LIVE Mã Tốc và Lưu Bị ai đánh trận giỏi hơn

Lượng cũng ko có vẹo gì. Ngồi nhà làm tham mưu, thủ thành, quản quân, tích lương, làm nội sự thì đc chứ tài cầm quân của Lượng ko có gì nổi bật.
cho Hàn Tín cầm quân Hán, Tư Mã Ý cầm quân Ngụy thì Tín cũng bó tay chịu trói nếu cứ đi đường núi thôi. Muốn thắng Ngụy phải hợp công 2 đường Kinh và Kỳ Sơn. Thực ra, nếu Lưu Bị lúc đó tỉnh táo, giảng hòa với Đông Ngô, chỉ cần yêu cầu trả lại Kinh Châu, với thế và lực lúc ấy, tao nghĩ Tôn Quyền cũng đồng ý. Ko đồng ý thì mới xua quân, đánh thắng vài trận thì họ Tôn cũng đồng ý thôi.
Cái khí số nhà Hán đã tận rồi thì làm gì cũng thế thôi. Đến Mạnh Đạt làm phản mà còn bị bắt. Mịa, để ông này làm phản thành công thì đúng là trời giúp Hán.
 
Kế của thằng Diên cũng có lồn mà thực hiện được nhé, mày google thử cái thành Trường An coi nó vkl cỡ nào mà đòi dẫn nhúm binh đi đánh lấy
to thì to rồi, nhưng quân thủ lúc đó không phòng bị, bất ngờ có thể tạo được lợi thế, ván cược đó cũng đáng làm, tướng thì quyết tâm rồi nhưng Lượng sợ hai điều, sợ Diên làm phản sau khi thành công, sợ thua thì uy tín bị ảnh hưởng, bản tính cũng lại vốn cẩn thận. Thắng thua đều sợ nên không dám làm.
 
tao thấy Bị đánh Ngô là đúng, có điều kém hơn nên thua
Tương quan lực lượng là
Nguỵ 8đ
Thục 5đ
Ngô 5đ

Muốn làm chủ trung nguyên thì phải phệt Ngô để tăng thực lực, chứ bem Nguỵ luôn thì ăn thế éo đc
Anh Bị cũng éo phải ngu đâu, cũng khôn vl ra.
Anh Lượng đánh Nguỵ mới goị là ngu
 
Thục giữ có 4 quận Kinh Châu chứ đéo phải toàn bộ Kinh Châu, Vũ đánh lấy mấy quận mà Nguỵ đang giữ thì là mở rộng đường đánh Nguỵ đấy
Ai chả biết nhưng lão phải biết là thục mang quân đi đánh tào rồi, còn mình lão thủ thành thôi thế mà xách quân đi đánh. Thân là đại tướng má bỏ lớn lấy nhỏ ham hố công danh
 
Lượng đi đường núi bị yếu điểm hậu cần có làm nên cơm cháo gì, Ý chỉ cần thủ rồi đánh hậu cần là Lượng tự thua, đến thằng Duy cũng đéo khá hơn được
Đánh giành lại 4 quận Kinh Châu của Bị là hoàn toàn chính xác
Lưu Bang cũng từ đất Hán Trung mà giành được thiên hạ, cái dở của Gia cát Lượng là quá vội vàng đánh Ngụy (kiểu như cố lập công) nên khi lương thảo bị trục trặc là thất bại, mấy lần mà không rút được kinh nghiệm, nếu như GCL củng cố, mở rộng đường vận chuyển hậu cần thì có lẽ đã không thất bại.
Còn việc giành Kinh Châu thì rõ ràng phá hủy liên minh với Đông Ngô, hậu quả là cả 2 thằng đều sẽ chết vì không chống lại Ngụy hoặc Thục Hán phải chống lại liên minh Ngô-Ngụy sẽ tất diệt vong sớm mà thôi.
 
Thằng Diên ngu phét lác.
Kế của nó đéo có hy vọng con kẹc gì thành công cả.

Khi Gia Cát Lượng cho rằng tiến quân theo hướng Tý Ngọ cốc quá mạo hiểm, Ngụy Diên đã than rằng "tinh túy binh pháp chính là ở chữ kỳ". Vậy nếu thực hiện kỳ mưu Tý Ngọ cốc, liệu khả năng thành công là bao nhiêu? Dựa trên tình hình cục diện khi đó, cần 3 yếu quyết để kế sách này có thể thành công.

Thứ nhất là tốc độ. Ngụy Diên khi đó xin 5.000 tinh binh và 5.000 hậu cần, gấp rút tiến quân theo hướng Tý Ngọ cốc, có thể trong vòng 10 ngày đến được Trường An, đánh cho kẻ địch trở tay không kịp.

Thế nhưng trong vòng 10 ngày thực sự có thể đến được Trường An sao? Hậu thế sau này có một nhân vật tên Sấm Vương, đã di chuyển theo hướng Tý Ngọ cốc, nhưng ông cần tới 15 ngày để đi hết con đường núi và khi ra ngoài thì rơi ngay vào "chiếc lưới" mà kẻ địch sớm đã chuẩn bị trước.

Đặt vào trường hợp lý tưởng, nội trong vòng 10 ngày, quân của Ngụy Diên có thể ra khỏi Tý Ngọ cốc. Nhưng sau đó thì sao?

Chính là nằm yếu quyết thứ hai: Tốc chiến. 5.000 tinh binh và 5.000 hậu cần đi theo đường núi, chỉ có thể mang theo lương thảo dùng cho 20 ngày lương. Vì thế sau khi ra khỏi Tý Ngọ cốc, Ngụy Diện chỉ có 10 ngày để công hạ Trường An.

Gia Cát Lượng từng chuẩn bị rất kỹ lưỡng, dẫn vạn quân công đánh thành Trần Thương, một ngôi thành nhỏ cũ, chỉ có hơn 1.000 quân phòng ngự. Kết quả Gia Cát Lượng sau nhiều tháng vẫn không thể hạ Trần Thương và buộc phải lui binh.

Kỳ mưu Tý Ngọ cốc của Ngụy Diên là bộc phát, thế nên nếu hành quân cấp tốc sẽ chuẩn bị không được kỹ càng. Trong khi đó, thành Trường An dù bị động nhưng là vẫn là một ngôi thành lớn và binh lực hùng hậu hơn Trần Thương rất nhiều. Chỉ với 5.000 tinh binh, việc Ngụy Diên hạ thành Trường An trong 10 ngày có thể nói là thiếu thực tế.

Yếu quyết cuối cùng là khả năng thủ thành. Giả sử Ngụy Diên có thể vượt qua Tý Ngọ cốc trong 10 ngày, đồng thời 10 ngày tiếp theo công hạ được Trường An, nhưng sau đó quân Ngụy quay lại chiếm thành thì sao?

Ngụy Diên tuy là đại tướng có khả năng thủ thành không hề tầm thường, nhưng chỉ với 5.000 tinh binh, thậm chí sau khi công hạ Trường An quân số không còn đầy đủ như vậy, thì khó có thể giữ được thành quả.

Cho dù Ngụy Diện cố thủ để chờ viện binh, nhưng đại quân Thục Hán chủ yếu là bộ binh, còn nhà Ngụy kỵ binh chiếm đa số, vì vậy chắc chắn quân Ngụy sẽ là bên tiếp cận Trường An trước. Khi đó với quân số ít ỏi trong thành, Ngụy Diên khó mà chống trả và thành Trường An cuối cùng vẫn trở về tay nhà Ngụy.
Và cuối cùng đéo có hy vọng gì cho Diên hết vì chính sử ghi rõ Ngụy đế Tào Duệ đã đem đại quân đến Trường An hỗ trợ cho Tư Mã Ý.
Diên có 5000 quân mà đòi công Trường An có đại quân của Duệ là hoang tưởng
Tao nghĩ nếu hên mà chiếm được trước khi quân Nguỵ. cứu viện đến thì có thể gây chấn động và lôi kéo được Ngô tham gia. Nói chung là kế hoạch mạo hiểm, bảo không thành thì nhiều lý do lắm, nhưng ít ra cũng là khác biệt. Chứ đánh như Lượng cù cưa kiểu đó thì không có gì mới mẻ, với kế Diên là lần xuất quân đầu, quân Nguỵ ít có đề phòng nhất.
 
Lục Tốn từng nói khi viết thư cho Tôn Quyền, nếu Lưu Bị tận dụng thế mạnh, cho quân thủy bộ cùng tiến thì quân Ngô rất nguy khốn, nhưng vua Thục lại dồn hết quân thủy lên bờ, lập liên trại. Hơn nữa, khi đóng quân chọn rừng rậm nhiều cây để có bóng mát cũng là sai lầm, tạo điều kiện cho kẻ địch đánh hỏa công; vật liệu dựng trại không dùng đất đá mà lại lấy cành cây làm vật liệu nên khi quân Ngô nổi lửa, trại Thục nhanh chóng bị thiêu. Ngoài ra, Lưu Bị còn một sai lầm nữa khi quyết định đổ bộ lập trại, là dàn 4 vạn quân trải suốt 700 dặm, phạm vào điều đại kỵ về phân tán binh lực của nhà binh.

- Thấy mọi người chê bai Mã Tốc chứ t thấy trận Nhai Đình quân Thục đi xa mỏi mệt số lượng còn chỉ bằng 1 nửa quân Nguỵ lại còn đa số toàn bộ binh trong khi quân Nguy đông gấp đôi lại nhiều kỵ binh, Tốc đến nơi chưa kịp lập trại thì Trương Cáp cũng đã đến kéo, kèo này khó cho Tốc quá đánh bt khả năng cũng oẳng chả qua câu giờ thêm đc 1 tí. Trên núi tính ra mà có nước thì Tốc có khi cố thủ trên đó cả tháng còn được
So vs hàng loạt sai lầm cơ bản trong cầm binh như Liu Bị thì t nghĩ Tốc vẫn hơn Bị mấy bậc, nhưng toàn bị người đời sau chửi vs chế giễu
Tốc với bị tuổi Lồn !
Gặp trẩu tre xứ Giùn ăn cứt ngay
 
5000 quân mà đòi chiếm Trường An là hoang tưởng
Nhất là khi Tào Duệ đã đem đại quân có mặt ở Trường An
Thì binh pháp thế mới bất ngờ, giờ chúng mày thấy thì bảo hoang tưởng, chỗ đó là yếu nhất của quân nguỵ khi đó, không đánh vô còn đi vòng. Lượng sợ mất uy tín, mất công trạng thôi.
 
Lưu Bị chắc chắn là hơn Mã Tốc rồi, thực ra nhiều thằng cứ định kiến Lưu Bị là thằng ngu, vớ được quân sư giỏi nhưng trước khi có Gia Cát Khổng Minh và Bàng Sỹ Nguyên trong đội hình thì Lưu Bị đã có rất nhiều chiến công rồi. Kể cả sau này khi có 2 người này trong tay bản thân Lưu Bị cũng tự cầm quân nhiều lần nữa:

  • Khi mới tạo lập sự nghiệp, Lưu Bị ở dưới quyền Hiệu úy Trâu Tĩnh, ông tác chiến với quân Khăn Vàng mấy trận đều thắng lợi, và được phong làm Huyện úy An Hỉ (thuộc nước Trung Sơn)
  • Khổng Dung bị quân tàn dư Khăn Vàng tới đánh, chống cự không nổi, bèn sai Thái Sử Từ đến Bình Nguyên cầu cứu Lưu Bị. Lưu Bị bèn điều quân đến đánh tan quân Khăn Vàng, cứu được Khổng Dung.
  • Năm 193, Tào Tháo mang quân đánh Từ châu để báo thù cho cha là Tào Tung. Lưu Bị cùng Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân có hơn 1000 quân cùng các lính ô hợp người Ô Hoàn ở U châu, thu dụng thêm vài ngàn người đói kém đi kiếm ăn nhập vào đội ngũ, lại được Đào Khiêm cấp thêm vài ngàn quân. Ông giúp viên tướng duy nhất của Đào Khiêm là Tào Báo cố thủ thành công ở Viêm Thành.
  • Năm 199, Viên Thuật thế cùng, muốn chạy lên Hà Bắc theo Viên Thiệu. Lưu Bị cùng Quan Vũ và Trương Phi mang 1.000 quân, chiêu nạp thêm vài ngàn nạn dân, đã đánh bại mấy vạn quân Viên Thuật ở đường lớn Từ châu.
  • Năm 200, Tào Tháo đại thắng Viên Thiệu ở Quan Độ. Tào Tháo đắc thắng, coi thường Lưu Bị, sai Sái Dương đi đánh Nhữ Nam. Lưu Bị mang quân ra địch, đánh tan quân Tào, Quan Vũ giết chết Sái Dương.
  • Năm 204, Lưu Biểu theo đề nghị của Lưu Bị, sai ông mang quân từ Tân Dã tiến đánh Tào Tháo, ông đánh huyện Diệp không nổi phải rút lui. Hạ Hầu Đôn mang quân truy kích, Lưu Bị đặt phục binh ở gò Bác Vọng, đánh bại 2 tướng giỏi của Tào Tháo là Hạ Hầu Đôn và Vu Cấm, bắt sống bộ tướng của Hạ Hầu Đôn là Hạ Hầu Lan.
  • Mùa hè năm 214, Lưu Bị đem quân đánh chiếm đất Thục Lưu Bị tự cầm một cánh quân, đánh bại và bắt sống Trương Nhiệm. Vì Trương Nhiệm không chịu hàng nên Lưu Bị sai mang chém.
  • Năm 218, Lưu Bị giao chiến lớn với Tào Tháo ở Hán Trung. Ông tự mình cùng mưu sĩ Pháp Chính khởi 10 vạn quân đi đánh Hán Trung. Lưu Bị đóng quân hạ trại tại núi Định Quân, cho quân mai phục ở phía sau đỉnh núi này, đánh thắng và giết chết tướng giỏi của Tào Tháo là Hạ Hầu Uyên. Tào Tháo được tin Hạ Hầu Uyên tử trận, đích thân mang đại quân từ Trường An đến quyết chiến. Lưu Bị thấy Tào Tháo mất nguồn lương tại chỗ, phải vận nhiều lương từ xa đến, bèn phái binh đi cướp lương thảo Lưu Bị giữ thế phòng thủ không ra giao chiến. Qua hơn 1 tháng khiêu chiến không đánh được trận nào, quân Tào mệt mỏi. Lưu Bị lại sai người lọt vào hàng ngũ quân Tào làm nội ứng, phao tin đồn khiến quân Tào chán nản. Tào Tháo liệu thế không thể thắng được Lưu Bị, đành lui quân khỏi Hán Trung. Toàn bộ Hán Trung đã thuộc về Lưu Bị sau trận này.
Ngoài ra việc bị bóp méo lịch sử thì Lưu Bị cũng là nạn nhân, có nhiều chi tiết trong Tam Quốc Diễn Nghĩa (tác phẩm văn học) nó không sát với Tam Quốc Chí (chính sử) nữa. Nói chung tao thấy lên làm hoàng đế 1 nước về cơ bản không có thằng nào là ngu đâu, nhất là hoàng đế khai quốc. Sống thời loạn lạc nó tồn tại được đã là 1 cái gì đó tài năng rồi chứ chưa cần phải làm được cái gì. Bao nhiêu anh tài ngã xuống đầu thời Tam Quốc mà Lưu Bị sống mãi được thì chứng tỏ cũng có võ công phi phàm và có mưu lược nhất định rồi.

Còn trường hợp Mã Tốc thì tao thấy hợp với kiểu dân văn phòng làm sổ sách hoặc đi làm thuyết khách hơn là lo việc quân.
 
Xui cho Bị là Pháp Chính chết.
Pháp Chính và Bị kết hợp với nhau đập anh a man chạy như chó ở Hán Trung
Vậy thì Chính Bị kết hợp với nhau thì có hy vọng đánh được Di Lăng lấy 4 quận kinh Tương mở bàn đạp cho Thục đánh Trung Nguyên
Nhưng Chính chết mẹ nó rồi.
Bị hết luôn hy vọng
Pháp Chính và Quách Gia đều tài năng nhưng chết sớm. Cặp này mà solo với nhau chắc chắn sẽ hay hơn cặp Ý-Lượng
 
tao thấy Bị đánh Ngô là đúng, có điều kém hơn nên thua
Tương quan lực lượng là
Nguỵ 8đ
Thục 5đ
Ngô 5đ

Muốn làm chủ trung nguyên thì phải phệt Ngô để tăng thực lực, chứ bem Nguỵ luôn thì ăn thế éo đc
Anh Bị cũng éo phải ngu đâu, cũng khôn vl ra.
Anh Lượng đánh Nguỵ mới goị là ngu
t thì có suy nghĩ khác, theo t thì do bản chất cả Thục và Ngô đều không thể đủ mạnh để đứng 1 mình hoặc ở thế 1 chọi 2 như Ngụy vẫn làm, cái này theo t chủ yếu có vị trí địa lý dân số các kiểu nên lực của 2 nước Thục Ngô chỉ đến thế thôi. Nên buộc phải liên minh để kháng Ngụy, nhưng về lâu dài nó sẽ khiến 2 nước này không thể thống nhất được thiên hạ, vì sao ư, vì trong lòng liên minh này cả hai đang ngầm kiềm tỏa nhau, đúng như Lỗ Túc nói với Tôn Quyền, Ngụy mạnh thì Thục - Ngô liên minh, còn nếu Thục mạnh thì Ngô phải liên minh với Ngụy, nghĩa là cả 2 nước này đều không muốn nước còn lại thống nhất được thiên hạ. Điều đó dẫn đến vụ Tôn Quyền đánh Kinh Châu của QVu, cớ là đòi lại Kinh Châu nhưng về bản chất là do lo sợ Thục lúc này đã có Tây Xuyên mà còn có Kinh Châu thì e sẽ sớm thống nhất thiên hạ, nên phải chiếm Kinh Châu để giảm sức mạnh của Thục, hay khi Lưu Bị đánh Kinh Châu báo thù thì Tôn Quyền cũng muối mặt mà đầu hàng Tào Phi để nhờ giúp đỡ. Nên không phải Lượng không muốn đánh Ngô, mà vì lực Thục không đánh được, vì đánh là sẽ biến thành 1 chọi 2 liền, Thục sẽ bại, chí ít mang quân đánh Ngụy thì Ngô còn ngồi nhìn vì Tôn Quyền cũng biết lực của Thục khó thắng lắm, nên cứ giữ liên minh chờ Thục tự suy yếu thôi. Tóm lại là trừ phi Thục hay Ngô đủ mạnh để 1 chọi 2 nghĩa là vừa trở mặt đánh thôn tính nước còn lại vừa có khả năng kháng lại sự đánh úp của Ngụy hay nói cách khác là chấp luôn được liên minh Ngô Ngụy / Thục Ngụy thì may ra mới thống nhất được thiên hạ. Ngụy là nước từ đầu đã có khả năng 1 chọi 2 nên việc sau họ thống nhất được thiên hạ cũng không có gì khó hiểu.
 
Như Ý nó đem Cáp đoạn hậu vì nó cần mượn tay Lượng giết Cáp.
Còn Lượng không có nhu cầu nhờ Ngụy giết Diên nên ông ta ngăn kế này.
Chứ còn cho Diên đi thì tức là tống Diên và 5000 lính vào chỗ chết.
Lượng ko ngu nhé
Cái vụ Ý mượn tay Lượng giết Cáp, tao có nghe nhiều thuyết âm mưu bàn về vấn đề này. Nhưng chưa hiểu bản chất sao Ý phải làm vậy? Có phả để diệt phe cánh Tào gia ko?
 
Pháp Chính và Quách Gia đều tài năng nhưng chết sớm. Cặp này mà solo với nhau chắc chắn sẽ hay hơn cặp Ý-Lượng
Pháp chính ví là quách gia của thục hán mà. Chính còn sống thì quả đánh ngô chắc không xếp quân như vậy. Chưa chắc ăn nhưng thua đậm có thể tránh.
 
to thì to rồi, nhưng quân thủ lúc đó không phòng bị, bất ngờ có thể tạo được lợi thế, ván cược đó cũng đáng làm, tướng thì quyết tâm rồi nhưng Lượng sợ hai điều, sợ Diên làm phản sau khi thành công, sợ thua thì uy tín bị ảnh hưởng, bản tính cũng lại vốn cẩn thận. Thắng thua đều sợ nên không dám làm.
Cái thành trọng trấn mày nghĩ đéo có thám báo từ xa hay sao mà đòi bất ngờ tiến đánh?
Lượng nói Diên đéo sai là “mày nghĩ Nguỵ hết nhân tài rồi à?”

Ai chả biết nhưng lão phải biết là thục mang quân đi đánh tào rồi, còn mình lão thủ thành thôi thế mà xách quân đi đánh. Thân là đại tướng má bỏ lớn lấy nhỏ ham hố công danh
Thời điểm đấy Vu Cấm mang quân đánh Vũ trước nhé tml, Vũ hạ Cấm xong thì đúng trời mưa bão, Phàn thành ngập ngụa, đéo thừa cơ đánh lấy thì còn đợi bao giờ?
Ở nhà có thằng Lưu Kỳ phòng thủ rồi, nào ngờ thằng này phản phé nên Vũ mới thua

Lưu Bang cũng từ đất Hán Trung mà giành được thiên hạ, cái dở của Gia cát Lượng là quá vội vàng đánh Ngụy (kiểu như cố lập công) nên khi lương thảo bị trục trặc là thất bại, mấy lần mà không rút được kinh nghiệm, nếu như GCL củng cố, mở rộng đường vận chuyển hậu cần thì có lẽ đã không thất bại.
Còn việc giành Kinh Châu thì rõ ràng phá hủy liên minh với Đông Ngô, hậu quả là cả 2 thằng đều sẽ chết vì không chống lại Ngụy hoặc Thục Hán phải chống lại liên minh Ngô-Ngụy sẽ tất diệt vong sớm mà thôi.
Bang từ Hán Trung ra được là do thời đấy bọn Hàm Chương đéo biết đến đường Trần Thương, chủ lực phòng thủ ngay chỗ sạn đạo nên Hàn Tín mới kéo binh đi được
Còn thời 3q thì có nguyên cái thành Trần Thương trấn ngay đó rồi, Hác Chiêu thủ thành như đá vô cuống họng Lượng
Còn phá huỷ liên minh là do Ngô làm trước chứ đéo phải Thục
 
tao thấy Bị đánh Ngô là đúng, có điều kém hơn nên thua
Tương quan lực lượng là
Nguỵ 8đ
Thục 5đ
Ngô 5đ

Muốn làm chủ trung nguyên thì phải phệt Ngô để tăng thực lực, chứ bem Nguỵ luôn thì ăn thế éo đc
Anh Bị cũng éo phải ngu đâu, cũng khôn vl ra.
Anh Lượng đánh Nguỵ mới goị là ngu
Câu chuyện là cả 3 bên đều chung mục tiêu là làm suy yếu các bên còn lại, kể cả đồng minh của mình.
Ngô và Thục có vấn đề là 2 thằng đều cần thằng còn lại đủ mạnh để kiềm chế quân Ngụy ở 1 bên, nhưng đồng thời muốn suy yếu đối phương để khi Bắc tiến thì không bị đâm sau lưng.
Nên Bị đánh Ngô là chuyện bắt buộc. Chỉ khi thủy quân Kinh Châu kiểm soát hoàn toàn trường giang, ép quân Ngô không thể tây tiến thì bộ binh Kinh châu mới có thể Bắc tiến Trung Nguyên.
Lượng đánh Ngụy có vẻ giống 1 pha thâu tóm quyền lực hơn là đánh để chiếm được cái gì
 
Sửa lần cuối:
Thằng Diên ngu phét lác.
Kế của nó đéo có hy vọng con kẹc gì thành công cả.

Khi Gia Cát Lượng cho rằng tiến quân theo hướng Tý Ngọ cốc quá mạo hiểm, Ngụy Diên đã than rằng "tinh túy binh pháp chính là ở chữ kỳ". Vậy nếu thực hiện kỳ mưu Tý Ngọ cốc, liệu khả năng thành công là bao nhiêu? Dựa trên tình hình cục diện khi đó, cần 3 yếu quyết để kế sách này có thể thành công.

Thứ nhất là tốc độ. Ngụy Diên khi đó xin 5.000 tinh binh và 5.000 hậu cần, gấp rút tiến quân theo hướng Tý Ngọ cốc, có thể trong vòng 10 ngày đến được Trường An, đánh cho kẻ địch trở tay không kịp.

Thế nhưng trong vòng 10 ngày thực sự có thể đến được Trường An sao? Hậu thế sau này có một nhân vật tên Sấm Vương, đã di chuyển theo hướng Tý Ngọ cốc, nhưng ông cần tới 15 ngày để đi hết con đường núi và khi ra ngoài thì rơi ngay vào "chiếc lưới" mà kẻ địch sớm đã chuẩn bị trước.

Đặt vào trường hợp lý tưởng, nội trong vòng 10 ngày, quân của Ngụy Diên có thể ra khỏi Tý Ngọ cốc. Nhưng sau đó thì sao?

Chính là nằm yếu quyết thứ hai: Tốc chiến. 5.000 tinh binh và 5.000 hậu cần đi theo đường núi, chỉ có thể mang theo lương thảo dùng cho 20 ngày lương. Vì thế sau khi ra khỏi Tý Ngọ cốc, Ngụy Diện chỉ có 10 ngày để công hạ Trường An.

Gia Cát Lượng từng chuẩn bị rất kỹ lưỡng, dẫn vạn quân công đánh thành Trần Thương, một ngôi thành nhỏ cũ, chỉ có hơn 1.000 quân phòng ngự. Kết quả Gia Cát Lượng sau nhiều tháng vẫn không thể hạ Trần Thương và buộc phải lui binh.

Kỳ mưu Tý Ngọ cốc của Ngụy Diên là bộc phát, thế nên nếu hành quân cấp tốc sẽ chuẩn bị không được kỹ càng. Trong khi đó, thành Trường An dù bị động nhưng là vẫn là một ngôi thành lớn và binh lực hùng hậu hơn Trần Thương rất nhiều. Chỉ với 5.000 tinh binh, việc Ngụy Diên hạ thành Trường An trong 10 ngày có thể nói là thiếu thực tế.

Yếu quyết cuối cùng là khả năng thủ thành. Giả sử Ngụy Diên có thể vượt qua Tý Ngọ cốc trong 10 ngày, đồng thời 10 ngày tiếp theo công hạ được Trường An, nhưng sau đó quân Ngụy quay lại chiếm thành thì sao?

Ngụy Diên tuy là đại tướng có khả năng thủ thành không hề tầm thường, nhưng chỉ với 5.000 tinh binh, thậm chí sau khi công hạ Trường An quân số không còn đầy đủ như vậy, thì khó có thể giữ được thành quả.

Cho dù Ngụy Diện cố thủ để chờ viện binh, nhưng đại quân Thục Hán chủ yếu là bộ binh, còn nhà Ngụy kỵ binh chiếm đa số, vì vậy chắc chắn quân Ngụy sẽ là bên tiếp cận Trường An trước. Khi đó với quân số ít ỏi trong thành, Ngụy Diên khó mà chống trả và thành Trường An cuối cùng vẫn trở về tay nhà Ngụy.
Và cuối cùng đéo có hy vọng gì cho Diên hết vì chính sử ghi rõ Ngụy đế Tào Duệ đã đem đại quân đến Trường An và đẩy Hạ Hầu Mậu về kinh
Diên có 5000 quân mà đòi công Trường An có đại quân của Duệ là hoang tưởng
Trần Thương chỉ có 1000 quân thủ thành thôi à? Sao ít vậy? Chứng tỏ Hách Chiêu là tướng tài
 
Cái thành trọng trấn mày nghĩ đéo có thám báo từ xa hay sao mà đòi bất ngờ tiến đánh?
Lượng nói Diên đéo sai là “mày nghĩ Nguỵ hết nhân tài rồi à?”


Thời điểm đấy Vu Cấm mang quân đánh Vũ trước nhé tml, Vũ hạ Cấm xong thì đúng trời mưa bão, Phàn thành ngập ngụa, đéo thừa cơ đánh lấy thì còn đợi bao giờ?
Ở nhà có thằng Lưu Kỳ phòng thủ rồi, nào ngờ thằng này phản phé nên Vũ mới thua


Bang từ Hán Trung ra được là do thời đấy bọn Hàm Chương đéo biết đến đường Trần Thương, chủ lực phòng thủ ngay chỗ sạn đạo nên Hàn Tín mới kéo binh đi được
Còn thời 3q thì có nguyên cái thành Trần Thương trấn ngay đó rồi, Hác Chiêu thủ thành như đá vô cuống họng Lượng
Còn phá huỷ liên minh là do Ngô làm trước chứ đéo phải Thục
Lol cái kế dụ rắn khỏi hang lù lù vậy mà vẫn cấm đầu vào, tướng gì éo biết tính rủi ro, ngu vkl
 
Mày nói chuyện toàn dạng cảm tính, đéo dựa vào lịch sử để phân tích tình hình khía cạnh
Thôi tao đéo nói với mày nữa
Lịch sử là quan vũ vì ngu nên mất kinh châu thế thôi, khôn đã lo ở trong thành thủ quân ngô rồi
 
đúng là hơi tiếc cho Mã Tốc khi bị xử tử nhưng cũng phải hiểu cho hoàn cảnh của GCL, quản quân đi đánh chiến dịch lớn thì quân kỉ phải nghiêm, Mã Tốc đã kí quân lệnh trạng thì thua phải chịu tội thôi, chứ GCL mà tha cho Mã Tốc thì khác gì Quan Vũ thứ 2, sau nay uy tín đâu mà chỉ huy quân Thục nữa, có trách thì trách Mã Tốc thôi :d
Đúng là tự tin quá chết nhảm vkl
 
nếu nói về đánh trận thì lưu bị thua mỗi Tào tháo thôi. trong tất cả các chư hầu từ lúc bắt đầu thì lưu bị là chinh chiến nhiều nhất. mà nhiều công lao là La thần gió nhận vơ cho Gia cát lượng. Đời bị thành công nhờ sử dụng được Lượng, Diên, Phi, Vân.
 
Khi hai bên ngang sức ngang binh ở trận Hán Trung Bị nện cho anh A man chạy như cờ hó gãy mẹ hai cái răng
Đúng rồi. Bị từ rẻ rách đi lên. Làm gì có phải gia đình quyền thế như thiệu và tháo đâu. Nghèo đến còn ko có tiền mà ăn ấy chứ. bị mới là gần như cả đời trên lưng ngựa
 
Ngay từ đầu Thục làm đéo có cửa thắng. Cửa thắng duy nhất là Ngụy tự phang nhau chí tử chết sạch sành sanh thì may ra.
Còn thế ban đầu mà cả tập đoàn nhà Thục nghĩ ra nó chỉ là có lợi lớn nhất cho Thục chứ đéo có gì là đảm bảo cả.

Thế ban đầu tính là Mã Siêu sẽ dắt 1 cánh quân qua khu Thiên Thủy, lợi dụng danh tiếng của họ Mã ở đây để kêu gọi người Khương, người Hồ ở khu này tràn vào tấn công mặt Tây Bắc Ngụy, Lưu Bị và nhóm tướng lĩnh gốc Kinh Châu sẽ tiến lên từ ngả Kinh Tương, quân ở Ích Châu thì làm dự bị và hậu phương lớn. Đông Ngô sẽ tấn công theo ngả Hợp Phì làm cho Ngụy toàn tuyến tác chiến, không biết còn sắp đặt với các nhóm quân phiệt Đông Bắc không.

Nhưng đấy là tính, vì kể cả làm được theo kế sách ở cấp cao nhất cũng chẳng có gì đảm bảo nó thành công cả.

Cái này mới là "Chỉ thượng đàm binh" đây này, còn vụ Mã Tốc mất cái trại chỉ là trò trẻ con, Lượng sợ mất uy tín nên đổ hết tội cho Tốc. Đến Tốc trước khi bị chém cũng đã chịu chấp nhận số phận con tốt, chỉ nhắn lại với Lượng là hy vọng Lượng chăm sóc cho vợ con mình.

Quay lại với thế ban đầu của Thục nghĩ ra. Thực tế là đéo có giống như kế hoạch ngay từ bước đầu tiên. Nhà họ Mã sau khi ì xèo ở khu Tây Bắc đéo có vẹo gì cả, mấy lần Lượng tấn công Kỳ Sơn đều không thấy lần nào người Khương, người Hồ hỗ trợ tẹo nào, dù Mã Đại vẫn còn loanh quanh ở Thục, thế lực Khương Hồ lúc này nó cũng phát triển lắm rồi, như sau loạn Bát Vương nhà Tấn, người Khương, Hồ tràn vào thì Trung Quốc tí diệt tộc, thế thì dù chỉ với một lượng vừa phải người Khương, Hồ còn nhớ về họ Mã thì cũng đủ để Lượng quẩy tung cái Trường An lên rồi chứ không phải dặt dẹo như Lượng đã làm trong lịch sử.
Sau đó là Đông Ngô, đánh ở nhà thì Ngô cũng khá lắm, nhưng đưa đi đánh ngoài thì như kẹc. Trận Hợp Phì Trương Liêu đuổi Tôn Quyền chạy như chó. Lịch sử đã chỉ ra đến tận 5 lần Đông Ngô đánh mà đến Hợp Phì là cửa ải đầu tiên còn đéo dẹp được thì còn một loạt các ải, các thành đằng sau thì Đông Ngô gặm làm sao ?

Nói trắng ra là cái Long Trung quyết sách đéo biết thực tế do ai nghĩ ra nhưng dựa vào đó để lật Ngụy là đéo thực tế cho lắm, thực tế lịch sử cũng chỉ ra là càng những kế hoạch dài hơi, kế nọ nối kế kia, hướng này kéo hướng nọ càng dễ tèo, đặc biệt là cái loại kế nhìn thì quân ta đông đảo, minh hữu như mây thế này, đến thực tế đánh thì đéo khác 18 lộ chư hầu phản Đổng là mấy, bên nọ vướng bên kia, một cánh bị đánh sụp là toàn bộ kế hoạch ném vào đống rác.

Đến cái Long Trung sách còn kèm nhèm như thế thì việc Lượng chỉ còn mỗi đường tiến công từ Ba Thục ra mà ăn được Ngụy thì chỉ có nằm mơ, đéo có chuyện vài ngàn lính phi thiên độn địa vào Trường An lại làm ăn được cái gì đâu.
 
Ngay từ đầu Thục làm đéo có cửa thắng. Cửa thắng duy nhất là Ngụy tự phang nhau chí tử chết sạch sành sanh thì may ra.
Còn thế ban đầu mà cả tập đoàn nhà Thục nghĩ ra nó chỉ là có lợi lớn nhất cho Thục chứ đéo có gì là đảm bảo cả.

Thế ban đầu tính là Mã Siêu sẽ dắt 1 cánh quân qua khu Thiên Thủy, lợi dụng danh tiếng của họ Mã ở đây để kêu gọi người Khương, người Hồ ở khu này tràn vào tấn công mặt Tây Bắc Ngụy, Lưu Bị và nhóm tướng lĩnh gốc Kinh Châu sẽ tiến lên từ ngả Kinh Tương, quân ở Ích Châu thì làm dự bị và hậu phương lớn. Đông Ngô sẽ tấn công theo ngả Hợp Phì làm cho Ngụy toàn tuyến tác chiến, không biết còn sắp đặt với các nhóm quân phiệt Đông Bắc không.

Nhưng đấy là tính, vì kể cả làm được theo kế sách ở cấp cao nhất cũng chẳng có gì đảm bảo nó thành công cả.

Cái này mới là "Chỉ thượng đàm binh" đây này, còn vụ Mã Tốc mất cái trại chỉ là trò trẻ con, Lượng sợ mất uy tín nên đổ hết tội cho Tốc. Đến Tốc trước khi bị chém cũng đã chịu chấp nhận số phận con tốt, chỉ nhắn lại với Lượng là hy vọng Lượng chăm sóc cho vợ con mình.

Quay lại với thế ban đầu của Thục nghĩ ra. Thực tế là đéo có giống như kế hoạch ngay từ bước đầu tiên. Nhà họ Mã sau khi ì xèo ở khu Tây Bắc đéo có vẹo gì cả, mấy lần Lượng tấn công Kỳ Sơn đều không thấy lần nào người Khương, người Hồ hỗ trợ tẹo nào, dù Mã Đại vẫn còn loanh quanh ở Thục, thế lực Khương Hồ lúc này nó cũng phát triển lắm rồi, như sau loạn Bát Vương nhà Tấn, người Khương, Hồ tràn vào thì Trung Quốc tí diệt tộc, thế thì dù chỉ với một lượng vừa phải người Khương, Hồ còn nhớ về họ Mã thì cũng đủ để Lượng quẩy tung cái Trường An lên rồi chứ không phải dặt dẹo như Lượng đã làm trong lịch sử.
Sau đó là Đông Ngô, đánh ở nhà thì Ngô cũng khá lắm, nhưng đưa đi đánh ngoài thì như kẹc. Trận Hợp Phì Trương Liêu đuổi Tôn Quyền chạy như chó. Lịch sử đã chỉ ra đến tận 5 lần Đông Ngô đánh mà đến Hợp Phì là cửa ải đầu tiên còn đéo dẹp được thì còn một loạt các ải, các thành đằng sau thì Đông Ngô gặm làm sao ?

Nói trắng ra là cái Long Trung quyết sách đéo biết thực tế do ai nghĩ ra nhưng dựa vào đó để lật Ngụy là đéo thực tế cho lắm, thực tế lịch sử cũng chỉ ra là càng những kế hoạch dài hơi, kế nọ nối kế kia, hướng này kéo hướng nọ càng dễ tèo, đặc biệt là cái loại kế nhìn thì quân ta đông đảo, minh hữu như mây thế này, đến thực tế đánh thì đéo khác 18 lộ chư hầu phản Đổng là mấy, bên nọ vướng bên kia, một cánh bị đánh sụp là toàn bộ kế hoạch ném vào đống rác.

Đến cái Long Trung sách còn kèm nhèm như thế thì việc Lượng chỉ còn mỗi đường tiến công từ Ba Thục ra mà ăn được Ngụy thì chỉ có nằm mơ, đéo có chuyện vài ngàn lính phi thiên độn địa vào Trường An lại làm ăn được cái gì đâu.
Bình thường mà, ví như làm dự án có bao giờ mượt như kế hoạch, chuyện dài hơi thì tất nhiên sẽ có những lúc không thuận, đấy gọi là chiến lược, hướng tiếp cận, còn lúc vào từng khâu thì cần xoay xở, và kế hoạch chu toàn mấy thì mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top