Nếu Phật đúng, vì sao nhân loại đến giờ vẫn cứ sai?

  • Tạo bởi Tạo bởi ntsu
  • Start date Start date
T chỉ nghĩ thế này. K có nhị nguyên, nên mọi sự tồn tại đều hợp lý.
Tâm sinh tướng . Nên sự đẹp đẽ của con người là do tâm. Tâm ta thích vì cảm nhận được tâm họ đẹp, thông qua nét 'duyên ngầm' trong hình tướng đó. Nên sự thích này, vì sinh ra một cách tự nhiên, là hợp lý.
Có những người đẹp nhưng ta không thích, dù biết họ đẹp, vì tâm, thần và khí họ yểu, nên tính nhạy cảm của ta nhận ra những sóng ngầm trong hình tướng của họ (dù nhìn qua rất đẹp)
Ai cũng xem tướng rất giỏi, nếu chỉ dựa vào tính nhạy cảm trong mình, yêu ghét sân hận không bao giờ nói dối. Còn người mà xã hội công nhận xem tướng giỏi, đơn giản họ biết lý giải và lý luận cái tướng đó mà thôi.
Thích hay k thích, chấp hay k chấp, cưỡng cầu sự thích đó hay k. Có lẽ cũng chẳng quan trọng. Mọi sự tồn tại đều hợp lý, nên tùy hứng mà lựa chọn.
Nhân duyên là gì là cả 2 đó mày, chứ một mình mày sao gọi là nhân duyên làm gì có sự tương tác mà nhân duyên!
Và đôi khi mày tạo ra tưởng mà đắm chứ có phải do nhân duyên?
Đã bảo nhân là sơ khởi duyên là gặp gỡ và điều gì tạo nên sự gặp gỡ nên mới gọi là nhân duyên, còn yêu thích cá nhân không phải là nhân duyên!
Cũng như cái cây đó vùng đó nó mọc, nhưng tại sao vùng khác không có, nhân là khởi đầu có thể nói là duyên khởi hình thành hoặc có thể không hình thành!
Duyên là sự phù hợp và tương, cây đó phù hợp khí hậu đó đất đó mới hình thành nên gọi là nhân duyên!
Bác bỏ thập nhị nhân duyên mà vốn chẳng hiểu lý nhân duyên sao bác bỏ dc?
 
Sửa lần cuối:
Phật Thích Ca, để đi đến giải thoát, đoạn tuyệt tham, sân, si, là cả một quá trình nhiều kiếp tu tập, đến tận kiếp cuối cùng khi là Thái tử thì ổng cũng phải tu tập, mới đạt được trạng thái giác ngộ.
Tập là tập gì? Tham thiền.
Chứ không phải như mấy ông lậm chữ, lấy cái tâm và cái trí của người thường đi đọc kinh, đọc xong lại chìm đắm vào tranh luận. Đọc nhiều hơn người khác rồi lại tưởng mình thông tuệ thế gian, nhìn ra kẽ hở, đòi phủ định ông Phật đâu nhé. Giáo lý của ông Thích Ca không phải để tụng, mà là để thực hành. Nếu không thực hành tí gì mà đòi suy xét, thì những suy xét đó không có giá trị.
Đọc nhiều thì tốt, nhưng để biết ông Phật đúng hay sai thì tham thiền đi. Khi nào đạt đến các tầng thiền như trong kinh sách rồi hãy kết luận.
Tao thấy thằng này còn sáng suốt hơn gấp trăm lần mấy thằng học được dăm ba chữ cho là chánh pháp này nọ. Chúng nó đéo hiểu văn tự chúng nó đang đọc là vật chết, u u mê mê thể hiện ta đây mà đéo biết là đang ngu đi. Thằng nào học nhiều chữ thì vào gọi thằng này là sư phụ đi :vozvn (1):
 
Chắc chúng mày đéo hiểu vì sao lại tao bảo chúng mày ngu đi đâu?
Những gì chúng mày giải thích bằng ngôn ngữ ấy vốn dĩ đéo có thật, chúng mày cảm ngộ được rồi thì đéo thể giải thích cho người khác bằng lời nói hay văn tự. Vì nếu được thì tao và chúng mày đều thành Phật hết rồi.
Mấy thằng lậm chữ lôi ra một đống chánh pháp Nguyên Thủy hay Bắc Tông, bla bla rồi cho rằng mình đúng gì đó chỉ làm cho chúng mày thêm tham, sân, si, mạn, nghi thôi chứ đéo tăng trưởng được trí huệ đâu :vozvn (1):
"Tu hành" chính là tu sửa hành vi sai lầm của chính mình nên tụi mày quay về với chính mình để mà tu đi nhé ;))
 
Sửa lần cuối:
Chắc chúng mày đéo hiểu vì sao lại tao bảo chúng mày ngu đi đâu?
Những gì chúng mày giải thích bằng ngôn ngữ ấy vốn dĩ đéo có thật, chúng mày cảm ngộ được rồi thì đéo thể giải thích người khác bằng lời nói hay văn tự. Vì nếu được thì tao và chúng mày đều thành Phật hết rồi.
Mấy thằng lậm chữ lôi ra một đống chánh pháp Nguyên Thủy hay Bắc Tông, bla bla rồi cho rằng mình đúng gì đó chỉ làm cho chúng mày thêm tham, sân, si, mạn, nghi thôi chứ đéo tăng trưởng được trí huệ đâu :vozvn (1):
Đạo Phật tu là phải hành! Đọc sách không phải có trí huệ! Mà trí huệ đạo Phật vốn tĩnh lặng mà sinh! Nó ko khác gì buổi sáng học bài nhanh thuộc bởi vì tâm trí trống rỗng! Dễ tiếp thu!
Cãi nhau cũng chí là hý luận và chấp pháp, thì điều đó bó cũng sinh ra sân si, và sinh ra chấp, phân biệt vì phân biệt đúng sai nên mới cãi nhau! Nó nói đúng rồi đó!
 
Niết bàn với vô thường thấy mâu thuẫn gì đâu :surrender:
Bể khổ thì liên quan mịa gì đến nhị nguyên :surrender:
Thằng thớt xàm lol lung ta lung tung :what:
 
T chỉ nghĩ "tính nhạy cảm" hay cảm xúc là cái duy nhất mình có ở đời sống này. Hỉ nộ ái ố không bao giờ nói dối.
Nên chấp theo nó là thì đáng tin. Cái gì vui thì mình làm. Bởi vì mình thực sự cần nó. Làm và sau đó lắng nghe cảm xúc xem ưng thuận hay không để kiểm chứng. Đương nhiên bao gồm cả tham, sân, si.
T chỉ quan sát những cái tục đó r đúc kết. K có đúng sai, nên vẫn cứ làm nếu có thể, r nhận cảm. Chứ k phải k làm.
Nhiều người ngoài kia k nắm giữ 1 cái gì. Họ vô minh. Nhưng t nghĩ trong cái không biết đó có sự tối thượng. Giống như Adam Eva chưa ăn trái cấm vậy.
Đúng rồi, tao cũng liên tưởng tới Adam Eva. Khi Adam Eva được Chúa bỏ vào vườn địa đàng ( hình ảnh ẩn dụ địa đàng ở đây có thể hiểu là một tinh thần tối thượng, cảnh giới của vô minh, cảnh giới của niết bàn ). Khi ăn trái cấm, Adam Eva liền biết mình trần truồng và cảm thấy xấu hổ, lấy lá cây đóng khố che thân, từ đó sinh ra tội lỗi mà thằng nào theo đạo Công giáo như tao đều gọi là chịu tội tổ tông, sau đó sinh ra bí tích rửa tội.. tất cả đều là hình ảnh ẩn dụ trong kinh thánh
Tao ngộ trong đầu được thuở hồng hoan đó mọi thứ sinh ra thế nào nhưng không biết cách nào để diễn giải bằng lời..
 
T chỉ nghĩ "tính nhạy cảm" hay cảm xúc là cái duy nhất mình có ở đời sống này. Hỉ nộ ái ố không bao giờ nói dối.
Nên chấp theo nó là thì đáng tin. Cái gì vui thì mình làm. Bởi vì mình thực sự cần nó. Làm và sau đó lắng nghe cảm xúc xem ưng thuận hay không để kiểm chứng. Đương nhiên bao gồm cả tham, sân, si.
T chỉ quan sát những cái tục đó r đúc kết. K có đúng sai, nên vẫn cứ làm nếu có thể, r nhận cảm. Chứ k phải k làm.
Nhiều người ngoài kia k nắm giữ 1 cái gì. Họ vô minh. Nhưng t nghĩ trong cái không biết đó có sự tối thượng. Giống như Adam Eva chưa ăn trái cấm vậy.
Cảm ơn mày, mày vừa làm tao bùng nổ trong cái đầu, điện chạy dọc từ đỉnh đầu xuống lưng liên tục.. cảm giác liên tưởng tới hình ảnh đó thật nhiệm màu..
 
Con người thiếu ép gì việc phi tự nhiên, chơi gái đeo bao cao su, bệnh thì uống thuốc chích ngừa,chết không chôn lại đem vô lăng, mắc gì nói đúng phật,
 
Đúng rồi, tao cũng liên tưởng tới Adam Eva. Khi Adam Eva được Chúa bỏ vào vườn địa đàng ( hình ảnh ẩn dụ địa đàng ở đây có thể hiểu là một tinh thần tối thượng, cảnh giới của vô minh, cảnh giới của niết bàn ). Khi ăn trái cấm, Adam Eva liền biết mình trần truồng và cảm thấy xấu hổ, lấy lá cây đóng khố che thân, từ đó sinh ra tội lỗi mà thằng nào theo đạo Công giáo như tao đều gọi là chịu tội tổ tông, sau đó sinh ra bí tích rửa tội.. tất cả đều là hình ảnh ẩn dụ trong kinh thánh
Tao ngộ trong đầu được thuở hồng hoan đó mọi thứ sinh ra thế nào nhưng không biết cách nào để diễn giải bằng lời..
À còn một điều nữa khi con rắn dụ dỗ Adam Eva ăn trái cấm, xin trích
"Rắn nói với người nữ: "Ông bà chắc chắn sẽ không chết đâu! Vì Thiên Chúa biết rằng khi nào ông bà ăn trái cây đó, thì mắt mở ra và ông bà sẽ giống Thiên Chúa, biết điều thiện và điều ác"
Trái cấm ở đây tựa như trí tuệ, sự nhận thức ( con mắt mở ra), biết thiện và ác ( nhị nguyên ), thoát khỏi vô minh, theo tao nghĩ là vậy..
 
À còn một điều nữa khi con rắn dụ dỗ Adam Eva ăn trái cấm, xin trích
"Rắn nói với người nữ: "Ông bà chắc chắn sẽ không chết đâu! Vì Thiên Chúa biết rằng khi nào ông bà ăn trái cây đó, thì mắt mở ra và ông bà sẽ giống Thiên Chúa, biết điều thiện và điều ác"
Trái cấm ở đây tựa như trí tuệ, sự nhận thức ( con mắt mở ra), biết thiện và ác ( nhị nguyên ), thoát khỏi vô minh, theo tao nghĩ là vậy..
Mày bắt đầu rõ ràng hơn rồi đấy. Để đọc hiểu văn bản cổ, mày cần phải làm rõ "Vật tượng trưng"
 
Bản chất đều là 1. Cũng từ Đạo mà ra.
Chưa hiếu lắm khái niệm thế nào là chân đế và tục đế, huynh đài có thể nói rõ hơn không?
Tục đế là tất cả mọi khái niệm, lý luận mà con người có thể nghĩ ra, những giáo lý của Phật cũng là tục đế, nó như con thuyền sẽ giúp chúng ta bơi qua sông đến bến bờ chân đế. Có thế thấy 2 tình trạng phổ biến xưa nay khi chúng sinh có cơ duyên tiếp cận con thuyền này: một số sẽ đội con thuyền lên đầu rồi suốt ngày thờ cúng, khấn vái cầu ơn trên hóa phép đưa mình qua sông; số còn lại sẽ săm soi, bóc tách con thuyền nhằm cố chứng minh cho người khác thấy là con thuyền này ko bền vững, ko có khả năng đưa người qua sông.

Chân đế là cái ko thể nói, ko thể tư duy được. Nó vượt ra ngoài tất cả các khái niệm. Càng nói càng sai. Nó như 1 thế giới khác hoàn toàn, ở bên kia bờ sông, muốn biết nó là gì, chỉ có cách duy nhất là qua sông để tự mình chứng nghiệm. Phật đã làm sẵn con thuyền để chúng sinh tự mình chèo qua sông. Thuyền là để vượt sông, chứ ko phải để thờ phụng, càng ko phải để chúng sinh lấy đó làm đề tài tranh biện. Hãy quay lại, đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng!
 
Nó đúng vì n tồn tại. Tất cả những cái có khả năng tồn tại thì đều đúng. Chỉ cái k tồn tại mới k đúng.
Bởi v ậyniết bàn có thể k đúng. Vì chưa ai kiểm nghiệm dc sự tồn tại. Nhưng vô minh thì có.
Đúng là nó tồn tại, do có vô minh nên có luân hồi, vô minh diệt thì hết luân hồi.
Khổ đế là một sự thật, nguyên nhân của nó cũng là một sự thật.
Khổ diệt cũng là một sự thật và con đường đưa đến khổ diệt cũng là một sự thật.
Con người, động vật và người phàm sống trong khổ, không biết mình khổ, không nghĩ rằng mình khổ, cũng ko thèm tìm cách thoát khổ, do đó yên tâm là cứ luân hồi dài dài.
Phật chỉ chỉ ra con đường, ai muốn thì đi, không ép. Tự mình chịu trách nhiệm cho hành động của mình, không ai ban cho ai cái gì hết.
 
T chỉ nghĩ "tính nhạy cảm" hay cảm xúc là cái duy nhất mình có ở đời sống này. Hỉ nộ ái ố không bao giờ nói dối.
Nên chấp theo nó là thì đáng tin. Cái gì vui thì mình làm. Bởi vì mình thực sự cần nó. Làm và sau đó lắng nghe cảm xúc xem ưng thuận hay không để kiểm chứng. Đương nhiên bao gồm cả tham, sân, si.
T chỉ quan sát những cái tục đó r đúc kết. K có đúng sai, nên vẫn cứ làm nếu có thể, r nhận cảm. Chứ k phải k làm.
Nhiều người ngoài kia k nắm giữ 1 cái gì. Họ vô minh. Nhưng t nghĩ trong cái không biết đó có sự tối thượng. Giống như Adam Eva chưa ăn trái cấm vậy.
Nếu đứa nào cũng nghĩ cái nào vui thì làm, thích thì nhích thì sẽ ntn nếu có thằng lấy cái đau khổ của m ra làm niềm vui cho nó, thế giới lúc đấy mới thật sự gọi là đảo điên.
Sống chạy theo cái mình thích, chạy trốn cái mình ghét, thích gì làm nấy là kiểu sống phóng dật, bất thiện nhiều hơn thiện, cuối cùng sẽ dẫn đến khổ cảnh mà không thể chịu đựng nổi!
H nếu mày chứng minh đc Phật sai thì hãy nói, chứ ở đây nói toàn theo những cảm nhận cá nhân, không có luận cứ luận chứng để thể hiện cái gì?
 
Cái câu hỏi này thực chất nó ko tự nó sinh ra mà do Phật Giáo Đại Thừa trong quá trình truyền bá rộng rãi đã đưa ra các pháp tu nặng tính răn đe, giáo điều chấp pháp khiến người theo Phật học tự nảy sinh ra câu hỏi, sau đó các tăng lại giải thích theo kiểu : vì lý do phải sống, vì lý do A,B,C.... buộc phải vậy, phân biệt vô thức và ý thức, nó đúng 1 phần nhưng vẫn gây lấn cấn

Vậy để giải quyết nó thì phải quay về gốc của Phật Giáo nguyên thủy
Chắc m đã hiểu Tứ Diệu Đế rồi, 4 quá trình
- Khổ Đế : Nhận ra cái khổ
- Tập Đế : chấp nhận nó
- Diệt Đế : hóa giải khổ đang tồn tại
- Đạo Đế : hiểu ra bản chất của sự sống, mọi khổ đau, phiền muộn, ưu uất, mệt mỏi đều đi theo vòng nguyên lý này
vd : một người đặt câu hỏi vì nghề làm gái vẫn cứ mãi tồn dù nó dung tục và dơ bẩn, người làm gái xinh đẹp tay chân lành lặn thiếu gì nghề
- Khổ Đế : ko hiểu vì sao họ làm gái
- Tập Đế : coi làm gái cũng là cái nghề đã tồn tại từ thời ăn lông ở lỗ
- Diệt Đế : Cấm cũng đã cấm, cho phép cũng đã cho phép, họ làm gái cũng chỉ là lấy cái có sẵn mà làm thức sinh nhai, có người sinh ra đã phận bán làm nô tỳ, ca kỷ, có ng vì ham thú hưởng lạc mà làm, họ ko sai chỉ là mình cố chấp cho họ sai bằng tâm thức của mình
- Đạo Đế : Nghề nào cũng vậy. tự họ chọn có, đời ép có, vô tư ko tính toán rồi nhận ra năng khiếu có, quyết tâm rèn luyện dù năng lực kém cũng có
Quay trở lại vấn đề m hỏi : kiếp sống ác + làm việc ác + vô thức > không biết có trả nghiệp cho kiếp sau ko ?
- Thầy Thích Nhất Hạnh đã nói " Ko phải cứ sinh ra mới là một kiếp mới, bản thân ta đi đến nơi nào đó cũng là một dạng luân hồi chuyển kiếp ", ta đến nước Anh sợi tóc ta rơi xuống, nó đã hết 1 kiếp ở Anh, về lại nhà nó mọc ra sợi mới vậy là sợi tóc đã luân hồi, kỷ niệm ở Anh ta sẽ ko thể có lại đc, nếu có quay lại cũng ko đúng vào lúc đó, khoảnh khắc đó, có người chạy ngang, có con chim đậu trên vai, giống như luân hồi ko thể quay lại chính xác thời khắc đã trải qua đc
Cả quá trình bắt đầu săn mồi cho đến khi kết thúc là một dạng luân hồi ngắn so với cả 1 đời người nhắm mục tiêu, lên kế hoạch, hạ gục một kẻ thù, đá văng đối thủ, có nhiều tiền và tận hưởng chiến lợi của cải khi về già như con hổ tận hưởng con mồi sau cuộc săn , nó và con mồi đã kết thúc 1 vòng luân hồi
Nếu mày nhìn thú ăn cỏ tìm thức ăn, nó cũng phải tổn thương cái cây đang sống, hoặc thậm chỉ bẻ đôi, bứt gốc, tiêu diệt sự sống của cái cây
Đạo Đế ở đây là mọi dạng thức sống đã gắn với nhau từ trước đó, hiện tại đang ở đó, sau này vẫn ở đó, cái khổ là ta tự sinh ra trong tâm thức câu hỏi vì sao và tự gán mọi thứ tuân theo quy luật của kiến thủ bản ngã
Thật là khó hiểu quá đi
 
Nếu dòng chảy Phật đưa đến chân lý, vì sao nhân loại vẫn không xuôi theo chiều đúng đó? Thậm chí còn ra xa hơn.
Bản thân Phật pháp cũng chứa đựng những điều mâu thuẫn với chính nó. Ví dụ niết bàn là vĩnh hằng, thì làm gì có vô thường. Đời là bể khổ, thì hóa ra vẫn tồn tại nhị nguyên.
Bản thân di sản Phật là 1 khối mâu thuẫn, nên hình hài người tu học sẽ khác lạ (so với tự nhiên)
: cạo tóc, ăn chay, giữ giới, khất thực, ngồi bất động trong thời gian dài,...
Trong tự nhiên duy chỉ có con người làm vậy. Các sinh vật vẫn vui sống mà k cần phải làm vậy. Thậm chí con vật còn không biết cần phải chánh niệm. Chúng trí tuệ thấp nên luôn luôn trong chánh niệm. Con người thông minh nên mới băn khoăn. Con người là 1 dạng quái thai của tự nhiên.
Nếu k có cái gì đúng sai, thì mèo lại hoàn mèo. Lại nhập tục, sống thật bình thường, k bận tâm mưu cầu, k tìm cách nâng nhận thức hay lý luận. Biết là khổ có đó, sướng có đó, nó là thế, chung sống với nó. Đó là bản chất của sự tồn tại.
Tục là gì? Tục là cái làm nên thế giới. Chấp vào có khổ không? Sướng khổ đâu có tồn tại. Thế cứ chấp đi. Cứ làm theo mọi người đi. Làm nó bởi vì ta có thể làm. Tại sao không làm? Làm hay không quan trọng không? Tốt nhất không phân vân bất cứ điều gì.
Thế thì vô minh lại là tối thượng. Không biết mình là ai, mình làm gì. Chỉ xuôi dòng. Giống như diễn viên quần chúng, gió chiều nào theo chiều ấy. Sướng khổ thân chịu, tính toán lý luận có ích gì (vì có đúng đâu?)
Bởi vậy nhiều người tu học đi đến cuối cùng, trong sát na trắng xóa mới chợt ngỡ ngàng. Lại bỏ cà sa, xóa đi đỉnh đầu giới ba, bỏ đi mười đời tu hành. Lại nhập tục, về làm anh nông dân, vui khổ với nhân thế.
Bỏ nhị nguyên, toàn bộ di sản Phật tự sụp đổ trong chính nó. Người tu học tự nhiên quên sạch tất thảy. Nhiều người hóa điên, nhưng thực ra họ tỉnh. Họ trở lại cõi vô minh tối thượng.
Nói dễ hiểu mục đích của đạo Phật là từ bỏ mọi thứ mà mày xem là gánh nặng, người bình thường thì xem khổ là gánh nặng nên từ bỏ khổ, mày xem càng nhiều thứ là gánh nặng thì mày sẽ từ bỏ càng nhiều thứ, mày càng bỏ được nhiều gánh nặng xuống mày càng nhẹ nhõm, càng sáng suốt. Và khi tất cả bị xem là gánh nặng tất cả sẽ bị từ bỏ, khi tất cả gánh nặng được đặt xuống thì mày giải thoát khỏi mọi gánh nặng, đó được gọi là thành Phật.
PS: Gánh nặng ở đây là các tham muốn, cấu trúc tinh thần chứ không phải là vật chất hay tham sân si. Tham sân si chỉ là kết quả của chứ không phải nguyên nhân.
 
Tụi m đừng đánh đồng những triết lý của Phật, Chúa hay thánh gì đó với những giáo hội được chính trị hóa, rồi tụi m nghĩ những triết lý đó là sai hoặc tào lao. Muốn đúng hay sai thì đi đọc mấy cái nguyên thủy căn bản để thấy chứ đừng có nghe sư hay cha gì hết, để rồi khi những người đó làm gì sai thì tụi m nghĩ triết lý đạo đó sai. Giờ tôn giáo nào chả bị chính trị hóa, bị cài cắm người vào.
Đúng, phải tự tìm hiểu, tự cảm nhận, tự thực hành.
Đừng bị thao túng bởi bất kỳ 1 tổ chức / giáo hội nào cả.
Đó là con đường tìm Đạo chân chính.
 
Phật tính ra tào lao, kêu mày nhập niết bàn tức là không tồn tại nữa, ngu sao 😅
 

Có thể bạn quan tâm

Top