Nguyễn Quang 01
Thần điêu đại bịp
Vì sao Tây Tạng mất nước?
Tây Tạng, xưa là đế quốc Thổ Phồn, là một quốc gia độc lập. Họ bị thực dân Anh xâm lược một thời gian. Sau đó, được Anh tình nguyện trao trả nền độc lập.
Năm 2017, Trung Quốc tổng hành quân thôn tính Tây Tạng. Tây Tạng, không sức chống cự, mất nước. Bài này lý giải 5 nguyên nhân Tây Tạng mất nước.
1/ Không có kinh điển dân tộc.
Do Thái có kinh Cựu ước và kinh Talmud. 1850 năm mất nước, họ vẫn biết mình có một đất nước và cần phải phục quốc.
Tây Tạng, chỉ có kinh điển tôn giáo, không có kinh điển dân tộc, nên dễ dàng mất nước.
2/ Sự làm ngơ của cộng đồng quốc tế.
Năm 2017, Trung Quốc xâm lược Tây Tạng. Cộng đồng quốc tế nằm im. Đối với Âu-Mỹ, việc ngăn chặn Trung Quốc dễ như trở bàn tay, nhưng họ đã không làm.
Liên Hiệp Quốc, thời thủ tướng Anh Churchill, tổng thống Mỹ Henry Ford, có văn hóa hiệp sĩ. Càng về sau, Liên Hiệp Quốc càng xa rời văn hóa hiệp sĩ và chuyển sang văn hóa thư lại. Những con người thư lại mặc com-lê, cà vạt, thấy một quốc gia bị một quốc gia thôn tính, thì quan ngại mấy câu rồi thôi.
Nếu những người như Wilston Churchill, Henry Ford còn sống, Tây Tạng sẽ không mất nước.
3/ Đồng đạo bỏ quên.
Năm 1941, Nhật đánh Mỹ. Trong vòng 24h, Anh tuyên chiến với Nhật. Khi bạn đánh một nước Cơ-đốc ( thờ Chúa Giê-su) thì có nghĩa là bạn tuyên chiến với cả thế giới Cơ-đốc. Quân đồng minh làm gỏi nước Nhật ngay sau đó. Nhật phải đầu hàng.
Quân Trung Quốc cũng vậy. Chúng không dám xâm lược một nước Cơ-đốc. Chẳng hạn, Philipines là nước Cơ -đốc, có cho vàng Trung Quốc cũng không dám chiếm. Trung Quốc biết rằng nếu họ đánh một nước Cơ-đốc thì tất cả những nước khác sẽ xông vào trừng trị. Ngược lại, Trung Quốc chiếm Tây Tạng, các nước Phật giáo không dám hé răng.
Các nhà sư Phật giáo cũng im miệng, nhìn đồng đạo bị bức hại. Trong trường hợp này, người ta nói, Phật giáo không có nền thống nhất tinh thần. Trong khi đó, Cơ-đốc giáo có nền thống nhất tinh thần khá mạnh, chỉ thua Hồi giáo và Do Thái.
4/ Văn hóa yếu.
Cũng là một nước nằm kề Trung Quốc như Tây Tạng, nhưng Nê-pan là nước có nền văn hóa mạnh. Người ta chỉ đập kẻ yếu hơn, không ai đập kẻ mạnh hơn. Văn hóa Nê-pan rất mạnh, đầy hoạt lực, giả sử Trung Quốc có chiếm được thì cũng không cai trị được, do đó Trung Quốc không dám động tới. Văn hóa Tây Tạng yếu, Trung Quốc dễ dàng chiếm được, trải qua vài thế hệ nhồi sọ nữa, người Tây Tạng sẽ thành người Trung Quốc.
5/ Không có chân mệnh thiên tử.
Chúng ta cần phân biệt giữa thiên tử và chân mệnh thiên tử.
Thiên tử, nghĩa là con trời. Ai cũng là thiên tử. Song, chân mệnh thiên tử là con trời xuất chúng, được Trời chọn để làm vua một nước.
Đối với các xứ có văn hóa chiến tranh giao ước như Ru-ma-ni, Ba-lan, không cần có chân mệnh thiên tử, cũng có thể đánh đuổi kẻ thù. Nhưng khi đánh với Trung Quốc, là nước không có văn hóa chiến tranh giao ước, bạn không thể phục quốc, nếu không tìm ra chân mệnh thiên tử. Việc đấu tranh phải có sở tổng chỉ huy.
Đạt Lai Lạt Ma là lãnh đạo tôn giáo, không phải chân mệnh thiên tử. Vì vậy, nếu Đạt Lai Lạt Ma giữ chức thủ tướng chính phủ lưu vong sẽ kéo dài thêm thời gian vong quốc của người Tây Tạng. Vậy nên, Đạt Lai Lạt Ma nên tìm cho ra một thanh niên Tây Tạng hội đủ điều kiện để cùng Liên hiệp quốc, sử dụng công pháp quốc tế, về nước phục quốc. Nếu được, đây sẽ lại là trường hợp giống như Theodor Herzl phong vua cho David Bengurion bên Do Thái năm nào.
Ngày nào chưa tìm ra chân mệnh thiên tử, ngày đó Tây Tạng chưa thể phục quốc.
Trong bài này, chúng tôi gọi Trung Quốc để chỉ nhà nước Cộng Hòa nhân dân Trung Hoa. Còn người dân Trung Quốc thì cũng thiện lương như người dân mọi nơi.
Yêu mến người dân Trung Quốc.
Sài Gòn, 28 tháng 07 năm 2021
Lê Minh Tôn