ThanhKnight13
Sinh lý yếu
HỎI: " Xin hỏi các hạ, vì cớ gì mà người lại phân ra Thiện, Ác?"
ĐÁP: "Người vốn bất phân Thiện, Ác. Thứ được gọi là Thiện, Ác chẳng qua là lòng người."
HỎI: "Tục ngữ có câu: Thiện hữu Thiện báo, Ác hữu Ác báo. Nhưng thực tế lại không như vậy. Trên đời có rất nhiều người làm việc thiện, thế nhưng gia cảnh lại nghèo rớt mồng tơi. Lại có kẻ làm nhiều việc ác, nhưng cả đời tiêu dao khoái hoạt. Đây là vì sao?"
ĐÁP: "Thế nào là Thiện, thế nào là Ác không phải chỉ xem xét hời hợt bề ngoài là có thể phán đoán được. Chỉ cần đem lại lợi ích cho người khác, chỉ cần tốt cho hậu thế, thì dẫu có chửi mắng, có đánh người cũng vẫn là Thiện. Trái lại, nếu như chỉ vì đạt được mục đích cá nhân, thì dù có tỏ ra kính trọng, hòa ái bao nhiêu, cũng sẽ biến thành nịnh hót sáo rỗng, biến thành Ác. Một người tích đức hành thiện, dù nhất thời nghèo khó, nhưng hậu thế lại có thể phát đạt. Còn kẻ chỉ vì đầu cơ trục lợi, thì sinh thời dẫu có phú quý đến đâu, cũng chưa chắc đã có kết cục tốt."
HỎI: "Vậy thế nào là Thiện, thế nào là Ác?"
ĐÁP: "Việc lợi mình, lợi người là Thiện. Việc hại mình, lợi người là Đại Thiện. Việc hại mình, hại người là Ác. Việc lợi mình, hại người là Đại Ác."
HỎI: "Cứ làm việc có lợi cho người khác thì có thể xưng là Thiện sao?"
ĐÁP: "Không thể! Cho dù có ý vì Thiện và không tiếp nhận hồi báo, nhưng một khi đã mang theo mục đích đi làm việc Thiện thì vĩnh viễn là giả nhân giả nghĩa. Giữ tâm trinh bạch mà hành Thiện, không cầu hồi báo mới là Chân Thiện."
HỎI: "Một ông lão trượt chân ngã xuống nước. Một tiểu thương trẻ tuổi dọc đường đi qua liền cứu ông lão lên. Sau đó, ông lão lấy ra một thỏi bạc để tạ lễ, tiểu thương kia vui vẻ nhận lấy. Vậy hành động cứu người đó có phải vì Thiện hay không?"
ĐÁP: "Thiện!"
HỎI: "Theo như ngươi vừa nói, không cầu hồi báo mới là Chân Thiện. Vậy thì tiểu thương kia nhận bạc, chẳng lẽ không phải tiếp nhận hồi báo hay sao? Làm sao có thể xưng là Thiện?"
ĐÁP: "Bất luận lúc trước tiểu thương kia cứu người có nghĩ tới hồi báo hay không, chỉ cần việc này truyền đi, về sau nhất định sẽ khích lệ cái tâm hành Thiện của người đời. Chỉ cần việc đó có lợi cho chúng sinh, thì đều có thể xưng là Thiện."
HỎI: "Thế gian có câu: Người tốt dễ bị lừa gạt. Đạo hữu có kiến giải thế nào?"
ĐÁP: "Thế gian quả thực không thiếu những chuyện như vậy, nhưng cũng chỉ là số ít, và cũng không phải là loại hành vi phổ biến. Chúng ta nên lấy chí lớn để bao dung hết thảy những bất công này, như vậy mới có thể đứng ở thế bất bại. Nếu như chúng ta lại vì thế mà sinh lòng oán hận, ắt sẽ trở nên tầm thường." .
HỎI: "Thế nhân trong lúc luận đạo, nói lý thường huênh hoang, khoác lác, nhưng đến khi hành động thì đa phần lại nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Tuy đạo hữu quả thực am hiểu Chân Thiện, nhưng cụ thể thì chúng ta nên tu Thiện như thế nào?"
ĐÁP: "Vạn pháp trên đời, không lấy không bỏ; Hết thảy sự tình, không nhiễm không chấp; Trong mọi hoàn cảnh, bất động bất biến; Mọi nơi mọi lúc, luôn tạo thuận lợi; Thuận theo chúng sinh, làm điều hoan hỷ. Ấy chính là phương pháp tu Thiện."
ĐÁP: "Người vốn bất phân Thiện, Ác. Thứ được gọi là Thiện, Ác chẳng qua là lòng người."
HỎI: "Tục ngữ có câu: Thiện hữu Thiện báo, Ác hữu Ác báo. Nhưng thực tế lại không như vậy. Trên đời có rất nhiều người làm việc thiện, thế nhưng gia cảnh lại nghèo rớt mồng tơi. Lại có kẻ làm nhiều việc ác, nhưng cả đời tiêu dao khoái hoạt. Đây là vì sao?"
ĐÁP: "Thế nào là Thiện, thế nào là Ác không phải chỉ xem xét hời hợt bề ngoài là có thể phán đoán được. Chỉ cần đem lại lợi ích cho người khác, chỉ cần tốt cho hậu thế, thì dẫu có chửi mắng, có đánh người cũng vẫn là Thiện. Trái lại, nếu như chỉ vì đạt được mục đích cá nhân, thì dù có tỏ ra kính trọng, hòa ái bao nhiêu, cũng sẽ biến thành nịnh hót sáo rỗng, biến thành Ác. Một người tích đức hành thiện, dù nhất thời nghèo khó, nhưng hậu thế lại có thể phát đạt. Còn kẻ chỉ vì đầu cơ trục lợi, thì sinh thời dẫu có phú quý đến đâu, cũng chưa chắc đã có kết cục tốt."
HỎI: "Vậy thế nào là Thiện, thế nào là Ác?"
ĐÁP: "Việc lợi mình, lợi người là Thiện. Việc hại mình, lợi người là Đại Thiện. Việc hại mình, hại người là Ác. Việc lợi mình, hại người là Đại Ác."
HỎI: "Cứ làm việc có lợi cho người khác thì có thể xưng là Thiện sao?"
ĐÁP: "Không thể! Cho dù có ý vì Thiện và không tiếp nhận hồi báo, nhưng một khi đã mang theo mục đích đi làm việc Thiện thì vĩnh viễn là giả nhân giả nghĩa. Giữ tâm trinh bạch mà hành Thiện, không cầu hồi báo mới là Chân Thiện."
HỎI: "Một ông lão trượt chân ngã xuống nước. Một tiểu thương trẻ tuổi dọc đường đi qua liền cứu ông lão lên. Sau đó, ông lão lấy ra một thỏi bạc để tạ lễ, tiểu thương kia vui vẻ nhận lấy. Vậy hành động cứu người đó có phải vì Thiện hay không?"
ĐÁP: "Thiện!"
HỎI: "Theo như ngươi vừa nói, không cầu hồi báo mới là Chân Thiện. Vậy thì tiểu thương kia nhận bạc, chẳng lẽ không phải tiếp nhận hồi báo hay sao? Làm sao có thể xưng là Thiện?"
ĐÁP: "Bất luận lúc trước tiểu thương kia cứu người có nghĩ tới hồi báo hay không, chỉ cần việc này truyền đi, về sau nhất định sẽ khích lệ cái tâm hành Thiện của người đời. Chỉ cần việc đó có lợi cho chúng sinh, thì đều có thể xưng là Thiện."
HỎI: "Thế gian có câu: Người tốt dễ bị lừa gạt. Đạo hữu có kiến giải thế nào?"
ĐÁP: "Thế gian quả thực không thiếu những chuyện như vậy, nhưng cũng chỉ là số ít, và cũng không phải là loại hành vi phổ biến. Chúng ta nên lấy chí lớn để bao dung hết thảy những bất công này, như vậy mới có thể đứng ở thế bất bại. Nếu như chúng ta lại vì thế mà sinh lòng oán hận, ắt sẽ trở nên tầm thường." .
HỎI: "Thế nhân trong lúc luận đạo, nói lý thường huênh hoang, khoác lác, nhưng đến khi hành động thì đa phần lại nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Tuy đạo hữu quả thực am hiểu Chân Thiện, nhưng cụ thể thì chúng ta nên tu Thiện như thế nào?"
ĐÁP: "Vạn pháp trên đời, không lấy không bỏ; Hết thảy sự tình, không nhiễm không chấp; Trong mọi hoàn cảnh, bất động bất biến; Mọi nơi mọi lúc, luôn tạo thuận lợi; Thuận theo chúng sinh, làm điều hoan hỷ. Ấy chính là phương pháp tu Thiện."