Live Bài học lịch sử: Tại sao quốc giáo PG Tây Tạng bị mất nước vào tay TQ?

Nguyễn Quang 01

Thần điêu đại bịp

Vì sao Tây Tạng mất nước?​

larungar-640x410-1.jpg

Tây Tạng, xưa là đế quốc Thổ Phồn, là một quốc gia độc lập. Họ bị thực dân Anh xâm lược một thời gian. Sau đó, được Anh tình nguyện trao trả nền độc lập.
Năm 2017, Trung Quốc tổng hành quân thôn tính Tây Tạng. Tây Tạng, không sức chống cự, mất nước. Bài này lý giải 5 nguyên nhân Tây Tạng mất nước.
1/ Không có kinh điển dân tộc.
Do Thái có kinh Cựu ước và kinh Talmud. 1850 năm mất nước, họ vẫn biết mình có một đất nước và cần phải phục quốc.
Tây Tạng, chỉ có kinh điển tôn giáo, không có kinh điển dân tộc, nên dễ dàng mất nước.
2/ Sự làm ngơ của cộng đồng quốc tế.
Năm 2017, Trung Quốc xâm lược Tây Tạng. Cộng đồng quốc tế nằm im. Đối với Âu-Mỹ, việc ngăn chặn Trung Quốc dễ như trở bàn tay, nhưng họ đã không làm.
Liên Hiệp Quốc, thời thủ tướng Anh Churchill, tổng thống Mỹ Henry Ford, có văn hóa hiệp sĩ. Càng về sau, Liên Hiệp Quốc càng xa rời văn hóa hiệp sĩ và chuyển sang văn hóa thư lại. Những con người thư lại mặc com-lê, cà vạt, thấy một quốc gia bị một quốc gia thôn tính, thì quan ngại mấy câu rồi thôi.
Nếu những người như Wilston Churchill, Henry Ford còn sống, Tây Tạng sẽ không mất nước.
3/ Đồng đạo bỏ quên.
Năm 1941, Nhật đánh Mỹ. Trong vòng 24h, Anh tuyên chiến với Nhật. Khi bạn đánh một nước Cơ-đốc ( thờ Chúa Giê-su) thì có nghĩa là bạn tuyên chiến với cả thế giới Cơ-đốc. Quân đồng minh làm gỏi nước Nhật ngay sau đó. Nhật phải đầu hàng.
Quân Trung Quốc cũng vậy. Chúng không dám xâm lược một nước Cơ-đốc. Chẳng hạn, Philipines là nước Cơ -đốc, có cho vàng Trung Quốc cũng không dám chiếm. Trung Quốc biết rằng nếu họ đánh một nước Cơ-đốc thì tất cả những nước khác sẽ xông vào trừng trị. Ngược lại, Trung Quốc chiếm Tây Tạng, các nước Phật giáo không dám hé răng.
Các nhà sư Phật giáo cũng im miệng, nhìn đồng đạo bị bức hại. Trong trường hợp này, người ta nói, Phật giáo không có nền thống nhất tinh thần. Trong khi đó, Cơ-đốc giáo có nền thống nhất tinh thần khá mạnh, chỉ thua Hồi giáo và Do Thái.
4/ Văn hóa yếu.
Cũng là một nước nằm kề Trung Quốc như Tây Tạng, nhưng Nê-pan là nước có nền văn hóa mạnh. Người ta chỉ đập kẻ yếu hơn, không ai đập kẻ mạnh hơn. Văn hóa Nê-pan rất mạnh, đầy hoạt lực, giả sử Trung Quốc có chiếm được thì cũng không cai trị được, do đó Trung Quốc không dám động tới. Văn hóa Tây Tạng yếu, Trung Quốc dễ dàng chiếm được, trải qua vài thế hệ nhồi sọ nữa, người Tây Tạng sẽ thành người Trung Quốc.
5/ Không có chân mệnh thiên tử.
Chúng ta cần phân biệt giữa thiên tử và chân mệnh thiên tử.
Thiên tử, nghĩa là con trời. Ai cũng là thiên tử. Song, chân mệnh thiên tử là con trời xuất chúng, được Trời chọn để làm vua một nước.
Đối với các xứ có văn hóa chiến tranh giao ước như Ru-ma-ni, Ba-lan, không cần có chân mệnh thiên tử, cũng có thể đánh đuổi kẻ thù. Nhưng khi đánh với Trung Quốc, là nước không có văn hóa chiến tranh giao ước, bạn không thể phục quốc, nếu không tìm ra chân mệnh thiên tử. Việc đấu tranh phải có sở tổng chỉ huy.
Đạt Lai Lạt Ma là lãnh đạo tôn giáo, không phải chân mệnh thiên tử. Vì vậy, nếu Đạt Lai Lạt Ma giữ chức thủ tướng chính phủ lưu vong sẽ kéo dài thêm thời gian vong quốc của người Tây Tạng. Vậy nên, Đạt Lai Lạt Ma nên tìm cho ra một thanh niên Tây Tạng hội đủ điều kiện để cùng Liên hiệp quốc, sử dụng công pháp quốc tế, về nước phục quốc. Nếu được, đây sẽ lại là trường hợp giống như Theodor Herzl phong vua cho David Bengurion bên Do Thái năm nào.
Ngày nào chưa tìm ra chân mệnh thiên tử, ngày đó Tây Tạng chưa thể phục quốc.
Trong bài này, chúng tôi gọi Trung Quốc để chỉ nhà nước Cộng Hòa nhân dân Trung Hoa. Còn người dân Trung Quốc thì cũng thiện lương như người dân mọi nơi.
Yêu mến người dân Trung Quốc.
Sài Gòn, 28 tháng 07 năm 2021
Lê Minh Tôn
 
Phật giáo giống 1 trường phái triết học hơn là 1 tôn giáo.
Cái thứ yếu nữa là Tây Tạng là cội nguồn hầu hết sông lớn ở TQ. 1 vị trí qá Quan trọng mà TQ không thể mất cũng ko nên mất.
Hãy nhớ khi bị đe dọa lãnh thổ như chiến tranh Triều Tiên ae Tàu đã đấm bỏ mẹ ae Mỹ hơn hẳn khí tài quân sự như thế nào. Việc nguồn nước bị đe dọa sẽ là 1 thảm họa lớn TQ phải tránh. Dĩ nhiên nếu Tây Tạng mà vào Nato thì TQ cũng đấm bỏ mẹ luôn khi đã là 1 sống 1 còn
 

Vì sao Tây Tạng mất nước?​

larungar-640x410-1.jpg

Tây Tạng, xưa là đế quốc Thổ Phồn, là một quốc gia độc lập. Họ bị thực dân Anh xâm lược một thời gian. Sau đó, được Anh tình nguyện trao trả nền độc lập.
Năm 2017, Trung Quốc tổng hành quân thôn tính Tây Tạng. Tây Tạng, không sức chống cự, mất nước. Bài này lý giải 5 nguyên nhân Tây Tạng mất nước.
1/ Không có kinh điển dân tộc.
Do Thái có kinh Cựu ước và kinh Talmud. 1850 năm mất nước, họ vẫn biết mình có một đất nước và cần phải phục quốc.
Tây Tạng, chỉ có kinh điển tôn giáo, không có kinh điển dân tộc, nên dễ dàng mất nước.
2/ Sự làm ngơ của cộng đồng quốc tế.
Năm 2017, Trung Quốc xâm lược Tây Tạng. Cộng đồng quốc tế nằm im. Đối với Âu-Mỹ, việc ngăn chặn Trung Quốc dễ như trở bàn tay, nhưng họ đã không làm.
Liên Hiệp Quốc, thời thủ tướng Anh Churchill, tổng thống Mỹ Henry Ford, có văn hóa hiệp sĩ. Càng về sau, Liên Hiệp Quốc càng xa rời văn hóa hiệp sĩ và chuyển sang văn hóa thư lại. Những con người thư lại mặc com-lê, cà vạt, thấy một quốc gia bị một quốc gia thôn tính, thì quan ngại mấy câu rồi thôi.
Nếu những người như Wilston Churchill, Henry Ford còn sống, Tây Tạng sẽ không mất nước.
3/ Đồng đạo bỏ quên.
Năm 1941, Nhật đánh Mỹ. Trong vòng 24h, Anh tuyên chiến với Nhật. Khi bạn đánh một nước Cơ-đốc ( thờ Chúa Giê-su) thì có nghĩa là bạn tuyên chiến với cả thế giới Cơ-đốc. Quân đồng minh làm gỏi nước Nhật ngay sau đó. Nhật phải đầu hàng.
Quân Trung Quốc cũng vậy. Chúng không dám xâm lược một nước Cơ-đốc. Chẳng hạn, Philipines là nước Cơ -đốc, có cho vàng Trung Quốc cũng không dám chiếm. Trung Quốc biết rằng nếu họ đánh một nước Cơ-đốc thì tất cả những nước khác sẽ xông vào trừng trị. Ngược lại, Trung Quốc chiếm Tây Tạng, các nước Phật giáo không dám hé răng.
Các nhà sư Phật giáo cũng im miệng, nhìn đồng đạo bị bức hại. Trong trường hợp này, người ta nói, Phật giáo không có nền thống nhất tinh thần. Trong khi đó, Cơ-đốc giáo có nền thống nhất tinh thần khá mạnh, chỉ thua Hồi giáo và Do Thái.
4/ Văn hóa yếu.
Cũng là một nước nằm kề Trung Quốc như Tây Tạng, nhưng Nê-pan là nước có nền văn hóa mạnh. Người ta chỉ đập kẻ yếu hơn, không ai đập kẻ mạnh hơn. Văn hóa Nê-pan rất mạnh, đầy hoạt lực, giả sử Trung Quốc có chiếm được thì cũng không cai trị được, do đó Trung Quốc không dám động tới. Văn hóa Tây Tạng yếu, Trung Quốc dễ dàng chiếm được, trải qua vài thế hệ nhồi sọ nữa, người Tây Tạng sẽ thành người Trung Quốc.
5/ Không có chân mệnh thiên tử.
Chúng ta cần phân biệt giữa thiên tử và chân mệnh thiên tử.
Thiên tử, nghĩa là con trời. Ai cũng là thiên tử. Song, chân mệnh thiên tử là con trời xuất chúng, được Trời chọn để làm vua một nước.
Đối với các xứ có văn hóa chiến tranh giao ước như Ru-ma-ni, Ba-lan, không cần có chân mệnh thiên tử, cũng có thể đánh đuổi kẻ thù. Nhưng khi đánh với Trung Quốc, là nước không có văn hóa chiến tranh giao ước, bạn không thể phục quốc, nếu không tìm ra chân mệnh thiên tử. Việc đấu tranh phải có sở tổng chỉ huy.
Đạt Lai Lạt Ma là lãnh đạo tôn giáo, không phải chân mệnh thiên tử. Vì vậy, nếu Đạt Lai Lạt Ma giữ chức thủ tướng chính phủ lưu vong sẽ kéo dài thêm thời gian vong quốc của người Tây Tạng. Vậy nên, Đạt Lai Lạt Ma nên tìm cho ra một thanh niên Tây Tạng hội đủ điều kiện để cùng Liên hiệp quốc, sử dụng công pháp quốc tế, về nước phục quốc. Nếu được, đây sẽ lại là trường hợp giống như Theodor Herzl phong vua cho David Bengurion bên Do Thái năm nào.
Ngày nào chưa tìm ra chân mệnh thiên tử, ngày đó Tây Tạng chưa thể phục quốc.
Trong bài này, chúng tôi gọi Trung Quốc để chỉ nhà nước Cộng Hòa nhân dân Trung Hoa. Còn người dân Trung Quốc thì cũng thiện lương như người dân mọi nơi.
Yêu mến người dân Trung Quốc.
Sài Gòn, 28 tháng 07 năm 2021
Lê Minh Tôn
tml hiểu biết nông cạn, lại còn lấp liếm sự thật, tư duy định kiến, để tao khai hóa cho & học một lần thôi!

Có một sự thật mày không thể chối cãi được, người Tây Tạng cụng không chối cãi được đó là vùng đất Tây Tạng thuộc TQ từ thời nhà Nguyên rồi, Triều Nguyên quản lý Tây Tạng thông qua Tuyên Chính Viện- cơ quan hành chính cao nhất tại Tây Tạng (Đến thời nhà Thanh họ cũng làm như vậy). Một trong số các mục đích của cơ quan này là chọn ra một "dpon-chen" (bản thiền), thường do Lạt-ma bổ nhiệm và được hoàng đế Nguyên ở Bắc Kinh xác nhận => Người Tây Tạng duy trì thẩm quyền hư danh đối với các vấn đề tôn giáo và chính trị khu vực, trong khi người Mông Cổ quản lý cấu trúc và hành chính.

Tóm cái váy lại là người dân Tây Tạng cả nghìn năm qua thượng tầng do các tay to người Mông Cổ và người Mãn Thanh cai quản, rồi người Anh, đến 1950 thì thượng tầng do người Hán cai quản. Các khác là người Hán họ di cư dân tới & xây dựng hạ tầng cơ sở => thay đổi hẳn bản sắc của Tây Tạng thôi!
 
tml hiểu biết nông cạn, lại còn lấp liếm sự thật, tư duy định kiến, để tao khai hóa cho & học một lần thôi!

Có một sự thật mày không thể chối cãi được, người Tây Tạng cụng không chối cãi được đó là vùng đất Tây Tạng thuộc TQ từ thời nhà Nguyên rồi, Triều Nguyên quản lý Tây Tạng thông qua Tuyên Chính Viện- cơ quan hành chính cao nhất tại Tây Tạng (Đến thời nhà Thanh họ cũng làm như vậy). Một trong số các mục đích của cơ quan này là chọn ra một "dpon-chen" (bản thiền), thường do Lạt-ma bổ nhiệm và được hoàng đế Nguyên ở Bắc Kinh xác nhận => Người Tây Tạng duy trì thẩm quyền hư danh đối với các vấn đề tôn giáo và chính trị khu vực, trong khi người Mông Cổ quản lý cấu trúc và hành chính.

Tóm cái váy lại là người dân Tây Tạng cả nghìn năm qua thượng tầng do các tay to người Mông Cổ và người Mãn Thanh cai quản, rồi người Anh, đến 1950 thì thượng tầng do người Hán cai quản. Các khác là người Hán họ di cư dân tới & xây dựng hạ tầng cơ sở => thay đổi hẳn bản sắc của Tây Tạng thôi!
Dốt sử.

Vào thế kỷ 13, Tây Tạng đầu hàng người Mông Cổ để tránh một cuộc xâm lược và trở thành quốc gia phụ thuộc của Đế quốc Mông Cổ cho đến năm 1368. Trong triều đại nhà Minh của Trung Quốc (1368-1644), Tây Tạng hoàn toàn độc lập dưới sự cai trị của ba dòng họ ở Tây Tạng.

Năm 1642, Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 5 vĩ đại thành lập chính phủ Ganden, với một cơ quan quản lý duy nhất do tu viện và thế tục phối hợp. Chính phủ này đã phi quân sự hóa Tây Tạng và chính thức hình thành nó thành một quốc gia tinh thần ủng hộ giáo dục Phật giáo trên hết và tự chủ về kinh tế.

Cung điện có lịch sử lâu đời ở Tây Tạng
Cung điện có lịch sử lâu đời ở Tây Tạng
Về đối ngoại, Đức Đạt Lai Lạt Ma trở thành cố vấn của tân hoàng đế Mãn Châu và Trung Quốc, và nhận được sự bảo vệ của thế giới đối với Tây Tạng, đổi lại ngài cung cấp những giáo lý tinh thần cho người Mãn Châu và duy trì hòa bình với người Mông Cổ và người Duy Ngô Nhĩ.

Năm 1904, người Anh xâm lược Tây Tạng, để áp đặt thương mại lên chính phủ Tây Tạng, và ngăn cản Tây Tạng đến dưới sự bảo hộ của Nga.

Trong các năm 1949 và 1950, Quân đội Giải phóng Nhân dân của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã xâm lược các tỉnh phía đông Amdo và Kham.

Năm 1951, khi các chính phủ thế giới, bao gồm Ấn Độ, Anh và Mỹ, từ chối xác nhận tình trạng quốc gia bất khả xâm phạm của Tây Tạng, chính phủ Trung Quốc đã áp đặt cái gọi là “Thỏa thuận 17 điểm về Giải phóng hòa bình cho Tây Tạng” đối với chính phủ Tây Tạng. Sự phản kháng đối với sự chiếm đóng của Trung Quốc đã leo thang, đặc biệt là ở miền đông Tây Tạng, và sự đàn áp của Trung Quốc đã gia tăng đáng kể.

Sự chiếm đóng của Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa​

Đối với Trung Quốc, chiếm hữu Tây Tạng cho phép tiếp cận với các nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú và cho phép nước này quân sự hóa biên giới quan trọng chiến lược với Ấn Độ. Với 40.000 quân Trung Quốc ở đất nước thưa thớt dân cư, chính phủ Tây Tạng – dưới sự lãnh đạo của Đức Đạt Lai Lạt Ma vẫn còn là một thiếu niên – đã buộc phải công nhận sự cai trị của Trung Quốc để đổi lấy những lời hứa bảo vệ hệ thống chính trị của Tây Tạng và Phật giáo Tây Tạng.

Trung Quốc đã không giữ lời hứa của mình và sự phản kháng của người Tây Tạng đang diễn ra mạnh mẽ vào ngày 10 tháng 3 năm 1959. Hàng trăm nghìn người Tây Tạng đã bao vây Cung điện Potala ở Lhasa vì lo sợ rằng Đức Đạt Lai Lạt Ma sắp bị bắt cóc hoặc bị ám sát. Cuộc nổi dậy bị đàn áp dã man và Đức Đạt Lai Lạt Ma buộc phải trốn đi lưu vong.

Xem thêm: Cuộc nổi dậy Lhasa trên Wikipedia.

Ngày 10 tháng 3 hiện được người Tây Tạng và những người ủng hộ trên khắp thế giới kỷ niệm là Ngày Khởi nghĩa Quốc gia.

Cho đến ngày nay Tây Tạng vẫn là một quốc gia độc lập dưới sự chiếm đóng bất hợp pháp.
 

Có thể bạn quan tâm

Top