Chúng mày nghĩ sao về ông Nguyễn Ngọc Ngạn

Một người lịch thiệp và có phần bảo thủ, cực đoan. Am hiểu văn hóa xã hội và tâm lý. Truyện ma thì nổi hơn nhưng truyện xã hội của ông còn hay hơn nhiều. Giọng đọc chất lượng kết hợp hồng đào là không đối thủ. Hiện tại audio chỉ thấy ông ấy và quàng a tũn là ổn. Có điều a tũn tác phẩm không hay và hấp dẫn, motip dễ đoán, dễ nhàm chưa xứng giọng đọc. Giọng a tũn mà có tác phẩm đủ hay thì cũng gọi là nối nghiệp ông Ngạn được.
 
Tao xin thêm thông tin thằng Ngạn này nó giỏi ở mặt nào. Mặt MC thì tao không thích nó vì dẫn ề à quá. Giọng đọc thì cũng bình thường, không phải cứ trầm là hay. Nói chung là không có ấn tượng mấy.
 
Tao thấy ổng giỏi.
Riêng về phần làm MC thì tao thấy ở Việt Nam chưa ai bằng
Riêng về mảng MC thì m phải so ông Ngạn với MC hải ngoại. Chứ đem Ngạn so với MC ở VN thì khác đéo gì nước cống đem so nước mưa :))
 
Tao qua Xàm chơi nên đóng góp 1 số hiểu biết về ông Ngạn. Còn thiếu hay gì bọn mày thông cảm nhé.
1. Ngạn trước 75 làm trong chế độ cũ, đi dạy học các kiểu nên sau này người ta mới gọi ông Ngạn là "ông giáo làng" cho nó thân quen.
2. Sau 75, cải tạo rồi vượt biên cùng vợ con. Lênh đênh trên biển chết cả vợ lẫn con. Nỗi đau khốn cùng của 1 thằng đàn ông trên cuộc đời, trên cái quả đất khốn nạn này. Qua Mỹ, rồi định cư Canada. Hên cho ổng là cưới lại được một bà vợ quá xinh đẹp. Đẻ ra thằng con sau y như đúc. Chúng mày thử nghĩ xem ổng có muốn về Việt Nam nữa không?
3. Nhiều người hỏi ông Ngạn tại sao không về Việt Nam. Ổng đã từng trả lời như sau
Ông Nguyễn Ngọc Ngạn: Lúc đầu, khi tôi chưa hoạt động văn nghệ, lúc đó ngăn sông, cách núi, hai bên không có về được.

Nhưng mà sau này, khi mà Nhà nước Việt Nam sau khi đổi sang cơ chế thị trường, thì mở rộng, khi đó thì tôi lại hoạt động văn nghệ và ai cũng biết.
Thành thử ra vì ai cũng biết mà tôi lại ngại về. Tại tôi về Sài Gòn hay về Hà Nội, tôi thì thực sự tôi nhớ quê ở ngoài Bắc nhiều hơn, tại ở Sài Gòn tôi đã sống 21 năm, tôi chỉ nhớ Sơn Tây là quê của tôi thôi, mà tôi ra đi lúc 9 tuổi, thành ra tôi chỉ muốn trở lại Sơn Tây là cái chính của tôi.

Để tôi nhìn lại quê của mình thôi, chứ còn Sài Gòn thì tôi cũng không cần, bởi vì tôi đã sống ở đó 21 năm rồi.

Thế nhưng bây giờ tôi về thì tôi ngại lắm, bởi vì tôi về thì tôi muốn đi ngoài phố, tôi muốn đi rong chơi, ăn quà giống như thời mà trước khi tôi qua hải ngoại.

Nhưng bây giờ đối với tên tuổi của mình mà mình về, mình đi, thì nó cũng không thoải mái, trẻ con bu đầy thì cũng không làm gì được, thành ra tôi ngại về và lý do đó là lý do chính.

Có vài lý do mà ổng không về Việt Nam:
- Vợ con chết trên biển
- Ý thức hệ vẫn còn tồn tại
Tao nghĩ rằng cái lý do khiến ổng đi cũng có thể phai mờ theo thời gian, ý thức hệ ổng có thể bỏ qua, ổng có thể về Việt Nam một cách im lặng và sống âm thầm trên mảnh đất này. Nhưng khi trở về, hình bóng vợ con quá cố của ổng sẽ đéo thể nào phai nhạt đi. Đó. Đó chính là cái lý do khốn nạn nhất khiến ổng ở lại Canada. Đéo bao giờ trở về. Quá đau đớn.

4. Tao biết cũng nhiều người, ngồi bàn nhậu bàn về Nguyễn Ngọc Ngạn nói "thằng này mà về, tao tìm/lùng đập nó". Tao mới hỏi để làm gì? Trả lời: Vì thằng này chửi Việt Nam nhiều nhất.
Tao cũng nghe full audio từ truyện ma đến truyện dài/ngắn khác của ổng. Đéo có cái nào chửi 2 chữ Việt Nam cả. Vẫn còn tồn tại những người ngu dốt quy đồng 2 cái thành 1 nên đòi đi đập ông Ngạn là điều hiển nhiên.
Bên cạnh đó, cũng đéo hẳn là người trong nước ghét ổng mà luôn cả bọn hải ngoại cơ hội cũng ghét ổng. Vì ổng không chỉ vạch trần lũ sâu bọ mà còn mô tả lại những gì đời thường gắn bó nhất của con người. Nhiều cái bọn mày tưởng đơn giản, nhưng nghe hay đọc của ổng bọn mày thấy nó đúng như những gì có bên ngoài cuộc đời thật. Bọn mày tìm nghe "Nước Đục" để xem bọn hải ngoại dơ dáy là như thế nào.

5. Kịch Paris By Night đa phần 80% là do ông Ngạn lên hết. Từ vở Con Sáo Sang Sông hay Chung Một Mái Nhà là do ông Ngạn viết hết. Còn chương trình thì ban đầu do ông Tô Văn Lai, sau này qua tay Marie Tô.

6. Ông Ngạn là có tài thật. Cái tài ở chỗ ổng có thể nhớ được rất nhiều thứ, và chịu tìm tòi, rồi diễn thuyết trước đám đông một cách đơn giản và đi sâu sát vào nhất. Tao từng nghe ông Nam Lộc nhưng thấy khá lê thê. Cái quan trọng và ăn khách ở chỗ đó thôi. Chúng mày có thể làm MC được, ông Nam Lộc cũng uyên bác thật nhưng sẽ đéo bao giờ có cái khác biệt và duy nhất của ông Ngạn. Ở cái chỗ nói dài nhưng đơn giản và lôi cuốn.
 
Sửa lần cuối:
Tao xin thêm thông tin thằng Ngạn này nó giỏi ở mặt nào. Mặt MC thì tao không thích nó vì dẫn ề à quá. Giọng đọc thì cũng bình thường, không phải cứ trầm là hay. Nói chung là không có ấn tượng mấy.
Giỏi ở mặt nào thì khán giả nó đón nhận chứ đéo phải qua 1 thằng mõm nhôm như mày công nhận mới được coi là giỏi.
 
Châm biếm đoạn nào mày chỉ ra đi.
Ông Ngạn viết truyện ma ám chỉ đám CS giết người nhiều quá, nên đất Đông Lào chỗ nào cũng có ma. Vợ con ông Ngạn cũng mất mạng vì CS nên ông ấy thù bọn này lắm.
Mày nghe audio những truyện ngắn khác, ví dụ truyện "trong sân trường ngày ấy " thì mày sẽ thấy văn phong châm biếm của ông Ngạn.
 
Ông Ngạn viết truyện ma ám chỉ đám CS giết người nhiều quá, nên đất Đông Lào chỗ nào cũng có ma. Vợ con ông Ngạn cũng mất mạng vì CS nên ông ấy thù bọn này lắm.
Mày nghe audio những truyện ngắn khác, ví dụ truyện "trong sân trường ngày ấy " thì mày sẽ thấy văn phong châm biếm của ông Ngạn.
Cái lý luận này của mày đúng cho kiểu cái Lồn gì cũng đổ tại cs. Ông ấy viết truyện ma thì phải có con ma làm nhân vật chính thì người đọc mới sợ liên quan lồn gì. Dân trí ngày xua thấp vùng đéo nào chẳng có những câu chuyện về mà từ hồi trước khi có cs sơ. Không nhẽ cũng do cs nốt.
 
Cái lý luận này của mày đúng cho kiểu cái lồn gì cũng đổ tại cs. Ông ấy viết truyện ma thì phải có con ma làm nhân vật chính thì người đọc mới sợ liên quan lồn gì. Dân trí ngày xua thấp vùng đéo nào chẳng có những câu chuyện về mà từ hồi trước khi có cs sơ. Không nhẽ cũng do cs nốt.
Mày đéo hiểu thì nên tìm hiểu nhiều hơn.
Nhà văn bao h cũng gửi gắm ý tứ của mình vào tác phẩm, chắc ngày xưa mày học dốt văn lắm nhỉ?
 
Tao qua Xàm chơi nên đóng góp 1 số hiểu biết về ông Ngạn. Còn thiếu hay gì bọn mày thông cảm nhé.
1. Ngạn trước 75 làm trong chế độ cũ, đi dạy học các kiểu nên sau này người ta mới gọi ông Ngạn là "ông giáo làng" cho nó thân quen.
2. Sau 75, cải tạo rồi vượt biên cùng vợ con. Lênh đênh trên biển chết cả vợ lẫn con. Nỗi đau khốn cùng của 1 thằng đàn ông trên cuộc đời, trên cái quả đất khốn nạn này. Qua Mỹ, rồi định cư Canada. Hên cho ổng là cưới lại được một bà vợ quá xinh đẹp. Đẻ ra thằng con sau y như đúc. Chúng mày thử nghĩ xem ổng có muốn về Việt Nam nữa không?
3. Nhiều người hỏi ông Ngạn tại sao không về Việt Nam. Ổng đã từng trả lời như sau


Có vài lý do mà ổng không về Việt Nam:
- Vợ con chết trên biển
- Ý thức hệ vẫn còn tồn tại
Tao nghĩ rằng cái lý do khiến ổng đi cũng có thể phai mờ theo thời gian, ý thức hệ ổng có thể bỏ qua, ổng có thể về Việt Nam một cách im lặng và sống âm thầm trên mảnh đất này. Nhưng khi trở về, hình bóng vợ con quá cố của ổng sẽ đéo thể nào phai nhạt đi. Đó. Đó chính là cái lý do khốn nạn nhất khiến ổng ở lại Canada. Đéo bao giờ trở về. Quá đau đớn.

4. Tao biết cũng nhiều người, ngồi bàn nhậu bàn về Nguyễn Ngọc Ngạn nói "thằng này mà về, tao tìm/lùng đập nó". Tao mới hỏi để làm gì? Trả lời: Vì thằng này chửi Việt Nam nhiều nhất.
Tao cũng nghe full audio từ truyện ma đến truyện dài/ngắn khác của ổng. Đéo có cái nào chửi 2 chữ Việt Nam cả. Vẫn còn tồn tại những người ngu dốt quy đồng 2 cái thành 1 nên đòi đi đập ông Ngạn là điều hiển nhiên.
Bên cạnh đó, cũng đéo hẳn là người trong nước ghét ổng mà luôn cả bọn hải ngoại cơ hội cũng ghét ổng. Vì ổng không chỉ vạch trần lũ sâu bọ mà còn mô tả lại những gì đời thường gắn bó nhất của con người. Nhiều cái bọn mày tưởng đơn giản, nhưng nghe hay đọc của ổng bọn mày thấy nó đúng như những gì có bên ngoài cuộc đời thật. Bọn mày tìm nghe "Nước Đục" để xem bọn hải ngoại dơ dáy là như thế nào.

5. Kịch Paris By Night đa phần 80% là do ông Ngạn lên hết. Từ vở Con Sáo Sang Sông hay Chung Một Mái Nhà là do ông Ngạn viết hết. Còn chương trình thì ban đầu do ông Tô Văn Lai, sau này qua tay Marie Tô.

6. Ông Ngạn là có tài thật. Cái tài ở chỗ ổng có thể nhớ được rất nhiều thứ, và chịu tìm tòi, rồi diễn thuyết trước đám đông một cách đơn giản và đi sâu sát vào nhất. Tao từng nghe ông Nam Lộc nhưng thấy khá lê thê. Cái quan trọng và ăn khách ở chỗ đó thôi. Chúng mày có thể làm MC được, ông Nam Lộc cũng uyên bác thật nhưng sẽ đéo bao giờ có cái khác biệt và duy nhất của ông Ngạn. Ở cái chỗ nói dài nhưng đơn giản và lôi cuốn.
Ông này tài hoa, uyên bác và khiêm tốn nữa. Người như ông này hiếm. Ông này nhìn đâu cũng phù hợp với nghề giáo, ngay cả cái nghề MC Ông ngạn cũng biến thành cái nơi phổ cập tri thức đưa nghề MC lên một tầm cao mới.
 
Tao qua Xàm chơi nên đóng góp 1 số hiểu biết về ông Ngạn. Còn thiếu hay gì bọn mày thông cảm nhé.
1. Ngạn trước 75 làm trong chế độ cũ, đi dạy học các kiểu nên sau này người ta mới gọi ông Ngạn là "ông giáo làng" cho nó thân quen.
2. Sau 75, cải tạo rồi vượt biên cùng vợ con. Lênh đênh trên biển chết cả vợ lẫn con. Nỗi đau khốn cùng của 1 thằng đàn ông trên cuộc đời, trên cái quả đất khốn nạn này. Qua Mỹ, rồi định cư Canada. Hên cho ổng là cưới lại được một bà vợ quá xinh đẹp. Đẻ ra thằng con sau y như đúc. Chúng mày thử nghĩ xem ổng có muốn về Việt Nam nữa không?
3. Nhiều người hỏi ông Ngạn tại sao không về Việt Nam. Ổng đã từng trả lời như sau


Có vài lý do mà ổng không về Việt Nam:
- Vợ con chết trên biển
- Ý thức hệ vẫn còn tồn tại
Tao nghĩ rằng cái lý do khiến ổng đi cũng có thể phai mờ theo thời gian, ý thức hệ ổng có thể bỏ qua, ổng có thể về Việt Nam một cách im lặng và sống âm thầm trên mảnh đất này. Nhưng khi trở về, hình bóng vợ con quá cố của ổng sẽ đéo thể nào phai nhạt đi. Đó. Đó chính là cái lý do khốn nạn nhất khiến ổng ở lại Canada. Đéo bao giờ trở về. Quá đau đớn.

4. Tao biết cũng nhiều người, ngồi bàn nhậu bàn về Nguyễn Ngọc Ngạn nói "thằng này mà về, tao tìm/lùng đập nó". Tao mới hỏi để làm gì? Trả lời: Vì thằng này chửi Việt Nam nhiều nhất.
Tao cũng nghe full audio từ truyện ma đến truyện dài/ngắn khác của ổng. Đéo có cái nào chửi 2 chữ Việt Nam cả. Vẫn còn tồn tại những người ngu dốt quy đồng 2 cái thành 1 nên đòi đi đập ông Ngạn là điều hiển nhiên.
Bên cạnh đó, cũng đéo hẳn là người trong nước ghét ổng mà luôn cả bọn hải ngoại cơ hội cũng ghét ổng. Vì ổng không chỉ vạch trần lũ sâu bọ mà còn mô tả lại những gì đời thường gắn bó nhất của con người. Nhiều cái bọn mày tưởng đơn giản, nhưng nghe hay đọc của ổng bọn mày thấy nó đúng như những gì có bên ngoài cuộc đời thật. Bọn mày tìm nghe "Nước Đục" để xem bọn hải ngoại dơ dáy là như thế nào.

5. Kịch Paris By Night đa phần 80% là do ông Ngạn lên hết. Từ vở Con Sáo Sang Sông hay Chung Một Mái Nhà là do ông Ngạn viết hết. Còn chương trình thì ban đầu do ông Tô Văn Lai, sau này qua tay Marie Tô.

6. Ông Ngạn là có tài thật. Cái tài ở chỗ ổng có thể nhớ được rất nhiều thứ, và chịu tìm tòi, rồi diễn thuyết trước đám đông một cách đơn giản và đi sâu sát vào nhất. Tao từng nghe ông Nam Lộc nhưng thấy khá lê thê. Cái quan trọng và ăn khách ở chỗ đó thôi. Chúng mày có thể làm MC được, ông Nam Lộc cũng uyên bác thật nhưng sẽ đéo bao giờ có cái khác biệt và duy nhất của ông Ngạn. Ở cái chỗ nói dài nhưng đơn giản và lôi cuốn.
Tao cũng rất thích ông Ngạn, thích nhất là cái giọng trầm ấm, truyền cảm của ông ấy.
Nói chậm rãi, văn phong hay, khi phân tích 1 vấn đề, ông tìm tòi rất sâu và giải đáp rất cụ thể nhưng ko cứng nhắc mà lại có tính văn học.
 
Ổng 70 mấy rồi, cũng gọi là có những thành tựu, có tài năng, mà bị mấy tml gọi thằng bày thằng kia, sủa câu biết văn hóa nó nằm ở đâu
 
Bên lề thì tao có một ví dụ cụ thể cho mấy tml về sự khác nhau rất rõ nét của bê ka 9 nút và beka nòi 😁😁.
Beka ngày xưa rất được chú trọng về lời ăn tiếng nói, nói chuyện rất nhẹ nhàng và không lên gân lên cốt .
Ông Ngạn là ví dụ tiêu biểu cho lớp beka trước 1975 .
Còn beka được hấp thu tinh hoa cơm sườn thì Lại Văn Some là ví dụ rất cụ thể.
Cũng giọng Bắc nhưng cách nói chuyện rất tỏ ra văn vở , cường điệu và cố tình quan trọng hoá cái vấn đề lên , tạo ra một phong cách rất giả tạo .
Văn Some cũng rất hoạt ngôn nhưng khi xem và nghe thì người ta sẽ ít thấy được hàm lượng tri thức được truyền tải mà chỉ thấy rất mệt mỏi vì cái kiểu giả tạo khách sáo .
 

Có thể bạn quan tâm

Top