Có Hình Tâm sự cận tết: Tụi m đã trải qua những khó khăn tủi nhục nào để đạt đến thành công?

seeingmachines

Gió lạnh đầu buồi
T sinh ra trong một gia đình nghèo đông anh em, những ngày cận tết tao cùng mẹ chở hoa ra đường bán, vào mùng thì vào những chùa lớn bán rong kiếm sống, t còn nhớ một lần gặp đám bạn cùng lớp xúng xính váy đầm đi chơi tết, còn t ở trong một bộ đồ rách rưới, trên tay là rỗ quà tết lưu niệm, tụi nó chụp hình t lại đăng lên group trường với cái cap :"bắt gặp người quen" . Tao buồn lắm về khóc với mẹ, t đòi nghỉ học, t chán cái phận nghèo hèn của mình , nhà t nghèo quá chả ai thèm lùi tới, ngoài ba mẹ ra t chưa được nhận lì xì của ai khác.

Cuộc sống cứ thế trôi đi, lên câp 3 t thi đậu vào một trường chuyên, rồi đậu vào ĐH BK, 29 t tao lấy vợ, nhà vợ khinh họ nhà t đéo cho lấy, tụi t bí mật đăng ký kết hôn, đến giờ sau mười mấy năm lăn lộn mưu sinh t cũng có cho mình một gia đình nhỏ, 3 lầu 4 bánh. Tuy nhiên những ký ức về cuộc sống lúc cơ hàn của t đéo bao giờ liền lại, những lần bị người ta mạt sát, xem thường giữa chốn đông người t vẫn nhớ mãi, đôi lúc t còn gặp ác mộng chúng m ạ. T không ghen tị với những thằng ngậm thìa vàng, để bọn nó được như vậy bố mẹ chúng cũng từng như tao bây giờ, t chỉ biết cố gắng để con t được phát triển đầy đủ, còn mấy th 3-40t vẫn nghèo đừng nên đẻ con mà nên ở vậy cho sướng cái thân.



Mỗi lần thấy tủi nhục t thường xem lại video Hàn Tín luồn trôn để lấy thêm động lực kk
 
T sinh ra trong một gia đình nghèo đông anh em, những ngày cận tết tao cùng mẹ chở hoa ra đường bán, vào mùng thì vào những chùa lớn bán rong kiếm sống, t còn nhớ một lần gặp đám bạn cùng lớp xúng xính váy đầm đi chơi tết, còn t ở trong một bộ đồ rách rưới, trên tay là rỗ quà tết lưu niệm, tụi nó chụp hình t lại đăng lên group trường với cái cap :"bắt gặp người quen" . Tao buồn lắm về khóc với mẹ, t đòi nghỉ học, t chán cái phận nghèo hèn của mình , nhà t nghèo quá chả ai thèm lùi tới, ngoài ba mẹ ra t chưa được nhận lì xì của ai khác.

Cuộc sống cứ thế trôi đi, lên câp 3 t thi đậu vào một trường chuyên, rồi đậu vào ĐH BK, 29 t tao lấy vợ, nhà vợ khinh họ nhà t đéo cho lấy, tụi t bí mật đăng ký kết hôn, đến giờ sau mười mấy năm lăn lộn mưu sinh t cũng có cho mình một gia đình nhỏ, 3 lầu 4 bánh. Tuy nhiên những ký ức về cuộc sống lúc cơ hàn của t đéo bao giờ liền lại, những lần bị người ta mạt sát, xem thường giữa chốn đông người t vẫn nhớ mãi, đôi lúc t còn gặp ác mộng chúng m ạ. T không ghen tị với những thằng ngậm thìa vàng, để bọn nó được như vậy bố mẹ chúng cũng từng như tao bây giờ, t chỉ biết cố gắng để con t được phát triển đầy đủ, còn mấy th 3-40t vẫn nghèo đừng nên đẻ con mà nên ở vậy cho sướng cái thân.



Mỗi lần thấy tủi nhục t thường xem lại video Hàn Tín luồn trôn để lấy thêm động lực kk
Mày là Nhị Gia à
 
Có éo gì ghê gớm mà phải tủi với nhục 😄😄.
Dkm được cho ăn cho học, có cha mẹ và gia đình là một hạnh phúc hơn rất nhiều người rồi.
Đi bán hoa gặp bạn bè mà thấy nhục thì làm được kẹc gì lớn lao 😄😄.
 
Có éo gì ghê gớm mà phải tủi với nhục 😄😄.
Dkm được cho ăn cho học, có cha mẹ và gia đình là một hạnh phúc hơn rất nhiều người rồi.
Đi bán hoa gặp bạn bè mà thấy nhục thì làm được kẹc gì lớn lao 😄😄.
Câu chuyện m ghê gớm hơn t à?
 
T thấy câu chuyện đáng ghi nhận cho sự nỗ lực. Không có gì phải tủi nhục.
 
Tao vào đời, ko còn mẹ, cha có như không. Không nhà, không người thân. Tao nghèo, tao khổ, nhưng tao không bao giờ cho phép ai được khinh tao. ĐCM, học thì thường số 1 or số 2. Tự kiếm sống bằng dạy thêm, xe ôm, sửa xe đạp, bảo vệ... Ra trường đi làm công ty ngon, ko bao giờ làm cty làng nhàng. Thậm chí tao thấy giai đoạn khổ cực nhất lại là lợi thế. Tao chẳng dấu diếm hoàn cảnh của mình. Càng kể, xã hội càng nể. Hoàn cảnh nó thế rồi, ngẩng đầu lên mà sống, biến điểm yếu thành điểm mạnh. Tủi nhục thì giải quyết ccm gì
 
Nhà tao sống nhờ cái kho bếp nhà bà cô.nền đất kê được mỗi cái giường.mỗi lần ăn cơm là cuộn hết chăn chiếu nên.ngồi vạc trên giường ăn cơm.cứ dơi hạt cơm nào dính vào chym là gà nó nhảy nên nó mổ.xong mỗi lần nhà bà cô nấu cơm là khói nó bay sang,bịt kiểu gì cũng ko hết,tao nhớ cái bạt ông già khâu bằng vỏ bao xi măng căng nên cho đỡ mưa dột ấy,ám khói nó vào vàng chóe.rồi nhà đông ae cứ lớn đến đâu đi ngủ lang đến đấy vì nhà có mỗi cái giường.đến năm 2000 xây đc nhà ae tao mới ko phải đi ngủ lang nữa!nghĩ lại!một thời đã qua!
 
Tao vào đời, ko còn mẹ, cha có như không. Không nhà, không người thân. Tao nghèo, tao khổ, nhưng tao không bao giờ cho phép ai được khinh tao. ĐCM, học thì thường số 1 or số 2. Tự kiếm sống bằng dạy thêm, xe ôm, sửa xe đạp, bảo vệ... Ra trường đi làm công ty ngon, ko bao giờ làm cty làng nhàng. Thậm chí tao thấy giai đoạn khổ cực nhất lại là lợi thế. Tao chẳng dấu diếm hoàn cảnh của mình. Càng kể, xã hội càng nể. Hoàn cảnh nó thế rồi, ngẩng đầu lên mà sống, biến điểm yếu thành điểm mạnh. Tủi nhục thì giải quyết ccm gì
Đời t sai lầm nhất là vào công ty gia đình tào lao hồi mới ra trường, bị bóc lột rồi chửi đéo khác gì con chó của nó, được 6 tháng biến luôn, từ đó chỉ làm cty đa quốc gia
 
T thì điều kiện đầy đủ, ăn học đàng hoàng. Nhưng khổ cái là dính các căn bệnh về tinh thần như trầm cảm, rối loạn lo âu. Cái này là do mẹ tao bị nhà chồng (tức là nhà bố tao) ức hiếp nên sinh ra tâm thần. Và bà vô tình lây căn bệnh ấy cho con cái. Nhà thì đông con. Anh chị t ai cũng bị bệnh về tinh thần. Hậu quả là ra trường, đi làm t bị người khác ăn hiếp, bắt nạt đến mất việc. Nhưng t vẫn cố sống tốt quãng thời gian tiếp theo. Tết này t định về trời với ông bà luôn mà chưa dám.
 
có lúc còn đúng 200k trong túi cho cả tuần

ở ké phòng trọ thằng bạn nó chia 1 góc 2m2, trưa nắng vkl mà có mỗi cái quạt điện chạy rè rè

sau đó thì nhận ra ở đời thật sự chỉ có thể dựa vào bản thân mình
T từng ở một cái trọ sau lưng trường BK còn thảm hơn m, trên tường có một cái lỗ, buổi tối chuột cống chui ra chui vào leo lên đầu t, nhà thì mạng nhện dòi bọ bám đầy
 
T thì điều kiện đầy đủ, ăn học đàng hoàng. Nhưng khổ cái là dính các căn bệnh về tinh thần như trầm cảm, rối loạn lo âu. Cái này là do mẹ tao bị nhà chồng (tức là nhà bố tao) ức hiếp nên sinh ra tâm thần. Và bà vô tình lây căn bệnh ấy cho con cái. Nhà thì đông con. Anh chị t ai cũng bị bệnh về tinh thần. Hậu quả là ra trường, đi làm t bị người khác ăn hiếp, bắt nạt đến mất việc. Nhưng t vẫn cố sống tốt quãng thời gian tiếp theo. Tết này t định về trời với ông bà luôn mà chưa dám.
T cũng bị người ta ăn hiếp đến mức trầm cảm nhưng tự tử thì chưa từng nghĩ đến, người ta chửi mình không chết được đâu
 
T sinh ra trong một gia đình nghèo đông anh em, những ngày cận tết tao cùng mẹ chở hoa ra đường bán, vào mùng thì vào những chùa lớn bán rong kiếm sống, t còn nhớ một lần gặp đám bạn cùng lớp xúng xính váy đầm đi chơi tết, còn t ở trong một bộ đồ rách rưới, trên tay là rỗ quà tết lưu niệm, tụi nó chụp hình t lại đăng lên group trường với cái cap :"bắt gặp người quen" . Tao buồn lắm về khóc với mẹ, t đòi nghỉ học, t chán cái phận nghèo hèn của mình , nhà t nghèo quá chả ai thèm lùi tới, ngoài ba mẹ ra t chưa được nhận lì xì của ai khác.

Cuộc sống cứ thế trôi đi, lên câp 3 t thi đậu vào một trường chuyên, rồi đậu vào ĐH BK, 29 t tao lấy vợ, nhà vợ khinh họ nhà t đéo cho lấy, tụi t bí mật đăng ký kết hôn, đến giờ sau mười mấy năm lăn lộn mưu sinh t cũng có cho mình một gia đình nhỏ, 3 lầu 4 bánh. Tuy nhiên những ký ức về cuộc sống lúc cơ hàn của t đéo bao giờ liền lại, những lần bị người ta mạt sát, xem thường giữa chốn đông người t vẫn nhớ mãi, đôi lúc t còn gặp ác mộng chúng m ạ. T không ghen tị với những thằng ngậm thìa vàng, để bọn nó được như vậy bố mẹ chúng cũng từng như tao bây giờ, t chỉ biết cố gắng để con t được phát triển đầy đủ, còn mấy th 3-40t vẫn nghèo đừng nên đẻ con mà nên ở vậy cho sướng cái thân.



Mỗi lần thấy tủi nhục t thường xem lại video Hàn Tín luồn trôn để lấy thêm động lực kk

Việc mày cần làm là quên đi những chuyện không cần nhớ, thì mày sẽ còn có nhiều thành công hơn, nhiều niềm vui hơn.
Tao ra đời tay trắng, 20 năm lập nghiệp của tao là mồ hôi và nước mắt. Đến bây giờ tao không dám nói chữ thành công, nhưng tao tự tin lúc nào tao cũng là chuyên gia trong lĩnh vực tao làm, vợ con sống đầy đủ, con tao được chuẩn bị đầy đủ hành trang vào đời. Còn những ký ức bị vùi dập chỉ là kỷ niệm vui :haha::haha::haha:
 
T thì điều kiện đầy đủ, ăn học đàng hoàng. Nhưng khổ cái là dính các căn bệnh về tinh thần như trầm cảm, rối loạn lo âu. Cái này là do mẹ tao bị nhà chồng (tức là nhà bố tao) ức hiếp nên sinh ra tâm thần. Và bà vô tình lây căn bệnh ấy cho con cái. Nhà thì đông con. Anh chị t ai cũng bị bệnh về tinh thần. Hậu quả là ra trường, đi làm t bị người khác ăn hiếp, bắt nạt đến mất việc. Nhưng t vẫn cố sống tốt quãng thời gian tiếp theo. Tết này t định về trời với ông bà luôn mà chưa dám.
Tao không biết mày nói thật hay nói chơi, tao có 2 thằng bạn tự tử vì trầm cảm, tao nghe đéo tin nổi vì tụi nó toàn con nhà giàu, không cần làm gì đã sống ổn hơn người bình thường.
Áp lực cuộc sống thì ai cũng có, tao cũng không ngoại lệ. Nhưng có lẽ hồi còn thanh niên tao tập võ hơn chục năm, nó giúp cho tinh thần mình khá nhiều, mày thử xem.
 
Đã từng trải qua cảm giác 50k k nổi trong túi, rút ra điều quan trọng là bố mẹ mình là người duy nhất bên mình lúc khó khăn nhất, bạn thân đến đâu ngta cũng chỉ giúp trên mức độ thôi, còn vợ thì nó sẵn sàng quay lưng khi mình k làm được điểm tựa cho nó
 
1dab34976a6af2602bcd5e27af4af2f3ef690e8b80ee7275a50450990886ef2151
Cám ơn lời khuyên của m. T mới mua 2 cây lạp xưởng mini và 2 lon nước tăng lực fake về ăn coi film heo qua tết.
T vẫn ngẩng cao đầu sống thôi, chửi lén dcm thằng nào khinh dek cho t lấy vợ đẻ con, dcm mấy thằng già hãm lol. T sẽ địt con vợ và con gái nó. Tết t nghèo nhưng ấm cúng.
 

Có thể bạn quan tâm

Top