Sếu bay về đâu ?!

Em thì tuổi tác và trải nghiệm chắc chắn thua xa mấy anh trên này tuy nhiên có những thứ kiểu như nó ám ảnh đến sâu sắc ấy. 1 phần do ngày còn nhỏ đi xa gia đình hơi sớm. Chim thì chắc em ăn mỗi chim cút. Còn tuyệt đối không nuôi chim. Trồng cây cối hoa hoét thì được. Vẫn ước mơ sau này già già trồng 1 cánh rừng cho chim về đậu. Sáng pha trà, tối chém gió. Được vậy kể cũng thú vị.
Mà bữa jo cv tốt hay sao mà ko thấy pha trà trên này.

Hôm nào quởn làm một bài về : KHÔNG GIAN UỐNG TRÀ đi huynh đệ ?!
 
Sếu thì không, nhưng mấy con chim khác phá lúa lắm. Trước chỗ tôi người ta bẫy bắt dính là xử bất kể chim gì, dần dà ngoài én ra không con nào dám ở lại. Lâu quá cũng không biết nay nó thay đổi như nào.
Chắc én cũng chả còn đâu ?!
 
Sếu thì không, nhưng mấy con chim khác phá lúa lắm. Trước chỗ tôi người ta bẫy bắt dính là xử bất kể chim gì, dần dà ngoài én ra không con nào dám ở lại. Lâu quá cũng không biết nay nó thay đổi như nào.
Nhớ ngày trước nhà sạ lúa, tao phải ở ngoài ruộng để đuổi mấy con chim này. Càng ngày càng khôn, ko còn sợ Ma nơ canh nữa
 
Em chẳng phải sếu , cũng chẳng phải chim le
Em chỉ là gió , 1 cơn gió đơn côi .
Em chỉ là mây , thả mình mặc cuốn trôi
Em chỉ là mưa , trút mình xuống muôn nơi
Mày là gió, nhiều đứa nó là ngọn nến.
Nó bị đung đưa, le lói trước gió.
Nó đứng không yên vì mày. :vozvn (7):
 
Nhớ ngày trước nhà sạ lúa, tao phải ở ngoài ruộng để đuổi mấy con chim này. Càng ngày càng khôn, ko còn sợ Ma nơ canh nữa
Lâu lắm mới nghe lại từ Sạ lúa, giữa tháng chạp tiết trời lạnh cắt da lẻo lẻo theo thân phụ ra đồng, ông bà thì lo việc đồng án còn mình móc cua lên nướng với rơm ta nói cái mùi thơm ấy chả bao jo quên được.
 
Em chẳng phải sếu , cũng chẳng phải chim le
Em chỉ là gió , 1 cơn gió đơn côi .
Em chỉ là mây , thả mình mặc cuốn trôi
Em chỉ là mưa , trút mình xuống muôn nơi
Sao chưa thấy giọt mưa nào trút lên người chú nhể.
Én thì tầm tháng trước đi về chỗ khác người ta chạy máy phóng nó vẫn bay từ ruộng ra nhóc trời. Giống này đông lắm. Vài năm trước đi qua chỗ nào dưới miền tây nó bu đen một cái ngã tư.
Hỏi ngu, Én với Yến khác nhau ntn nhỉ ?!

Về miệt Kiên Giang giờ ng ta nuôi Yến mở loa gọi điếc đầu điếc tai .
Sếu đâu ko thấy thấy một con dơi
Mày biết cách tắt nó mà đúng không ?!
 
Có nhiều cái mới biết luôn
Nhưng mà thường chỗ nào có người nuôi mới có giống yến. Chứ nhìn từ xa khó nhận ra. Nhưng mà vụ đậu trên dây điện thì đúng nó rồi.
Ah cái đuôi,,,nếu lại tinh mắt thì rỏ quá nhỉ.
 


Trong văn hóa Á Đông mấy nghìn năm trôi theo dòng chảy lịch sử, Sếu không chỉ được xem là biểu tượng của sức khỏe, sự trường tồn và hạnh phúc mà còn là biểu tượng cho danh dự, trí tuệ và lòng thủy chung.

Thế nhưng đã bao lâu rồi ta ko còn thấy Sếu về trong những buổi chiều tà ?!

NƠI ĐÂY ĐÃ TỪNG LÀ NGÔI NHÀ CỦA SẾU.

Đã có thời, nơi mênh mông này đã từng là ngôi nhà của Sếu, nghe kể rằng dạo trước độ gần mười năm, khi nơi đây chưa xô bồ náo nhiệt ,môi trường chưa hoen ố thì mỗi khi cơn giớ mùa phương bắc kéo về thì Sếu cũng kéo về .
Sếu rất nhạy cảm với môi trường sống, nhất là vấn nạn bắt bớ săn trộm. Do đó dạo gần đây vì vấn nạn ấy mà đàn Sếu đã bỏ đi dần...đi dần và điều lo lắng nhất là Sếu đi rồi không về nữa.

VÌ SAO SẾU KHÔNG VỀ NỮA ?!

Gần đây, thời kỳ " Đổi mới " người ta đẩy mạnh việc làm kinh tế biến mảnh đất hoang sơ nơi đây thành " vựa lúa " lớn nhất , lợi ích trước mắt có thể thấy, nhưng rồi việc làm đó khiến môi trường sống của Sếu bị thu hẹp, vô hình chung khiến đàn Sếu không còn thấy an toàn nữa.

Những can thiệp của "con người "đã tác động tiêu cực đến sự đa dạng sinh học đặc trưng ở nơi đây. Đàn sếu cũng vì thế mà mỗi mùa lại phải dáo dác đi tìm nơi trú chân mới.

GIAN NAN TÌM CÁNH GIỮ CHÂN SẾU

Để giữ chân đàn sếu, cần sự chung tay của các cá nhân, các tổ chức cùng hành động để cải thiện môi trường sống của Sếu. Cấp thiết hơn cả là hạn chế các mối đe doạ đối với đàn sếu.
Bên cạnh đó phải nhìn thẳng vào mặt trái của các hoạt động phát triển kinh tế đã phần nào ảnh hưởng tới sự tự do của đàn sếu vốn đã vô cùng nhạy cảm với môi trường.

SẾU ĐI VỀ ĐÂU ?!

Môi trường kém an toàn ở nơi đây buộc loài sếu phải đi tìm những điểm dừng chân mới.
Dạo một vài khu vực thì thấy đã lát đát có Sếu về, tuy điều kiện sống ko rộng lớn hơn, ở đó tuy bó hẹp không gian sống, thức ăn cũng ko đa dạng phong phú nhưng bù lại là Sếu được an toàn và không bị " con người" tác động.

SẾU CHỈ VỀ NHỮNG CHỐN BÌNH YÊN.

Người ta bảo sếu chỉ về những chốn bình yên. Sếu không về là một trong những dấu hiệu cho thấy vùng đất này có lẽ đã không còn an toàn, ít nhất là với loài sếu và nhiều loài chim hoang dã khác.

Đã đến lúc, chúng ta phải hành động quyết liệt hơn để bảo vệ Sếu và các di sản thiên nhiên còn lại của nơi này, và cũng đã đến lúc chúng ta cần phải điều chỉnh lại quy mô và hình thức tổ chức của các hoạt động làm " kinh tế " ở nơi này.
Không nên xem số lượng khách hay tổng thu nhập từ hoạt động "kinh tế" là một chỉ số để đo mức độ thành công . Thước đo sự thành công của một khu bảo tồn nằm ở tốc độ phục hồi của hệ sinh thái, số lượng loài và quần thể của từng loài. Không còn Sếu thì là một trong những mất mát lớn, và mỗi chúng ta ai cũng có phần trách nhiệm. Chung tay vì mảnh đất này luôn giữ được nét hoang sơ như 7 năm về trước.

Với các biện pháp cấp bách và kịp thời, chưa bao giờ là muộn vào lúc này của các cấp lãnh đạo, hy vọng, trong tương lai không xa, nơi đây sẽ lại trở thành thiên đường của sếu với những vũ điệu kiêu hãnh ngày nào !
Khi nào trời quang mây tạnh. mọi thứ đc gột rửa sạch sẽ như sau 1 cơn mưa rào to. bùn đất và nhơ nhớp đc gột sạch sẽ. trả lại mùi thơm của cỏ cây sau cơn mưa. các loài động thực vật phát triển sinh sôi nẩy nở. mọi đc về lại như nguyên bản. con người ko còn tàn phá môi trường mà chỉ chỉnh sửa để chăm lo csong tốt đẹp hơn thì có lẽ khi đó Sếu sẽ về. Hoặc cũng có thể ko bh về. Có lẽ cần nhiều time và nhiều hành động hơn nữa. của tất cả mọi người chứ ko của riêng " Ai "
 
Khi nào trời quang mây tạnh. mọi thứ đc gột rửa sạch sẽ như sau 1 cơn mưa rào to. bùn đất và nhơ nhớp đc gột sạch sẽ. trả lại mùi thơm của cỏ cây sau cơn mưa. các loài động thực vật phát triển sinh sôi nẩy nở. mọi đc về lại như nguyên bản. con người ko còn tàn phá môi trường mà chỉ chỉnh sửa để chăm lo csong tốt đẹp hơn thì có lẽ khi đó Sếu sẽ về. Hoặc cũng có thể ko bh về. Có lẽ cần nhiều time và nhiều hành động hơn nữa. của tất cả mọi người chứ ko của riêng " Ai "
Thật ra, nó nan giải không phải vì không tìm ra được hướng giải quyết. Mà là cơ quan ban nghành có thật sự quyết tâm để mang lại một môi trường bình yên và an toàn cho Sếu hay không thôi !
 
Thật ra, nó nan giải không phải vì không tìm ra được hướng giải quyết. Mà là cơ quan ban nghành có thật sự quyết tâm để mang lại một môi trường bình yên và an toàn cho Sếu hay không thôi !
Trong bài thơ Các vị la hán chùa Tây Phương có câu.
1 câu hỏi lớn không lời đáp
Cho đến bây giờ mặt vẫn chau
 


Trong văn hóa Á Đông mấy nghìn năm trôi theo dòng chảy lịch sử, Sếu không chỉ được xem là biểu tượng của sức khỏe, sự trường tồn và hạnh phúc mà còn là biểu tượng cho danh dự, trí tuệ và lòng thủy chung.

Thế nhưng đã bao lâu rồi ta ko còn thấy Sếu về trong những buổi chiều tà ?!

NƠI ĐÂY ĐÃ TỪNG LÀ NGÔI NHÀ CỦA SẾU.

Đã có thời, nơi mênh mông này đã từng là ngôi nhà của Sếu, nghe kể rằng dạo trước độ gần mười năm, khi nơi đây chưa xô bồ náo nhiệt ,môi trường chưa hoen ố thì mỗi khi cơn giớ mùa phương bắc kéo về thì Sếu cũng kéo về .
Sếu rất nhạy cảm với môi trường sống, nhất là vấn nạn bắt bớ săn trộm. Do đó dạo gần đây vì vấn nạn ấy mà đàn Sếu đã bỏ đi dần...đi dần và điều lo lắng nhất là Sếu đi rồi không về nữa.

VÌ SAO SẾU KHÔNG VỀ NỮA ?!

Gần đây, thời kỳ " Đổi mới " người ta đẩy mạnh việc làm kinh tế biến mảnh đất hoang sơ nơi đây thành " vựa lúa " lớn nhất , lợi ích trước mắt có thể thấy, nhưng rồi việc làm đó khiến môi trường sống của Sếu bị thu hẹp, vô hình chung khiến đàn Sếu không còn thấy an toàn nữa.

Những can thiệp của "con người "đã tác động tiêu cực đến sự đa dạng sinh học đặc trưng ở nơi đây. Đàn sếu cũng vì thế mà mỗi mùa lại phải dáo dác đi tìm nơi trú chân mới.

GIAN NAN TÌM CÁNH GIỮ CHÂN SẾU

Để giữ chân đàn sếu, cần sự chung tay của các cá nhân, các tổ chức cùng hành động để cải thiện môi trường sống của Sếu. Cấp thiết hơn cả là hạn chế các mối đe doạ đối với đàn sếu.
Bên cạnh đó phải nhìn thẳng vào mặt trái của các hoạt động phát triển kinh tế đã phần nào ảnh hưởng tới sự tự do của đàn sếu vốn đã vô cùng nhạy cảm với môi trường.

SẾU ĐI VỀ ĐÂU ?!

Môi trường kém an toàn ở nơi đây buộc loài sếu phải đi tìm những điểm dừng chân mới.
Dạo một vài khu vực thì thấy đã lát đát có Sếu về, tuy điều kiện sống ko rộng lớn hơn, ở đó tuy bó hẹp không gian sống, thức ăn cũng ko đa dạng phong phú nhưng bù lại là Sếu được an toàn và không bị " con người" tác động.

SẾU CHỈ VỀ NHỮNG CHỐN BÌNH YÊN.

Người ta bảo sếu chỉ về những chốn bình yên. Sếu không về là một trong những dấu hiệu cho thấy vùng đất này có lẽ đã không còn an toàn, ít nhất là với loài sếu và nhiều loài chim hoang dã khác.

Đã đến lúc, chúng ta phải hành động quyết liệt hơn để bảo vệ Sếu và các di sản thiên nhiên còn lại của nơi này, và cũng đã đến lúc chúng ta cần phải điều chỉnh lại quy mô và hình thức tổ chức của các hoạt động làm " kinh tế " ở nơi này.
Không nên xem số lượng khách hay tổng thu nhập từ hoạt động "kinh tế" là một chỉ số để đo mức độ thành công . Thước đo sự thành công của một khu bảo tồn nằm ở tốc độ phục hồi của hệ sinh thái, số lượng loài và quần thể của từng loài. Không còn Sếu thì là một trong những mất mát lớn, và mỗi chúng ta ai cũng có phần trách nhiệm. Chung tay vì mảnh đất này luôn giữ được nét hoang sơ như 7 năm về trước.

Với các biện pháp cấp bách và kịp thời, chưa bao giờ là muộn vào lúc này của các cấp lãnh đạo, hy vọng, trong tương lai không xa, nơi đây sẽ lại trở thành thiên đường của sếu với những vũ điệu kiêu hãnh ngày nào !
Làm mềnh nhớ đến bác 11h
 
Mày đang nhìn csong bằng con mắt trần tục đó. hãy nhìn bằng ánh mắt đang bắt tội phạm đi :choler:
Sếu đang bị 1 số đối tượng giam giữ trái phép, và sếu tự đập đầu vào dây sạc tự tử khi dc thả ra. Nên các đối tượng mang đi xử lý thi thể nhân đạo
 

Có thể bạn quan tâm

Top