Để chứng tỏ mình là người trong cuộc, tôi đã dùng ngôi thứ nhất “tôi”, “chúng tôi” khi kể một vài chuyện ở Huế Mậu Thân 68. Đó là những chuyện anh em tham gia chiến dịch kể lại cho tôi, tôi đã vơ vào làm như là chuyện do tôi chứng kiến.
Đặc biệt, khi kể chuyện máy bay Mỹ đã thảm sát bệnh viên nhỏ ở Đông Ba chết 200 người, tôi đã nói: “Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu… Nhất là những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra…”. Chi tiết đó không sai, sai ở chỗ người chứng kiến chi tiết đó không phải là tôi, mà là tôi nghe những người bạn kể lại. Ở đây tôi là kẻ mạo nhận, một việc rất đáng xấu hổ, từ bé đến giờ chưa bao giờ xảy ra đối với tôi.
Cũng trong cuộc trả lời phỏng vấn này, khi nói về thảm sát Huế tôi đã hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ. Đó là năm 1981, khi còn hăng say cách mạng, tôi đã nghĩ đúng như vậy. Chỉ vài năm sau tôi đã nhận ra sai lầm của mình. Đó là sự nguỵ biện. Không thể lấy tội ác của Mỹ để che đậy những sai lầm đã xảy ra ở Mậu Thân 1968.
Tôi đã nói rồi, nay xin nhắc lại:
Điều quan trọng còn lại tôi xin ngỏ bầy ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng.
3. Từ hai sai lầm nói trên tôi đã tự rước hoạ cho mình, tự tôi đã đánh mất niềm tin yêu của nhiều người dân Huế đối với tôi, tạo điều kiện cho nhiều kẻ chống cộng cực đoan vu khống và quy kết tôi như một tội phạm chiến tranh.
Tôi xin thành thật nhìn nhận về hai sai lầm nói trên, xin ngàn lần xin lỗi.
Sài Gòn, ngày 1 tháng 2 năm 2018
Hoàng Phủ Ngọc Tường”
Còn đây là lời của cu theo Nguyễn Văn Hòa thời điểm vụ Mậu Thân cu theo chỉ là thằng nhóc 14 tuổi và ở Huế.
Ông kể: cha ông tập kết ra Bắc khi ông mới 1 tuổi, để lại mấy mẹ con ở quê, bị địch dồn vô ấp chiến lược nên từ nhỏ đã quen mùi thuốc súng. Lớn lên, 12 tuổi, cu Theo đã làm đội trưởng Đội thiếu niên của xã, thường đi vận động người dân không theo địch và tham gia đội du kích...
Liên tiếp trong hai năm 1966 và 1967, ông lập công lớn và được tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ. Đến năm 1968, “cu Theo” cùng ba thiếu niên khác vinh dự được chọn vượt Trường Sơn ra Bắc thăm Bác Hồ. Trong lần đầu tiên cùng Đội thiếu niên tiền phong vào Phủ chủ tịch, Bác đã hỏi về nguyện vọng từng cháu.
Trải qua giai đoạn chiến tranh, gần 40 năm làm việc trong thời bình và sau hơn hai năm “về vườn”, ông có dịp kiểm lại đời mình nghiêm túc và thấu đáo. Ông cho biết trong đời có ít nhất ba điều mà ông cảm thấy ân hận.
Thứ nhất là hồi còn trẻ trong chiến tranh, những lần diệt “ác ôn” thời chế độ cũ, ông đã không kiểm soát được “tên rơi đạn lạc”, không thể tránh gây những cái chết oan cho người thân. Cu Theo hồi ấy không hề cố tình, nhưng những cái chết oan dù trong chiến tranh cũng trở thành điều quá đáng tiếc.
TTO - Trước mặt chúng tôi là một người đàn ông gầy gò nhưng rắn chắc. Bắt đầu từ câu chuyện làm vườn, trong một ngữ điệu nhẹ nhàng mà dứt khoát, ông dẫn chúng tôi về câu chuyện một thuở làm du kích và ra Bắc gặp
Bác Hồ...
tuoitre.vn
Tức là theo lời cu theo thì các anh cs sau khi giết ác ôn thì tiện tay các anh xử luôn người thân trong gia đình của họ.
Chỉ là tiện tay thôi
Thời điểm đó cu theo chỉ là đứa bé 13 14 tuổi.
Kinh chưa!