Vị Thủ Tướng vĩ đại nhất lịch sử Việt Nam

Rido511

Cái lồn nhăn nheo
Đường dây 500Không còn như thời kỳ “nhà nước đảng”. Bắt đầu từ thậpniên 1990, Chính phủ trực tiếp ban hành và trở thành trungtâm điều hành các chủ trương, chính sách lớn. Một trongnhững chủ trương lớn của thời kỳ đó là cho xây dựng đườngdây tải điện siêu cao áp từ Nhà máy thủy điện Hòa Bình vàomiền Nam, về sau gọi là Đường dây 500 kV443.Cuối năm 1991, miền Nam thiếu điện nghiêm trọng,trong khi, Nhà máy thủy điện Hòa Bình, dự kiến vào năm1995, sẽ sản xuất ra một lượng điện mà miền Bắc không cókhả năng khai thác hết. Bộ Năng lượng tuy đưa ra haiphương án: bán sang Trung Quốc hoặc làm đường dây siêucao áp để tải vô Nam. Nhưng Bộ trưởng Vũ Ngọc Hải vẫn nóitrong Thường vụ Hội đồng Bộ trưởng: “Chúng tôi khảo sát,nếu bán sang Trung Quốc thì giá không đến nỗi nào nhưngdo phải xây dựng một đường dây 220 kV để tải điện sangnên tính ra không còn dư bao nhiêu. Nếu chuyển điện vàomiền Nam thì phải xây một đường dây siêu cao áp”.Việt Nam khi ấy vừa bình thường hóa quan hệ với TrungQuốc, phương án bán điện cho họ cũng được một số ngườitán thành. Nhưng, theo ông Kiệt: “Nam Bộ thiếu điện trầmtrọng, các nhà đầu tư vào, câu đầu tiên là hỏi về điện. Vấnđề không chỉ là Trung Quốc, trong đầu tôi không có chuyệnbán điện. Cũng may là khi bàn chuyện bán điện, có ngườiphản ứng, miền Bắc thiếu gạo thì miền Nam đưa ra, bây giờmiền Nam thiếu điện, không lẽ miền Bắc đưa bán sangTrung Quốc”. Theo ông Vũ Ngọc Hải: “Ông Kiệt nói: Tôi cònlàm Thủ tướng thì không bán điện đi đâu cả”. Ông Kiệtquyết định sớm làm đường dây siêu cao áp để đưa điện vàoNam. Chủ trương này được Tổng Bí thư Đỗ Mười đồng tình.Về mặt thủ tục, ông Võ Văn Kiệt thừa nhận, quá trìnhhình thành chủ trương xây dựng đường dây 500 kV cũng cónhững thiếu sót. Ông Kiệt nói: “Tôi và ông Đỗ Mười trao đổi,hai bên thống nhất lắm. Hai, ba lần họp Bộ Chính trị, ôngMười nhắc: Anh Kiệt nên làm gấp đường dây 500. Nhưng,ông Mười không bao giờ cho bàn chính thức để đi đến mộtquyết nghị của Bộ Chính trị. Thế rồi, khi anh Nguyễn VănLinh hỏi anh Đỗ Mười: Chủ trương đâu, thì té ra, trong BộChính trị cũng có nhiều người không đồng tình, tỏ ra bựcbội, nói ông Kiệt tự ý làm. Anh Mười im lặng. Ông Linh dựavào đó nạt mình”.Trước Tết năm 1992, nghĩa là ở thời điểm mà chủ trươngđã hình thành, Giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn, một Việt kiều ởPháp, nêu ra ba nghi vấn về đường dây 500 kV: Đường dâydài gần 1.500 km, tạo ra chênh lệch 1/4 bước sóng cho nênkhông thể tải điện đi miền Nam; Chưa có luận chứng mà đặtmục tiêu thi công trong hai năm là không tưởng; Giá thànhsẽ rất cao, về mặt hiệu quả kinh tế là không có. Nhà báoMinh Thu kể: “Tôi đến gặp ông không lâu sau khi có thư củaông Nhẫn. Ông đưa lá thư cho tôi coi rồi nói: Chú đã cho thưký photo gửi hết cho anh em. Tôi kêu lên: Trời ơi, sao chúlàm thế? Ông cười: Không có ai chỉ ra những điểm yếu củamình đầy đủ như những người phản đối mình. Ở đây cónhững cảnh báo mà anh em chưa đặt ra hết”.Ông Vũ Ngọc Hải thừa nhận: “Dù tin anh em, ông Kiệtvẫn bị ám ảnh bởi ý kiến của Giáo sư Nhẫn”. Ông Kiệt triệutập khẩn cấp ông Vũ Ngọc Hải. Ông Hải nói: “Tôi thức trắngmột đêm, xem tài liệu và tự mình tính toán. Việc xử lýchênh lệch 1/4 bước sóng bằng năm trạm bù đã được cácchuyên gia nước ngoài thẩm định. Tôi quyết định ký và đảmbảo với Thủ tướng: Anh an tâm, tôi lo nhất là vấn đề anninh chứ không phải là an toàn. Anh đảm bảo vấn đề anninh, vấn đề kỹ thuật, tôi đảm bảo. Ông Kiệt quyết định vànói: Cứ làm, nếu thất bại thì không đợi cách chức, tôi sẽ chủđộng từ chức”.Nhưng lá thư của ông Nhẫn đã được những người phảnđối công trình khai thác. Theo ông Vũ Ngọc Hải, ông NguyễnVăn Linh vốn ủng hộ phương án bán điện, lấy tiền xây nhàmáy nhiệt điện ở miền Nam, nhưng trước đó, chưa có đủ lậpluận để phản bác. Sau khi có được lá thư của ông Nhẫn, từmiền Nam, bà Ngô Bá Thành, người được ông Nguyễn VănLinh đưa lên chức Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội,nói gần nói xa: Làm đường dây 500 là tự sát. Ông Đỗ Mườilúng túng.
 
Trụ điện đầu tiên của công trình đường dây 500 kV đượckhởi công vào ngày 1-3-1992. Ông Võ Văn Kiệt đã “đổ thêmdầu vào lửa” khi, ngày 24-3-1992, ngày Quốc hội khóa VIIIkhai mạc kỳ họp cuối cùng, ông bay lên Hòa Bình dự lễ khởicông công trình xây dựng cột điện ở nơi khởi nguồn củađường dây. Ông Nguyễn Hà Phan nói: “Bữa ông đi khởicông, tôi khuyên: Anh đợi tới chiều hẵng đi, dự khai mạcQuốc hội đã. Nhưng ông vẫn đi. Bà Nguyễn Thị Bình, PhóChủ tịch nước nói: Ông này bất kể thiên địa. Một ông rất totrong Quốc hội lo: Gió bão nó đổ một cây cột thì ai chịu?Chủ tịch Quốc hội Lê Quang Đạo nói với tôi: Sáu Phan à,làm cái này coi bộ vướng”.Trong khi đó, Hà Nội nhận được những tín hiệu mà Cốvấn Nguyễn Văn Linh phát ra từ Sài Gòn. Khi không chínhthức đưa công trình đường dây 500 ra bàn ở Bộ Chính trị,ông Đỗ Mười cũng có những tính toán. Năm 1989, hai lầnông Đỗ Mười cho thảo một nghị quyết để Bộ Chính trị hoặcBan Chấp hành Trung ương thông qua, hợp thức hóa chủtrương chống lạm phát bằng “lãi suất cưỡi sóng” của ông,nhưng cho dù ủng hộ, ông Nguyễn Văn Linh lờ đi. Chỉ khilàm thí điểm ở Hải Phòng có kết quả, Hội nghị Trung ương 6khóa VI mới đưa vấn đề chống lạm phát vào Nghị quyết.Không phải ông Võ Văn Kiệt không biết tình huống chínhtrị này, nhưng khi không hối thúc ông Đỗ Mười chính thứccó chủ trương, ông Kiệt cũng có những cân nhắc. Ông Kiệtkhông muốn tạo tiền lệ Chính phủ làm gì cũng phải đượcbàn trước trong Bộ Chính trị và phải xin ý kiến Quốc hội444.Việc ông Kiệt phát lệnh khởi công một công trình lớn batuần trước khi Quốc hội khóa VIII họp kỳ cuối cùng đã làmmếch lòng rất nhiều đại biểu.Ngày 13-4-1992, trong phiên họp toàn thể của Quốc hội,Phó Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường,Giáo sư Vũ Đình Cự nói: “Ủy ban chúng tôi đã phải làm mộtviệc rất khó khăn vì phải phát biểu ý kiến về một công trìnhquan trọng, nhân dân cả nước quan tâm, đã có quyết địnhcủa Hội đồng Bộ trưởng và lại vừa được cử hành lễ khởicông rất trọng thể ở nhiều nơi trong nước”445.Ông Vũ Đình Cự nói tiếp: “Ngày 3-2-1992, Bộ Năng lượngmới trình hồ sơ luận chứng kinh tế kỹ thuật, ngày 17-2-1992, Hội đồng Thẩm tra Nhà nước chỉ làm việc trong mộtngày, vậy mà đến ngày 19-2-1992 đã trình lên Hội đồng Bộtrưởng để phê duyệt. Từ đó dẫn đến một số khiếm khuyết.Nhiều vấn đề khoa học kỹ thuật và công nghệ chưa đượcnghiên cứu một cách thấu đáo... Chúng tôi xin nói thêm làkhi đề nghị các chuyên gia đầu ngành về kỹ thuật điện chobiết là đã có những nước nào làm đường dây 500 kV dài trên1000 cây số, thì các đồng chí không nắm vững; có một đồngchí cho biết đường dây của chúng ta là đường dây thứ ba.Trên thế giới mới có hai đường dây trên dài trên 1000 câysố và điện áp là siêu cao áp. Sau khi xây dựng chỉ có đườngdây của Pakistan, dài 1200 cây số là dùng được, còn đườngdây kia, dài 1700 cây số thì không dùng được”. Đặc biệt,theo ông Vũ Đình Cự: “Chưa có cơ sở về khả năng thi cônghoàn thành đúng thời gian trong hai năm khi mà nguồn vốnchưa được xác định vững chắc, vật tư chủ yếu đều phảinhập ngoại”.Một thành viên của Hội đồng Bộ trưởng, Chủ nhiệm Ủyban Khoa học Nhà nước Đặng Hữu, cũng dấy lên không íthoài nghi khi ông nói trước Quốc hội: “Chủ trương đặt ra làcần thiết nhưng, có nhiều vấn đề khoa học chúng ta chưakịp nghiên cứu. Anh em cũng hơi băn khoăn lo lắng… Cáiphần 1/4 bước sóng, tôi đồng ý như anh Nguyễn Đình Tứ đãnói. Thực ra, về lý thuyết anh em hiểu hết và trên thực tếcác nước đã làm rất nhiều ở Liên Xô và Mỹ. Nhưng vấn đềlại là chúng ta chưa có đội ngũ chuyên gia để làm nhữngcông việc đó. Lo là lo chỗ đấy!… Nếu như làm một cái trụthôi thì có lớn hơn chúng ta cũng có thể làm được. Nhưngmà đây là làm một dãy dài hơn 3.000 cái trụ trong một thờigian ngắn. Mặt thứ hai, nếu dựa vào nước ngoài một nửa thìhôm trước anh Hiệu có đề xuất với anh Sáu (Võ Văn Kiệt),anh Sáu cũng đồng ý có thể mời chuyên gia Liên Xô cùngtham gia vào đây”.Nhưng hai tiếng “chuyên gia Liên Xô” được nói lên ở thờiđiểm này lại dấy lên những quan ngại khác. Bí thư Trungương Đảng, Viện trưởng Viện kiểm sát Tối cao Trần Quyếtnói: “Liên Xô trước đây thì chúng ta rất an tâm bởi vì lànước xã hội chủ nghĩa, Đảng ******** cầm quyền, bây giờĐảng ******** mất rồi, chính quyền Xô viết mất rồi. Nhữngchuyên gia mà lại là đảng viên ******** thì còn được dùngkhông? Có được gửi sang Việt Nam không? Hay người ta gửinhững thứ ba vạ sang đây, mang tiếng chuyên gia Liên Xô.Cái ông Yeltsin ấy, Quốc hội chẳng lạ lùng với những gì họlàm ở nước Nga. Họ phá tan Đảng ********, phá tan Liênbang Xô viết. Vậy thì đối với Việt Nam thì như thế nào”.Tháng 8-1992, tại Hội nghị Cán bộ tổ chức toàn quốc, họptại Thành phố Hồ Chí Minh, ông Nguyễn Văn Linh, bấy giờđang là Cố vấn Ban Chấp hành Trung ương đến dự đã nói:“Làm đường dây 500 kV là một chủ trương phiêu lưu, mạohiểm. Là lợi dụng tiền Nhà nước để gây thanh danh cánhân”. Đặc biệt tại đây, ông Linh đã dấy lên những lo ngạivề vấn đề tham nhũng.Nữ nhà báo Minh Thu nhớ lại: Đầu thập niên 1980, khilên Trị An làm phóng sự, bà chứng kiến một nhóm cán bộđứng trong rừng trước một tấm bản đồ. Chính giữa họ làmột người đàn ông trạc 60 tuổi, phong trần, mặc áo may ô,đang nói rất say sưa: “Tôi nói với mấy anh rằng, xây dựngmột công trình như thế này mà tham ô, ăn cắp, thì cũngnhư ăn đồ dơ”. Ông chấm dứt câu nói bằng một cú chém tayrất mạnh ngang trong không khí. Minh Thu, một phóng viênmới vào nghề, sau đó mới biết đó là Bí thư Thành ủy Võ VănKiệt.Hơn mười năm sau khi bắt đầu đường dây 500 kV, ôngKiệt cũng căn dặn “các tướng” của mình là “không được tắtmắt”. Ngày 24-3-1992, khi ông Kiệt lên xã Mạc Đức, HòaBình làm lễ khởi công trụ điện số Một, một công nhân đã bỏvào túi ông Vũ Quốc Tuấn, thư ký ông Kiệt, một lá thư tốcáo vụ mất cắp năm tấn xi măng ở công trường. Ông VũNgọc Hải nói: “Ông Tuấn báo với ông Kiệt, ông Kiệt đọc vànói với tôi: Phải xử lý ngay để làm gương”. Vừa bắt đầu raquân đã phải trảm tướng: Giám đốc Công ty xây lắp Điện Ibị cách chức.Về sau, chính tác giả của đường dây 500, Bộ trưởng BộNăng lượng Vũ Ngọc Hải cũng phạm phải một sai lầm chếtngười. Ban Quản lý công trình do ông Hải đứng đầu có thẩmquyền nhập thẳng thiết bị, vật tư từ nước ngoài. Nhưng, ôngHải đã đồng ý cho một “công ty đời sống” của Hội hữu nghịViệt Nam - Ba Lan mà ông làm Chủ tịch, đấu thầu đứng ranhập 4.000 tấn thép, giúp công ty này hưởng một khoản lờikhá lớn. Công trình đường dây 500 lúc ấy có hàng chụcnghìn công nhân nhưng đồng thời cũng có hàng triệu conmắt để ý đến từng chi tiết. Áp lực chính trị đè nặng lên ôngVõ Văn Kiệt khi có nhiều ý kiến yêu cầu bỏ tù ông Hải.Ông Vũ Ngọc Hải lúc bấy giờ đang là một ủy viên BanChấp hành Trung ương, theo nguyên tắc Đảng, việc khởi tốông chỉ có thể tiến hành sau khi Trung ương họp quyết địnhhình thức kỷ luật. Ông Hải kể: “Hôm Trung ương họ p để k̉ylụât tôi, họ ćo mờ i tôi đế n nhưng tôi không được vào phònghọp ngay. Mộ t chuyên viên củ a Văn phò ng Trung ương đợitôi ở cổng số 4 Nguyễn Cảnh Chân, kè m tôi đi và o mộtphòng riêng, đợi đến khi Hội nghị Trung ương khai ṃac ḿơicho tôi và o dự . Trước Hội nghị Trung ương, tôi thừa nhận đã‘bút phê’ để công ty của Hội có thể tham gia đấu thầu vàcho rằng việc đó không có gì sai pháp luật. Nếu là một côngty khác, tôi vẫn giới thiệu”. Trì nh bà y xong, người của Vănphò ng Trung ương lại đến bên ông Hải ńoi: “Theo yêu cầ ucủ a Ban Bí thư, mờ i anh về ”.Ông Hải không được có mặt trong phần “luận tội” sau đó.Thủ tướng Võ Văn Kiệt thấy “cách làm không dân chủ” cũngbỏ về. Theo Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ LêXuân Trinh: Cuộc họp do ông Đỗ Mườ i chủ trì . Thứ trưởngBộ Nội vụ Phạm Tâm Long chỉ ńoi mộ t câu: “Nế u không khở itố anh H̉ai v́ơi anh Lê Liêm thì vụ ́an coi như b̉o đi”. Ông ĐỗMườ i kết luận: “Cứ khở i tố , nế u điề u tra xong mà khôngthấ y vấ n đề gì thì thôi”. Sau Hội nghị Trung ương, ông ĐỗMườ i cho gọi Bộ trưởng Nội vụ Bù i Thiệ n Ngộ và Chánh ánTối cao Pḥam Hưng lên, quán triệt: “Đây là Ngḥi quyế t củ aBan Chấp hành Trung ương, các anh chấp hành”.Sau đó, theo ông Vũ Ngọc Hải, ông Nguyễn Văn Linh córa Hà Nộ i g̣ăp ông Lê Thanh Đ̣ao, việ n trưở ng Việ n Kiểm sátNhân dân Tối cao. Ćao tṛang, được điều chỉnh từ khung 1,c̉anh ćao, lên khung 2, có mức án từ ba năm tù trở lên. ÔngHải sau đó lãnh án 3 năm tù giam. Thứ trưởng Lê Liêm lãnhán tù treo.Mất tướng giữa đường, ông Võ Văn Kiệt càng quyết tâmcao hơn để hoàn thành công trình. Ông có mặt ở những nơicam go nhất. Ông chứng kiến những công nhân gùi vật tưleo lên đèo Lò Xo, đầu người đi sau chạm vào gót chân
 
người đi trước. Thay vì dùng trực thăng kéo cáp như TháiLan, ông chứng kiến cảnh công nhân cầm bó mía đi trước dụcon voi đang cong lưng kéo những đoạn cáp mồi. Đường dâyhoàn thành đúng tiến độ. Nhưng chính đây lại là thời điểmông Kiệt lo lắng nhất: Đóng điện.Chiều ngày 27-5-1994, báo chí túc trực trước cổng Tổngcông ty Điện lực Việt Nam, ông Kiệt đến từ cổng sau. Gần 6giờ mà báo chí vẫn chưa được vào. Nhà báo Minh Thu kể:“Tôi viết vào một mảnh giấy nhỏ: Xin chú cho quay làm tưliệu thôi. Sát giờ đóng điện, ông nói với Điện lực: Chotruyền hình vào. Tôi là người duy nhất có mặt. Khi ấy ôngvẫn rất căng thẳng, môi ông khô khốc, miệng há hốc, ngướcnhìn lên bảng điện. 19 giờ 07, đèn bật sáng, báo: Phú Lâmđã nhận được dòng điện đúng như tính toán. Ông thở phàobước lên phòng tiếp tân. Người đầu tiên mà ông đi tới, ômlấy, là Thứ trưởng Lê Liêm, đang thụ án treo. Ông Liêm, khiấy đã ngoài 60 tuổi, mếu máo trong vòng tay Thủ tướng”.Sáng hôm sau, vào lúc 5 giờ sáng ở trại giam ThanhXuân, phạm nhân Vũ Ngọc Hải đang tập thể dụ c ở sân thìmột Trại phó cḥay tới b̉ao: “Anh H̉ai về ṃăc quầ n ́ao nhanhlên, Thủ tứơng và o thăm đấy”. Ông Hải nhớ lại: Tôi thay đồ,lên phò ng kh́ach, Thủ tứơng đ̃a ngồi đ́o. Ông mang theo haichai sâm banh, ba chiế c ly, vì sợ trong tù không ćo ly. Ôngđứ ng ḍây nắ m cḥăt tay tôi, h̉oi tôi ćo kh̉oe không, sinh họatra sao. Trầ m ngâm mộ t ch́ut, ông h̉oi: “Ćo biế t vì sao mì nhvà o không?”. Tôi b̉ao: “Tôi biế t hôm nay đ́ong điệ n, chỉkhông biế t đ́ong và o giờ nà o thôi! Nhưng tôi tin là đ́ong điệ nđ̃a thà nh công”. Ông b̉ao: “Mấ y hôm nay mì nh mấ t ngủ vìlo”. Tôi h̉oi: “Thế cò n tối hôm qua anh ćo ngủ đượ c không?”.Ông ńoi: “Cũ ng mấ t ngủ vì vui sứơng qúa!”. Rồi ông gắ n huyhiệ u đườ ng dây 500KV cho tôi. Ông b̉ao: “Anh là ngườ i đầ utiên đượ c gắ n huy hiệ u nà y đấ y”. Ông tự tay ŕot ba cố c sâmbanh, mộ t cố c đưa cho tôi, mộ t cố c đưa cho Gíam tḥi tṛaigiam. Ch́ung tôi cù ng cḥam cố c. Cò n mộ t chai nữa, ông đưacho tôi: “Hải cầ m lấy”.Phạm nhân được giữ lại trong trại cho đến khi Thủ tứơngvề. Khi vừa ra kh̉oi phò ng, họ giơ tay chà o ông Hải, ćo ngườ ih̉oi: “Bộ trưở ng vừ a ḿơi tiế p Thủ tứơng à ?”. Ông Hải: “Bộtrưở ng ćai ćoc khô”. Nhưng rõ ràng là ông Hải đã ở tù nhưbộ trưởng. Ông Hải kể: “Khi tôi nḥâp tṛai, ông Lê MinhHương, khi đ́o là thứ trưở ng Bộ Nộ i vụ và o kiể m tra tṛaigiam và cho gỉai ph́ong mộ t ćai tṛam x́a cũ để tôi vừ a ở vừ atiế p kh́ach. Ćai tṛam x́a nà y mộ t nửa nằ m trong tṛai, mộtnửa nằ m nhô ra khu ṭâp thể củ a ćan bộ tṛai. Hằng ngà y,kh́ach đế n thăm tôi nhiề u nên anh em bố trí mộ t phò ng gầ nphò ng là m việ c củ a ćan bộ tṛai giam. Đồ ng thờ i bố trí mộ tpḥam nhân phụ c vụ , cứ ćo kh́ach đế n đăng ḱy thì họ ḷai gọ itôi lên phò ng đ́o tiế p kh́ach, tiế p không ćo công an ngồi kè mđâu. Trong thờ i gian tôi ở tù , ngoài Thủ tứơng, Ph́o Thủtứơng, có hai mươi tám bộ trưở ng, thứ trưở ng và hai phunhân bộ trưởng cũng và o thăm”.Sau Tế t năm 1995, Phó Thủ tướng Phan Văn Kh̉ai và othăm. Ông Hải kể: “Anh Kh̉ai đem hai chai rượ u, ńoi: Đây làcơ quan ṭăng c̣âu. Rồi anh lấ y ra mộ t chiế c ́ao ŕet: Ćai nà ycủ a t́ơ. Rồi ŕut ra mộ t bao lì xì đ̉o: Cò n đây là củ a vợ t́ơ lì xìc̣âu! Anh Khải b̉ao: “Đườ ng dây 500KV đ́ong điệ n thà nhcông thế mà ćo ṿi vẫ n ph̉an đối đấ y”. Tôi nói: “Ćai nà y thìtôi biế t. Khi ḿơi ḅi khở i tố , tôi và o Thà nh phố Hồ Chí Minh,đế n chơi nhà vợ chồ ng ông Mườ i H̉ai, một ngườ i cũ ng vừ a ḅikhở i tố trong vụ ́an kh́ac, ông Mười H̉ai ńoi: “Ṿi ấ y đ̃a đồ nǵy sẽ th̉a t́ơ, nhưng c̣âu sẽ chế t”.Sau khi và o tṛai gắn huy hiệu cho ông Hải, ông Kiệ t tácđộng để ông được tha. Ông Nguyễn Văn Linh nghe tin, điệncho ông Đỗ Mườ i ngăn chặn. Ông Mườ i nói với ông Kiệ t:“Tì nh hì nh chưa thể cho anh H̉ai ra trứơc Tế t đượ c”. ÔngKiệ t nói: “Ta ćo b̉an lĩnh củ a ta, vì sao ḷai ph̉ai sợ ?”. ÔngMườ i: “Thôi cứ để sau Tế t”. Sau Tế t ông Hải được đặc xácùng với hàng ngàn phạm nhân khác. Lần đầu tiên, lệ nh đ̣ăcx́a được Hà Nội áp dụng, ở Sài Gòn, ông Nguyễn Văn Linhńoi: “Đây là con bà i để tha thằ ng H̉ai!”.Đường dây 500 kV thành công nhưng Ban Bí thư khôngđồng ý cho làm lễ khánh thành. Một người thư ký cũ củaông Kiệt lúc bấy giờ là Phó Chủ tịch trực Ủy ban Nhân dânThành phố Hồ Chí Minh, ông Nguyễn Văn Huấn, nói: “Chẳnglẽ không làm gì? Tôi nói với anh Sáu Dân: Để tôi làm cho.Anh Sáu dặn, không được lấy một cắc từ ngân sách. Tôi huyđộng Hàng không, Sài Gòn Tourist tài trợ, tổ chức một bữatiệc mời 600 quan khách. Trước Dinh Độc Lập treo băngrôn: Thành phố Hồ Chí Minh mừng dòng điện 500 kV ”.Nhà báo Minh Thu kể: “Tôi vào Dinh, không có một quanchức nào của Ban Bí thư hay Bộ Chính trị vào dự. Thấy ôngngồi một mình, tôi đến, hỏi: Chú, cái nhà trẻ xây xong còncó lễ khánh thành, sao một công trình thế này mà không cóngày khánh thành hả chú. Ông kéo tôi ngồi xuống: Thôi,đóng điện an toàn là tao mãn nguyện lắm rồi”.Suốt buổi lễ, ông Kiệt im lặng. Một diễn từ cực ngắn đượcông Nguyễn Văn Huấn đọc: “Cái tên Phú Lâm giờ đây đã trởnên quen thuộc, thân thương. Bởi, Phú Lâm là điểm cuốicùng của đường dây huyết mạch nối liền với Hòa Bình. Sứcmạnh sông Đà qua Phú Lâm tỏa khắp phương Nam, làmđẹp, làm giàu thêm, miền đất Cửu Long và Thành phố HồChí Minh có thêm điều kiện mới để tiến lên trong vận hộimới. Cho phép tôi được thay mặt đồng bào Thành phố gửitới hai vạn người anh hùng, vẫn đang đứng trên côngtrường, bất chấp tất cả”. Nhiều năm sau, khi kể lại câuchuyện này, ông Nguyễn Văn Huấn vẫn tỏ ra vô cùng tâmđắc với câu: Bất chấp tất cả!
 
Ông có quyết tâm làm kinh tế mà đéo có quyết tâm chính trị lên luôn TBT thì có lẽ vn có hướng đi mới, ông có năng lực cỡ nào thì cuối cùng để chúng nó phá sạch thành quả :sad::haha:
Cơ mà thủ tướng vĩ đại của chế độ ******** nha, MNVN éo thiếu nhân tài và được dân bầu ra
 
Ông có quyết tâm làm kinh tế mà đéo có quyết tâm chính trị lên luôn TBT thì có lẽ vn có hướng đi mới, ông có năng lực cỡ nào thì cuối cùng để chúng nó phá sạch thành quả :sad::haha:
Không phải cứ có quyết tâm chính trị là lên được đâu
 
Không phải cứ có quyết tâm chính trị là lên được đâu
Có quyết tâm thì tự gom lực lượng mà thanh trừng, thời đó ưu tiên kinh tế kéo quân lực khá dễ, chờ thời như Đặng thì vn cũng ko phải rơi vào cùng đường như hôm nay
 
Có quyết tâm thì tự gom lực lượng mà thanh trừng, thời đó ưu tiên kinh tế kéo quân lực khá dễ, chờ thời như Đặng thì vn cũng ko phải rơi vào cùng đường như hôm nay
mày chỉ dùng cảm tính để đánh giá. Hoàn cảnh đất nước, Nguồn lực nội tại,... rõ ràng mình không nắm được. Ngồi ngoài nói thì dễ lắm, Chỉ trong cuộc mới biết nó như thế nào
 
Làm cho nước cho dân sướng là bình thường. Làm cho khốn nạn thì tao vote cho 7 nghẹo
 
Ttg vĩ đại nhất mọi thời đại của Vn theo tao là 7 niễng.
Lý do: k có thủ tướng nào trong quá khứ hay cả tương lai khiến người dân sáng mắt sáng lòng nhiều như ttg niễng
 

Có thể bạn quan tâm

Top