S0CHODAI
Địt Bùng Đạo Tổ
Như tít 
Bị què chân, khập khiễng, chưa rõ khi nào bình phục, nhưng nửa năm trôi qua rồi, trời lạnh là đau
Càng lúc càng đau.
Phải tiêm thuốc gì đó định kỳ, chống nhiễm trùng trong, tăng đề kháng....ăn uống kiểu người bệnh chán vãi cặc, cháo thịt băm béo béo đắng đắng, bánh mì....toàn mấy món xàm Lồn.
Vợ tao cũng đéo đi làm nhưng tao cũng nói là đừng nên thò mặt ra vội, cứ ở nhà chơi, bán miếng vườn thì có thể ăn không ngồi rồi 2-3 năm nữa, ko sao đâu, nhưng nó cứ nhấp nha nhấp nhổm
Mỗi ngày trôi qua là phải nằm 1 đống đó, chờ tiêm thuốc kháng sinh, hứng chịu cơn đau kì quái tới từ mọi khúc xương dù ko có tổn thương, vợ thì ngồi ghế nhoài người lên đè vào người tao kể chuyện cổ tích xong ngủ, tao thì ngủ dậy xong phải tìm cách ngủ tiếp cho hết ngày
cuộc sống ko khác gì neet, hơi hơi có cảm giác loser, êm đềm trôi qua, tình địch thì ko thấy nói năng gì nữa, cảm giác yên tâm, nhưng ko yên tâm ở chỗ là đã tiêu xài quá nhiều tiền và sức khỏe cho cái vụ tình địch ấy. Có cảm giác bớt đi hăng hái cống hiến cho xh, chỉ muốn an phận, bớt đi ham muốn anti chó cho dù vẫn ghét chó.
Suy nghĩ về mục đích sống, cảm giác khi hết tiền nó chán chán, tuy tin tưởng vợ nhưng đéo biết bị bỏ lúc nào, cảm giác bản thân bớt giá trị

Bị què chân, khập khiễng, chưa rõ khi nào bình phục, nhưng nửa năm trôi qua rồi, trời lạnh là đau

Càng lúc càng đau.
Phải tiêm thuốc gì đó định kỳ, chống nhiễm trùng trong, tăng đề kháng....ăn uống kiểu người bệnh chán vãi cặc, cháo thịt băm béo béo đắng đắng, bánh mì....toàn mấy món xàm Lồn.
Vợ tao cũng đéo đi làm nhưng tao cũng nói là đừng nên thò mặt ra vội, cứ ở nhà chơi, bán miếng vườn thì có thể ăn không ngồi rồi 2-3 năm nữa, ko sao đâu, nhưng nó cứ nhấp nha nhấp nhổm
Mỗi ngày trôi qua là phải nằm 1 đống đó, chờ tiêm thuốc kháng sinh, hứng chịu cơn đau kì quái tới từ mọi khúc xương dù ko có tổn thương, vợ thì ngồi ghế nhoài người lên đè vào người tao kể chuyện cổ tích xong ngủ, tao thì ngủ dậy xong phải tìm cách ngủ tiếp cho hết ngày
cuộc sống ko khác gì neet, hơi hơi có cảm giác loser, êm đềm trôi qua, tình địch thì ko thấy nói năng gì nữa, cảm giác yên tâm, nhưng ko yên tâm ở chỗ là đã tiêu xài quá nhiều tiền và sức khỏe cho cái vụ tình địch ấy. Có cảm giác bớt đi hăng hái cống hiến cho xh, chỉ muốn an phận, bớt đi ham muốn anti chó cho dù vẫn ghét chó.Suy nghĩ về mục đích sống, cảm giác khi hết tiền nó chán chán, tuy tin tưởng vợ nhưng đéo biết bị bỏ lúc nào, cảm giác bản thân bớt giá trị
