MỘT VÀI CHIA SẺ CÁ NHÂN VỀ VIỆC HỌC VÀ ĐỌC

Bác học đại tài Lê Quý Đôn : 'Đọc sách 10 quyển không bằng thực hành được 1 trang'. Học tạp là loại học vô dụng.
Chính xác, bởi vì để vươn tầm xuất sắc, bắt buộc phải có sự thực hành, ko chỉ thế, phải thực hành rất nhiều, kinh qua nhiều thất bại r mới vươn tới thành công, LQĐ nói chuẩn r đấy.
 
Ừm thì đúng là vậy mà :d
Giỏi thì là do cảm nhận đúng ko, thực ra để "giỏi" 1 cái gì đó thì khá đơn giản, vì giỏi là do cảm nhận, cảm tính, m chỉ cần update thông tin liên tục thì lời m nói ra tự khắc ng ta có ấn tượng "thằng này hiểu biết đấy" r
Còn chuyên gia, chuyên gia tức là còn trên cả giỏi. Để đc là chuyên gia của 1 lĩnh vực gì đó, tức là phải có sự công nhận, mà công nhận ở đây là: bằng cấp, chứng nhận, portfolio. Chuyên gia thì ko chỉ dùng chữ giỏi ( good ) để miêu tả đc mà phải dùng chữ xuất sắc ( excellent ), tức là còn trên cả giỏi :d

hôm qua mày tag tao vào thớt mà chưa kịp reply., đang còn ngẫm tí chiều tao rep cho
 
hôm qua mày tag tao vào thớt mà chưa kịp reply., đang còn ngẫm tí chiều tao rep cho
thks m, má, t tưởng chủ đề kiểu hàn lâm 1 tí sẽ thu hút đc nhiều người vì nó ko liên quan chính trị. Đỏ, vàng hay xám đều tham gia đc, mà thấy ít người rep với phản biện quá nên t hơi chán :v
 
thks m, má, t tưởng chủ đề kiểu hàn lâm 1 tí sẽ thu hút đc nhiều người vì nó ko liên quan chính trị. Đỏ, vàng hay xám đều tham gia đc, mà thấy ít người rep với phản biện quá nên t hơi chán :v
Thế vừa pro vàng vừa pro đỏ pro hết thì gọi là j hở anh
 
well bọn mày nghĩ sao về 2 xu thế 1 là chuyên môn hóa hẳn 1 mảng và 2 là học kiểu rộng mỗi thứ biết tí nhưng chả biết sâu ?
Bác học đại tài Lê Quý Đôn : 'Đọc sách 10 quyển không bằng thực hành được 1 trang'. Học tạp là loại học vô dụng.
Quan điểm giáo dục này là của phái Khai phóng, đặt vấn đề thế giới đang biến đổi rất nhanh, nhanh hơn hẳn các thời kỳ trước nên giáo dục thay vì chỉ cung cấp cho con ng 1 chuyên môn cứng thì nên tạo cho con người 1 nền tảng kiến thức rộng để thích ứng tốt với bất kỳ sự thay đổi nào
 
Quan điểm giáo dục này là của phái Khai phóng, đặt vấn đề thế giới đang biến đổi rất nhanh, nhanh hơn hẳn các thời kỳ trước nên giáo dục thay vì chỉ cung cấp cho con ng 1 chuyên môn cứng thì nên tạo cho con người 1 nền tảng kiến thức rộng để thích ứng tốt với bất kỳ sự thay đổi nào
Anh thân có học liberal art hem? E có nè
 
well bọn mày nghĩ sao về 2 xu thế 1 là chuyên môn hóa hẳn 1 mảng và 2 là học kiểu rộng mỗi thứ biết tí nhưng chả biết sâu ?
T nghĩ thời đó qua r, trước t cũng nghĩ thế đó nhưng mà thời thế hiện tại nó cần nhiều hơn thế :v
M cần có kiếm thức, ko nhiều lắm nhưng cũng phải biết để m có thể bang giao, quan hệ với nhiều nhóm người thuộc nhiều ngành nghề, ko cần quá cao siêu, chỉ cần m chăm đọc báo hàng ngày update thông tin là đủ r :v
Cái trên là để xây dựng bệ phóng, bàn đạp cho m, còn phóng lên đc hay ko là do "special skill, special knowledge" của m, m phải am hiểu ít nhất 1 lĩnh vực nào đó lên đến tầm "chuyên gia", tức là kiến thức siêu giới hạn mà chỉ dành cho số ít ấy, thì mới thành công đc :v
 
Sửa lần cuối:
Quan điểm giáo dục này là của phái Khai phóng, đặt vấn đề thế giới đang biến đổi rất nhanh, nhanh hơn hẳn các thời kỳ trước nên giáo dục thay vì chỉ cung cấp cho con ng 1 chuyên môn cứng thì nên tạo cho con người 1 nền tảng kiến thức rộng để thích ứng tốt với bất kỳ sự thay đổi nào
Trong thời kì hiện đại đòi hỏi ta vừa phải có hiểu biết nhất định về mọi lĩnh vực lại vừa phải có chuyên môn cao trong mảng, lĩnh vực cốt yếu của mình.
 
V là t cũng đúng 50% r ;))
Bài của m thì t tóm gọn lại thế này:
Mình nên bỏ cái câu: "Học, học nữa, học mãi" của Lenin trong các thư viện đi vì câu này khuyến khích ng ta "học tạp", như m nói ấy, mà nên thay = những câu khuyến khích mục đích của việc học như này
T mượn từ motto của trường t :3
Học để lãnh đạo
Học để sáng tạo
Học để trưởng thành, phát triển
Học để cảm thông, chăm sóc

Learning to lead
Learning to create
Learning to grow, learninng to develope
Learning to sympathize, learning to care
M học trường j đây?
 
Mà mấy trường liberal art kiểu harvey mudd hay davidson đỉnh vãi Lồn nhé =))). Bọn Umich hay Cal tao cho rằng kém cả bọn này.
 
Thế vừa pro vàng vừa pro đỏ pro hết thì gọi là j hở anh
Pro hết thì gọi là trung dung nhé :D
Tại vì pro tức là có sự bias cái này hơn cái kia
Nếu mà bias tất cả thì kết quả là, ko có sự bias -> trung dung
 
Hello các m. Lại là t Johnsmith đây. Hôm vừa rồi có tml kêu t chia sẻ phương pháp tiếp thu kiến thức cũng như một vài cuốn sách mà theo t là đáng đọc

T thì cũng chả phải học hành cao siêu gì mà bảo t chia sẻ, nhưng theo tôn chỉ trên xàm là cứ xàm thôi, t xin mạn phép chia sẻ một vài quan điểm định hướng (guiding principles) của cá nhân t về việc học và đọc.

Đừng nên rập khuôn máy móc

Đối với t mà nói, việc cho lời khuyên ai đó nên làm sao trong việc học hay nên đọc sách gì nó y như là việc đi nghe doanh nhân, tỷ phú dạy làm giàu. Nghe thì rất hay, rất cuốn nhưng hầu như ít có giá trị thực hành trong thực tế vì tài năng, phẩm chất cá nhân/học vấn/hoàn cảnh/cơ hội của các tỷ phú này khác với chúng sinh

Nói cách khác, mỗi con người là một chủ thể đặc thù, lấy cách làm của 1 tml “thành công” đem áp làm công thức “thành công” chung cho mọi cá nhân là cái éo đc hợp lý cho lắm (dù những chia sẻ này cũng rất đáng để tham khảo nhằm tìm ra đc công thức phù hợp với từng cá nhân và ko phải case nào rập khuôn xong cũng thua)

Việc đọc sách hay học cũng thế thôi, đừng nên rập khuôn theo trend hay theo lời khuyên của ông GS mắt kính đít chai nào đó (bao gồm cả bài viết của t). Theo t, hãy tự nhìn vào năng lực, sở thích và định hướng của bản thân mình để quyết cho mình một chiến lược học hành phù hợp.

Học để tiếp thu kiến thức. Đúng nhưng chưa đủ?

Kiến thức là sức mạnh, cái này ko ai dám phủ nhận. Thế nên nguyên lý của việc học từ đó đến giờ vẫn thường là cố nhét thật nhiều kiến thức vào đầu, nhớ được nhường nào hay nhường ấy. Càng nhiều kiến thức thì càng nhiều sức mạnh mà

However, các này có thể cách tối ưu trong một thời đại mà kiến thức còn khan hiếm hoặc khó tiếp cận, còn chúng ta đang sống trong một thời đại mà kiến thức tràn lan và dễ tiếp cận đến mức làm con ng ta bị bội thực, ko biết nên học cái gì, cái gì đúng, cái gì sai, có những kiến thức cố nhét vào đầu nhưng rốt cuộc lại chả bao giờ dùng tới… Thế nên, nhiều chuyên gia giáo dục đã bắt đầu đề xuất giáo dục nên dạy thêm cho con người cách phân loại kiến thức (kiến thức nào đúng/sai, kiến thức nào cần/ko cần cho bản thân…) cũng như cách tra cứu kiến thức đúng đắn, chính xác, hiệu quả.

T ko nói đây là cách thức có thể thay thế hoàn toàn giáo dục chính quy nhưng trong phạm vi tự học của mỗi cá nhân, đây là một quan điểm t nghĩ khá là có lý, nhất là đối với những cá nhân mắc chứng “đọc tạp” như t.

Các loại kiến thức cần thiết

Theo t, m có hiểu biết trên trời dưới biển gì thì cũng cần có ba khối kiến thức bắt buộc để sống ổn trong thời đại này, đó là:

- Kiến thức xã hội (hiểu biết cơ bản về thể chế quốc gia, thế giới, cách thức nền kinh tế/tài chính/thương mại vận hành…Vì cá nhân có xuất chúng đến đâu cũng ko thể vượt lên trên các quy chuẩn của thời đại mà mình đang sống. Sống là phải biết thuận theo thời thế. Người tự do là người luôn thích ứng vô tư với hoàn cảnh vì họ đã hiểu quá rõ “luật chơi”)

- Kiến thức quản lý cá nhân (quản lý tài chính cá nhân, quản lý sức khỏe/tâm lý cá nhân, quản lý các mối quan hệ gia đình, bạn bè, người quen…Rất nhiều case 1 cá nhân rất thành công ngoài xã hội nhưng về nhà lại là một người cha/chồng/con thất bại (gia đình quan trọng lắm các m, đặc biệt là những lúc sa cơ thất thế, ko ai muốn cưu mang). Cũng có case kiếm đc rất nhiều tiền nhưng số tiền mang ném qua cửa sổ còn nhiều hơn vì quản lý tài chính cá nhân quá yếu. Cũng có case thì dồn sức kiếm tiền, dư thừa xong lăn đùng ra chết hay nằm dài dạc trong bệnh viện vì bao năm bỏ bê sức khỏe. Những cái tưởng như nhỏ nhặt này quan trọng lắm các m, mà trường lớp thì thường ko dạy)

- Kiến thức chuyên môn (bao gồm chuyên môn cứng như luật nếu m làm luật sư, y nếu m làm bác sĩ…và mềm như giao tiếp, làm việc nhóm, ngoại ngữ, tin học…)

Kết luận

T xin mượn lời của John Dewey để kết bài: “Học không phải là quá trình chuẩn bị cho cuộc sống, học là cuộc sống”. Qua đó, t nghĩ ai cũng nên coi học là một phần trong sinh hoạt hằng ngày (như ăn, uống, ngủ, nghỉ, chơi) vậy thôi. Đừng biến nó thành việc gì to tát nặng nề (tạo thành thói quen đọc sách, học hành mỗi ngày y như việc đói thì phải ăn, buồn ngủ thì phải đi ngủ).

Xin lưu ý lần nữa, đây chỉ là quan điểm cá nhân của t, mang tính tham khảo thôi nhé. Quan điểm của 1 tml trẻ tuổi độc thân, đầu óc ko vướng bận gì so với quan điểm của ng đang phải gánh trách nhiệm với gia đình, đang phải mang gánh nặng tài chính, đã va vấp nhiều ở đời rồi nó sẽ khác nhau. Mong a e chém nhẹ tay
Thật sự Học như ăn cơm vậy. Mình thích món gì thì mình sẽ ăn món đó nhiều. Tuy nhiên khi mình tập trung vào một món đó thôi thì ngày qua ngày mình sẽ chán. Vì thế lâu lâu phải đổi Menu bằng những món ăn/môn học khác để bổ sung thêm chất/kiến thức khác. Thì một cơ thể, bộ óc mới phát triển toàn diện.
Thời tao khi thi Đại học chỉ có khối ABCD thì những đứa học trường chuyên nó chỉ tập trung những môn nó sẽ thi ĐH và bỏ bê những môn, kiến thức khác. Vì thế khi vào ĐH hầu như kiến thức xã hội, địa lý hay lịch sử hầu như tụi nó rất yếu. Đó là việc học t thấy rất sai lầm.
T đang học như vết dầu loang vậy. Thích môn gì/ngành gì/kiến thức gì thì t sẽ cố gắng tìm hiểu sâu về nó. Trong quá trình tìm hiểu nó sẽ liên quan đến những kiến thức bổ sung xung quanh. Thì lúc đó mình sẽ tìm hiểu thêm về nó.
Chứ ko nên kiểu thấy cái này hay, cái kia tốt, người nọ giỏi mà bắt chước theo. MÓN NÀY/KIẾN THỨC NÀY NGON VỚI NGƯỜI KHÁC-CHƯA CHẮC NGON HAY PHÙ HỢP VỚI MÌNH.
 

Có thể bạn quan tâm

Top