì mà chính họ cần hơn cả.
Câu này cực kỳ đúng với nước Mỹ. Tất cả những cái họ muốn ban phát như tự do, dân chủ, bình đẳng, bác ái,... thực ra là những cái mà chính họ cần hơn cả!
Chỉ DC hay CH cái cc , bang Idaho còn có ông ko thuộc đảng phái nào tự đứng ra tranh cử luôn kìa