Cảnh báo lừa đảo‼️ Cuộc sống của tao bây giờ

S0CHODAIS0CHODAI is verified member.

Địt Bùng Đạo Tổ
Như tít :-"
Bị què chân, khập khiễng, chưa rõ khi nào bình phục, nhưng nửa năm trôi qua rồi, trời lạnh là đau :-"
Càng lúc càng đau.
Phải tiêm thuốc gì đó định kỳ, chống nhiễm trùng trong, tăng đề kháng....ăn uống kiểu người bệnh chán vãi cặc, cháo thịt băm béo béo đắng đắng, bánh mì....toàn mấy món xàm Lồn.
Vợ tao cũng đéo đi làm nhưng tao cũng nói là đừng nên thò mặt ra vội, cứ ở nhà chơi, bán miếng vườn thì có thể ăn không ngồi rồi 2-3 năm nữa, ko sao đâu, nhưng nó cứ nhấp nha nhấp nhổm

Mỗi ngày trôi qua là phải nằm 1 đống đó, chờ tiêm thuốc kháng sinh, hứng chịu cơn đau kì quái tới từ mọi khúc xương dù ko có tổn thương, vợ thì ngồi ghế nhoài người lên đè vào người tao kể chuyện cổ tích xong ngủ, tao thì ngủ dậy xong phải tìm cách ngủ tiếp cho hết ngày :-" cuộc sống ko khác gì neet, hơi hơi có cảm giác loser, êm đềm trôi qua, tình địch thì ko thấy nói năng gì nữa, cảm giác yên tâm, nhưng ko yên tâm ở chỗ là đã tiêu xài quá nhiều tiền và sức khỏe cho cái vụ tình địch ấy. Có cảm giác bớt đi hăng hái cống hiến cho xh, chỉ muốn an phận, bớt đi ham muốn anti chó cho dù vẫn ghét chó.

Suy nghĩ về mục đích sống, cảm giác khi hết tiền nó chán chán, tuy tin tưởng vợ nhưng đéo biết bị bỏ lúc nào, cảm giác bản thân bớt giá trị :-"
 
sao ko để vợ đi làm, sợ nó tòm tem với thằng khác à?
Như tít :-"
Bị què chân, khập khiễng, chưa rõ khi nào bình phục, nhưng nửa năm trôi qua rồi, trời lạnh là đau :-"
Càng lúc càng đau.
Phải tiêm thuốc gì đó định kỳ, chống nhiễm trùng trong, tăng đề kháng....ăn uống kiểu người bệnh chán vãi cặc, cháo thịt băm béo béo đắng đắng, bánh mì....toàn mấy món xàm lồn.
Vợ tao cũng đéo đi làm nhưng tao cũng nói là đừng nên thò mặt ra vội, cứ ở nhà chơi, bán miếng vườn thì có thể ăn không ngồi rồi 2-3 năm nữa, ko sao đâu, nhưng nó cứ nhấp nha nhấp nhổm

Mỗi ngày trôi qua là phải nằm 1 đống đó, chờ tiêm thuốc kháng sinh, hứng chịu cơn đau kì quái tới từ mọi khúc xương dù ko có tổn thương, vợ thì ngồi ghế nhoài người lên đè vào người tao kể chuyện cổ tích xong ngủ, tao thì ngủ dậy xong phải tìm cách ngủ tiếp cho hết ngày :-" cuộc sống ko khác gì neet, hơi hơi có cảm giác loser, êm đềm trôi qua, tình địch thì ko thấy nói năng gì nữa, cảm giác yên tâm, nhưng ko yên tâm ở chỗ là đã tiêu xài quá nhiều tiền và sức khỏe cho cái vụ tình địch ấy. Có cảm giác bớt đi hăng hái cống hiến cho xh, chỉ muốn an phận, bớt đi ham muốn anti chó cho dù vẫn ghét chó.

Suy nghĩ về mục đích sống, cảm giác khi hết tiền nó chán chán, tuy tin tưởng vợ nhưng đéo biết bị bỏ lúc nào, cảm giác bản thân bớt giá trị :-"
 
Rất thông cảm với hoàn cảnh của mày, mày còn có mảnh vườn để bán, nhiều người còn đéo có gì để mà bán, tính ra mày con may mắn hơn rất nhiều bệnh nhân khác. Không biết nói gì ngoài mấy từ động viên người anh em cố gắng lên để mạnh mẽ vượt qua. Sông có khúc, người có lúc, lúc hoạn nạn mới quý sức khỏe và mạng sống của mình, quý cả con vợ ngày đêm chăm lo cho mình mà ko bỏ mình đi địt trai lạ. Hãy nhìn vào những điều tốt đẹp nhất để có nghị lực sống tiếp cho ngày mai .
Chừng nào hết tiền, lên đây tao sẵn sàng giúp mày mấy bữa cơm sườn mặc dù tao cũng chỉ là thằng xe ôm rách .
 
Như tít :-"
Bị què chân, khập khiễng, chưa rõ khi nào bình phục, nhưng nửa năm trôi qua rồi, trời lạnh là đau :-"
Càng lúc càng đau.
Phải tiêm thuốc gì đó định kỳ, chống nhiễm trùng trong, tăng đề kháng....ăn uống kiểu người bệnh chán vãi cặc, cháo thịt băm béo béo đắng đắng, bánh mì....toàn mấy món xàm lồn.
Vợ tao cũng đéo đi làm nhưng tao cũng nói là đừng nên thò mặt ra vội, cứ ở nhà chơi, bán miếng vườn thì có thể ăn không ngồi rồi 2-3 năm nữa, ko sao đâu, nhưng nó cứ nhấp nha nhấp nhổm

Mỗi ngày trôi qua là phải nằm 1 đống đó, chờ tiêm thuốc kháng sinh, hứng chịu cơn đau kì quái tới từ mọi khúc xương dù ko có tổn thương, vợ thì ngồi ghế nhoài người lên đè vào người tao kể chuyện cổ tích xong ngủ, tao thì ngủ dậy xong phải tìm cách ngủ tiếp cho hết ngày :-" cuộc sống ko khác gì neet, hơi hơi có cảm giác loser, êm đềm trôi qua, tình địch thì ko thấy nói năng gì nữa, cảm giác yên tâm, nhưng ko yên tâm ở chỗ là đã tiêu xài quá nhiều tiền và sức khỏe cho cái vụ tình địch ấy. Có cảm giác bớt đi hăng hái cống hiến cho xh, chỉ muốn an phận, bớt đi ham muốn anti chó cho dù vẫn ghét chó.

Suy nghĩ về mục đích sống, cảm giác khi hết tiền nó chán chán, tuy tin tưởng vợ nhưng đéo biết bị bỏ lúc nào, cảm giác bản thân bớt giá trị :-"
Đọc chú đại bi hàng đêm đi con.
 
Như tít :-"
Bị què chân, khập khiễng, chưa rõ khi nào bình phục, nhưng nửa năm trôi qua rồi, trời lạnh là đau :-"
Càng lúc càng đau.
Phải tiêm thuốc gì đó định kỳ, chống nhiễm trùng trong, tăng đề kháng....ăn uống kiểu người bệnh chán vãi cặc, cháo thịt băm béo béo đắng đắng, bánh mì....toàn mấy món xàm lồn.
Vợ tao cũng đéo đi làm nhưng tao cũng nói là đừng nên thò mặt ra vội, cứ ở nhà chơi, bán miếng vườn thì có thể ăn không ngồi rồi 2-3 năm nữa, ko sao đâu, nhưng nó cứ nhấp nha nhấp nhổm

Mỗi ngày trôi qua là phải nằm 1 đống đó, chờ tiêm thuốc kháng sinh, hứng chịu cơn đau kì quái tới từ mọi khúc xương dù ko có tổn thương, vợ thì ngồi ghế nhoài người lên đè vào người tao kể chuyện cổ tích xong ngủ, tao thì ngủ dậy xong phải tìm cách ngủ tiếp cho hết ngày :-" cuộc sống ko khác gì neet, hơi hơi có cảm giác loser, êm đềm trôi qua, tình địch thì ko thấy nói năng gì nữa, cảm giác yên tâm, nhưng ko yên tâm ở chỗ là đã tiêu xài quá nhiều tiền và sức khỏe cho cái vụ tình địch ấy. Có cảm giác bớt đi hăng hái cống hiến cho xh, chỉ muốn an phận, bớt đi ham muốn anti chó cho dù vẫn ghét chó.

Suy nghĩ về mục đích sống, cảm giác khi hết tiền nó chán chán, tuy tin tưởng vợ nhưng đéo biết bị bỏ lúc nào, cảm giác bản thân bớt giá trị :-"
cuộc sống mày quá tốt luôn
đến winer xứ xam.vc như @TracyD cũng không được bằng
 
Như tít :-"
Bị què chân, khập khiễng, chưa rõ khi nào bình phục, nhưng nửa năm trôi qua rồi, trời lạnh là đau :-"
Càng lúc càng đau.
Phải tiêm thuốc gì đó định kỳ, chống nhiễm trùng trong, tăng đề kháng....ăn uống kiểu người bệnh chán vãi cặc, cháo thịt băm béo béo đắng đắng, bánh mì....toàn mấy món xàm lồn.
Vợ tao cũng đéo đi làm nhưng tao cũng nói là đừng nên thò mặt ra vội, cứ ở nhà chơi, bán miếng vườn thì có thể ăn không ngồi rồi 2-3 năm nữa, ko sao đâu, nhưng nó cứ nhấp nha nhấp nhổm

Mỗi ngày trôi qua là phải nằm 1 đống đó, chờ tiêm thuốc kháng sinh, hứng chịu cơn đau kì quái tới từ mọi khúc xương dù ko có tổn thương, vợ thì ngồi ghế nhoài người lên đè vào người tao kể chuyện cổ tích xong ngủ, tao thì ngủ dậy xong phải tìm cách ngủ tiếp cho hết ngày :-" cuộc sống ko khác gì neet, hơi hơi có cảm giác loser, êm đềm trôi qua, tình địch thì ko thấy nói năng gì nữa, cảm giác yên tâm, nhưng ko yên tâm ở chỗ là đã tiêu xài quá nhiều tiền và sức khỏe cho cái vụ tình địch ấy. Có cảm giác bớt đi hăng hái cống hiến cho xh, chỉ muốn an phận, bớt đi ham muốn anti chó cho dù vẫn ghét chó.

Suy nghĩ về mục đích sống, cảm giác khi hết tiền nó chán chán, tuy tin tưởng vợ nhưng đéo biết bị bỏ lúc nào, cảm giác bản thân bớt giá trị :-"
Tao hiểu được chắc 90% nỗi lòng mày!
 
Thằng thớt nó đánh nhau với tình địch bảo vệ và xém chết nên nó giả chết tránh rắc rối cho gia đình.
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top