Cái này, nếu mày không có tìm hiểu kinh tạng mày ko hiểu thì là bình thường.
Để t giải thích sơ sơ thôi.
Đức Phật đã giải thích là nguyên nhân của Khổ Đế là Tập Đế, mà tập đế là chiều thuận của duyên khởi (vô minh=>hành=>thức=>...=>già, chết=> vô minh) đó là chiều duyên sinh khởi của toàn bộ khổ uẩn.
Còn để chấm dứt khổ thì là theo chiều ngược lại của duyên khởi tức là duyên diệt (do vô minh diệt=>hành diêt...) Cách tu tập là theo bát chánh đạo. Ngoài ra, trong tứ thánh đế hoàn toàn không có nhắc gì đến người khác hay bản thân gì hết.
Nếu mà nói khổ do người khác, vậy một người sinh ra, lớn lên, không tiếp xúc với một ai, già chết tự nhiên thì là ko khổ? Sau khi chết không có tái sinh?. Hay do tại cha mẹ nên mới có mặt nên khổ? .Hay do tại đấng tạo hoá mà người đó khổ?. (Trong PG phủ nhận một đấng tạo hoá nhé)
Còn nếu mà nói khổ là do mình thì cũng ko đúng, nếu vậy mình chết là hết khổ sao?
Còn nếu nói cái khổ vừa do mình, vừa do người khác thì cũng ko đúng, cũng như phủ định luôn cái khổ ko có mặt cũng ko đúng.
Do cả hai hướng tiếp cận vấn đề đều có liên quan đến Ngã chấp.
Dĩ nhiên, để hiểu đc vấn đề này thì mày phải nghiên cứu kinh điển một cách nghiêm túc.