Tao qua Xàm chơi nên đóng góp 1 số hiểu biết về ông Ngạn. Còn thiếu hay gì bọn mày thông cảm nhé.
1. Ngạn trước 75 làm trong chế độ cũ, đi dạy học các kiểu nên sau này người ta mới gọi ông Ngạn là "ông giáo làng" cho nó thân quen.
2. Sau 75, cải tạo rồi vượt biên cùng vợ con. Lênh đênh trên biển chết cả vợ lẫn con. Nỗi đau khốn cùng của 1 thằng đàn ông trên cuộc đời, trên cái quả đất khốn nạn này. Qua Mỹ, rồi định cư Canada. Hên cho ổng là cưới lại được một bà vợ quá xinh đẹp. Đẻ ra thằng con sau y như đúc. Chúng mày thử nghĩ xem ổng có muốn về Việt Nam nữa không?
3. Nhiều người hỏi ông Ngạn tại sao không về Việt Nam. Ổng đã từng trả lời như sau
Ông Nguyễn Ngọc Ngạn: Lúc đầu, khi tôi chưa hoạt động văn nghệ, lúc đó ngăn sông, cách núi, hai bên không có về được.
Nhưng mà sau này, khi mà Nhà nước Việt Nam sau khi đổi sang cơ chế thị trường, thì mở rộng, khi đó thì tôi lại hoạt động văn nghệ và ai cũng biết.
Thành thử ra vì ai cũng biết mà tôi lại ngại về. Tại tôi về Sài Gòn hay về Hà Nội, tôi thì thực sự tôi nhớ quê ở ngoài Bắc nhiều hơn, tại ở Sài Gòn tôi đã sống 21 năm, tôi chỉ nhớ Sơn Tây là quê của tôi thôi, mà tôi ra đi lúc 9 tuổi, thành ra tôi chỉ muốn trở lại Sơn Tây là cái chính của tôi.
Để tôi nhìn lại quê của mình thôi, chứ còn Sài Gòn thì tôi cũng không cần, bởi vì tôi đã sống ở đó 21 năm rồi.
Thế nhưng bây giờ tôi về thì tôi ngại lắm, bởi vì tôi về thì tôi muốn đi ngoài phố, tôi muốn đi rong chơi, ăn quà giống như thời mà trước khi tôi qua hải ngoại.
Nhưng bây giờ đối với tên tuổi của mình mà mình về, mình đi, thì nó cũng không thoải mái, trẻ con bu đầy thì cũng không làm gì được, thành ra tôi ngại về và lý do đó là lý do chính.
Có vài lý do mà ổng không về Việt Nam:
- Vợ con chết trên biển
- Ý thức hệ vẫn còn tồn tại
Tao nghĩ rằng cái lý do khiến ổng đi cũng có thể phai mờ theo thời gian, ý thức hệ ổng có thể bỏ qua, ổng có thể về Việt Nam một cách im lặng và sống âm thầm trên mảnh đất này. Nhưng khi trở về, hình bóng vợ con quá cố của ổng sẽ đéo thể nào phai nhạt đi. Đó. Đó chính là cái lý do khốn nạn nhất khiến ổng ở lại Canada. Đéo bao giờ trở về. Quá đau đớn.
4. Tao biết cũng nhiều người, ngồi bàn nhậu bàn về Nguyễn Ngọc Ngạn nói "thằng này mà về, tao tìm/lùng đập nó". Tao mới hỏi để làm gì? Trả lời: Vì thằng này chửi Việt Nam nhiều nhất.
Tao cũng nghe full audio từ truyện ma đến truyện dài/ngắn khác của ổng. Đéo có cái nào chửi 2 chữ Việt Nam cả. Vẫn còn tồn tại những người ngu dốt quy đồng 2 cái thành 1 nên đòi đi đập ông Ngạn là điều hiển nhiên.
Bên cạnh đó, cũng đéo hẳn là người trong nước ghét ổng mà luôn cả bọn hải ngoại cơ hội cũng ghét ổng. Vì ổng không chỉ vạch trần lũ sâu bọ mà còn mô tả lại những gì đời thường gắn bó nhất của con người. Nhiều cái bọn mày tưởng đơn giản, nhưng nghe hay đọc của ổng bọn mày thấy nó đúng như những gì có bên ngoài cuộc đời thật. Bọn mày tìm nghe "Nước Đục" để xem bọn hải ngoại dơ dáy là như thế nào.
5. Kịch Paris By Night đa phần 80% là do ông Ngạn lên hết. Từ vở Con Sáo Sang Sông hay Chung Một Mái Nhà là do ông Ngạn viết hết. Còn chương trình thì ban đầu do ông Tô Văn Lai, sau này qua tay Marie Tô.
6. Ông Ngạn là có tài thật. Cái tài ở chỗ ổng có thể nhớ được rất nhiều thứ, và chịu tìm tòi, rồi diễn thuyết trước đám đông một cách đơn giản và đi sâu sát vào nhất. Tao từng nghe ông Nam Lộc nhưng thấy khá lê thê. Cái quan trọng và ăn khách ở chỗ đó thôi. Chúng mày có thể làm MC được, ông Nam Lộc cũng uyên bác thật nhưng sẽ đéo bao giờ có cái khác biệt và duy nhất của ông Ngạn. Ở cái chỗ nói dài nhưng đơn giản và lôi cuốn.