Dư âm ẩm thực thời bao cấp ám ảnh vãi lúa, bọn trẻ giờ nằm thẳng làm content

Vcl,mày quê ở đâu mà kể nghe khổ vãi.Chứ năm 97,nhà tao ở SG đã xài bếp ga,ba tao cưỡi tem lửa đưa bọn tao vi vu bến Bạch Đằng ăn kem rồi.
Tao ở quê mà, 1 tỉnh thuần nông ở đồng bằng sông Hồng, sát đường nhà tao là cánh đồng lúa, đi hết đường lên thẳng bờ đê
Với lại nhà tao hồi đó cũng nghèo. Tao còn nhớ bố tao kể lương tháng chỉ tầm 700k - 800k, mà đó là năm 99, 2000.
Bếp ga thì tao nhớ cuối năm 2002 nhà tao mới bắt đầu dùng
 
Tao ở quê mà, 1 tỉnh thuần nông ở đồng bằng sông Hồng, sát đường nhà tao là cánh đồng lúa, đi hết đường lên thẳng bờ đê
Với lại nhà tao hồi đó cũng nghèo. Tao còn nhớ bố tao kể lương tháng chỉ tầm 700k - 800k, mà đó là năm 99, 2000.
Bếp ga thì tao nhớ cuối năm 2002 nhà tao mới bắt đầu dùng
Công nhận.Hồi đó đa phần các tỉnh phía Bắc khá khắc khổ so với SG.Tao nhớ lúc đó,quê nội ở Hà Tĩnh,ông nội bệnh,má tao gửi về cho chú tao mỗi lần 2tr để đưa ông đi khám.Giờ ổng giàu nhưng cứ nhắc mãi việc đó.Bởi lúc đó 2tr nó to vcl.
 
Lại chém dm mày sn 83 mà nói deo biet gi thì là ngu ,hai là chém ,hồi 4 5 tuổi mà nói đeo biết gì là ngu ,dm chả đến đâu 89 mới chính thức hét dc ,mày còn đéo biết cái lồn gì về các của hàng bách hóa thôi đừng chém nữa ,tao 82 ,ngày xưa mẹ tao là cán bộ thương nghiệp .dm đầu 89 nhà nước mới phá hết các cửa hàng bách hóa xong phân đất cho mấy bà cán bộ thương nghiệp ,đm 5 6 tuổi mà bảo lúc ý k biết gì ,dm 87 88 còn vác phiếu ra lấy đường bỏ cm ra kêu k biết ,
Thật ra thì mày có "hưởng" tí không khí thời bao cấp chứ mày k "phải" chịu cảnh khổ cực thời bao cấp như phần đông mọi người.

Vì sao? Vì mẹ mày là cán bộ thương nghiệp. Hồi đó làm cb thương nghiệp là Vip pro cmnr, ai cũng phải cố làm quen lấy lòng để được xài ké. Người nhà cb thương nghiệp thì k phải chịu cảnh thiếu thốn như dân thường hay cán bộ khác.
 
Năm đéo nào chúng nó chả tuyên truyền căm thù đế quốc. Ở cái chế độ này , chửi để bưng bô cũng là 1 nghề
Cái chuyện nó nói ngược.xuôi thì tau ko nói vì đéo thèn nào tráo trở như cơm sườn đâu, tau nói cột mốc 30 năm thôi, nhanh thật
 
Công nhận.Hồi đó đa phần các tỉnh phía Bắc khá khắc khổ so với SG.Tao nhớ lúc đó,quê nội ở Hà Tĩnh,ông nội bệnh,má tao gửi về cho chú tao mỗi lần 2tr để đưa ông đi khám.Giờ ổng giàu nhưng cứ nhắc mãi việc đó.Bởi lúc đó 2tr nó to vcl.
2tr to quá đi chứ. Hồi xưa, 1 mảnh đất chỉ khoảng 15-20 triệu
Năm 94, mẹ tao tiết kiệm mãi mới mua đc con mini Nhật với giá 1 chỉ vàng (khoảng 400k hồi đó). Mà đấy là mua lại của bà cô chứ ko phải xe mới. Nhưng công nhận đi bền thật.
 
Dkm mấy thằng ranh con biết cái l gi về thời bao cấp ,những thằng tầm sn 83 quay trở về trc như tao mới biet thế nào là thời kì bao cấp ,còn lại toàn là mõm với nge kể lại ,87 nhà nước xóa bỏ bao cấp ,nhưng ở các địa phương phải chính thức đến năm 88 mới bỏ hết các cửa hàng bách hóa
Sau 87 vẫn nghèo đói rách nát chả khác gì bao cấp, Vịt Nôm vươn mình khi 1994 tổng thống Mẽo đạt giải GOTY 2022 Bill Clinton tới xứ này dỡ bỏ lệnh cấm vận thương mại thì lúc ấy mới hết cái gọi là bao cấp
 
Những năm sau bao cấp 87 trở ra, qua chuyện trò với các anh em ở tỉnh ven Hn thì thấy đa số cuộc sống ở các tỉnh vẫn khó khăn hơn ở Hn .
Đọc trong topic này mới thấy ở các vùng quê xuất phát điểm điều kiện ăn ở cũng như học tập đều kém hơn Hn chút , nhưng các ae vẫn cố gắng vươn lên .
 
Cái chuyện nó nói ngược.xuôi thì tau ko nói vì đéo thèn nào tráo trở như cơm sườn đâu, tau nói cột mốc 30 năm thôi, nhanh thật
2 năm nữa là tròn 30 năm...
VN chưa bao h có đc vị thế như bây giờ, thời đại rực rỡ HCM. Mây đen che phủ toàn cầu, mặt trời vẫn tỏa sáng ở nước ta.
Rực rỡ vl
 
Sau 87 vẫn nghèo đói rách nát chả khác gì bao cấp, Vịt Nôm vươn mình khi 1994 tổng thống Mẽo đạt giải GOTY 2022 Bill Clinton tới xứ này dỡ bỏ lệnh cấm vận thương mại thì lúc ấy mới hết cái gọi là bao cấp
Đóng quân ở cam 10 năm rồi.đánh qua tới biên giới thái dúi, cả nước ăn cấm vận sml, xứ lừa thì tau nể sự đánh nhau thậc
 
Thật ra thì mày có "hưởng" tí không khí thời bao cấp chứ mày k "phải" chịu cảnh khổ cực thời bao cấp như phần đông mọi người.

Vì sao? Vì mẹ mày là cán bộ thương nghiệp. Hồi đó làm cb thương nghiệp là Vip pro cmnr, ai cũng phải cố làm quen lấy lòng để được xài ké. Người nhà cb thương nghiệp thì k phải chịu cảnh thiếu thốn như dân thường hay cán bộ khác.
Mày nói là đúng ,sướng thì sướng ở vấn đề tem phiếu ví dụ như mua có khi mình lấy trước ưu tiên ,cũng được chia hơn người ngoài 1 tí vì làm ở bách hóa chứ thực ra vẫn pai nhà nước phân phát hết mà ,còn nói cs cũng chả hơn người dân đâu ,1992 nhà nước mới mở cửa .88 89 đến cuối 89 vẫn bao cấp bỏ mẹ còn tao pai lên đây bốc phét với thể hiện làm cái l gi để dc cái gi ,bọn trẻ nó làm lại những cái content nó k đúng lm ,mày bảo 6 7 tuổi những năm bao cấp cuối cùng mà bảo k biết gì dm học cm đến lớp 2 r ,có những cái đến giờ tao vẫn nhớ như in luôn
 
2 năm nữa là tròn 30 năm...
VN chưa bao h có đc vị thế như bây giờ, thời đại rực rỡ HCM. Mây đen che phủ toàn cầu, mặt trời vẫn tỏa sáng ở nước ta.
Rực rỡ vl
2 năm nữa là tròn 50 năm phỏng giái miền nam
 
Những năm sau bao cấp 87 trở ra, qua chuyện trò với các anh em ở tỉnh ven Hn thì thấy đa số cuộc sống ở các tỉnh vẫn khó khăn hơn ở Hn .
Đọc trong topic này mới thấy ở các vùng quê xuất phát điểm điều kiện ăn ở cũng như học tập đều kém hơn Hn chút , nhưng các ae vẫn cố gắng vươn lên .
Hồi đó, ở ngoài bắc, nhà nào cũng nghèo, nên cha mẹ nào cũng hướng con cái theo con đường học hành. Dân bắc lúc đó chưa biết làm dịch vụ và cũng chưa hiểu thế nào là dịch vụ như trong Nam.
Nhà tao cũng thế, ông già tao từ bé đã ép anh em tao học hành, bị điểm kém là về ăn vả tím mặt. Được cái thừa hưởng truyền thống gia đình từ thời ông bà truyền lại, nên thằng nào cũng cố học. Ko giỏi nhưng cũng kha khá... Ngày xưa ông bà tao đi đâu cũng tự hào lắm, vì có 6 người con (bố tao và các cô, chú, bác) ai cũng học đại học.
 
Tro
Hồi đó, ở ngoài bắc, nhà nào cũng nghèo, nên cha mẹ nào cũng hướng con cái theo con đường học hành. Dân bắc lúc đó chưa biết làm dịch vụ và cũng chưa hiểu thế nào là dịch vụ như trong Nam.
Nhà tao cũng thế, ông già tao từ bé đã ép anh em tao học hành, bị điểm kém là về ăn vả tím mặt. Được cái thừa hưởng truyền thống gia đình từ thời ông bà truyền lại, nên thằng nào cũng cố học. Ko giỏi nhưng cũng kha khá... Ngày xưa ông bà tao đi đâu cũng tự hào lắm, vì có 6 người con (bố tao và các cô, chú, bác) ai cũng học đại học.
Thời đó trong sg tau toàn đi buôn lậu là chính, đâu có nhiều nghê như bh, nhà nước thì sao chen chân vô đc
 
Hồi đó, ở ngoài bắc, nhà nào cũng nghèo, nên cha mẹ nào cũng hướng con cái theo con đường học hành. Dân bắc lúc đó chưa biết làm dịch vụ và cũng chưa hiểu thế nào là dịch vụ như trong Nam.
Nhà tao cũng thế, ông già tao từ bé đã ép anh em tao học hành, bị điểm kém là về ăn vả tím mặt. Được cái thừa hưởng truyền thống gia đình từ thời ông bà truyền lại, nên thằng nào cũng cố học. Ko giỏi nhưng cũng kha khá... Ngày xưa ông bà tao đi đâu cũng tự hào lắm, vì có 6 người con (bố tao và các cô, chú, bác) ai cũng học đại học.
Thời xưa đụ người mẫu chỉ có 1 vé 100 usd, có tiếng tăm thì vài trăm. Nhờ ơn Đẽng và nhà nghỉ tham nhũng nó lạm phát giá tới cung trăng luôn
 

Có thể bạn quan tâm

Top