Ăn chơi Về điện ảnh của Vương Gia Vệ

Ngộ ra gì vậy hả Hiền giả. Có thể chia sẻ đôi lời :sweet_kiss:

Ngộ cỡ Thiên Sứ không 🙏
Tất cả đều chỉ chung một điểm:
xây dựng Ý thức "phải - trái" từ đó mà kiểm soát bản thân; Để làm gì? có người cho rằng để thoát kiếp đầu thai, có người cho rằng để hưởng thái bình
Vốn dĩ khi chúng ta còn ở trạng thái ngây thơ hồn nhiên nhất thì không hề có ý niệm phải - trái => nên rất hồn nhiên, vô ưu; sau khi lớn từ từ sẽ bắt đầu ý thức được;
Rồi khi ta tu tập đủ lâu để theo đuổi cái "Hạnh phúc" thật sự, ta sẽ nhận ra phải quay về với trạng thái như lúc ta còn hồn nhiên ngây thơ để được "Hạnh phúc"
"Trước khi tu tập ta nhìn sông núi là sông núi; khi tu tập ta nhìn sông không là sông, núi không là núi; Sau khi tu tập ta lại nhận ra Núi là núi, sông là sông" Điều là thể ngộ của ta
 
hãy nhớ rằng: Tự do nhất ở đời sống này là tự do tư tưởng;
Tôi cũng chỉ là NPC đang chat với các bạn thôi
 
Tất cả đều chỉ chung một điểm:
xây dựng Ý thức "phải - trái" từ đó mà kiểm soát bản thân; Để làm gì? có người cho rằng để thoát kiếp đầu thai, có người cho rằng để hưởng thái bình
Vốn dĩ khi chúng ta còn ở trạng thái ngây thơ hồn nhiên nhất thì không hề có ý niệm phải - trái => nên rất hồn nhiên, vô ưu; sau khi lớn từ từ sẽ bắt đầu ý thức được;
Rồi khi ta tu tập đủ lâu để theo đuổi cái "Hạnh phúc" thật sự, ta sẽ nhận ra phải quay về với trạng thái như lúc ta còn hồn nhiên ngây thơ để được "Hạnh phúc"
"Trước khi tu tập ta nhìn sông núi là sông núi; khi tu tập ta nhìn sông không là sông, núi không là núi; Sau khi tu tập ta lại nhận ra Núi là núi, sông là sông" Điều là thể ngộ của ta
Adu sao câu cuối giống Thiên Sứ 99 vậy :D
 
Phàm điều gì mà được lặp đi lặp lại qua nhiều thế hệ; thì nó là chân lý
Clm vậy thì không ổn. Không thể lưu truyền hệ tư tưởng của Thiên Sứ 99 đc.

Cái câu núi và núi, sông và sông phải hiểu là cái nhìn chân đế và tục đế.
Là sao ?

Chân đế là cái nhìn bản chất rốt ráo của vật chất : gồm có 4
đất : tính chất cứng, mềm của vật chất
nước : tính kết dính , ngưng tụ của vật chất
lửa: về nhiệt độ, tính nóng và lạnh của vật chất
gió: sự chuyển động không ngừng của các vật chất. Theo khoa học là sự chuyển động của các electron hay vận động của sóng và hạt.

Bản chất vật chất chỉ có nhiêu đó thôi. Và con người cũng vậy, nếu không có ý thức thì chẳng khác khúc gỗ, hòn đá vô tri là mấy.

Tục đế là cái nhìn chế định : con người, cái cây, con chó, ma, quỷ, thần, nhà, sông, núi, hành tinh ...

Phàm phu thì chỉ nhìn dạng tục đế, người tu tập thì bắt đầu có khái niệm về chân đế hơn, còn thánh nhân có thể nhìn theo chân đế hoặc tục đế tùy trường hợp.

Ví dụ như mình bị cùi phải cưa chân. Thì cái chân bị cưa đó phải vứt bỏ vì nó chỉ có phần vật chất chứ không có phần tinh thần. Cái chân chỉ gọi là của mình khi nó gắn trên cơ thể mình và có ý thức.
Còn khi bị cưa rời ra rồi thì chỉ là đáng gớm, vô dụng, cần phải vứt bỏ :d

"Chẳng bao lâu thân này
Sẽ nằm dài trên đất
Bị vứt bỏ vô thức
Như khúc cây vô dụng"

M có kinh nghiệm chứng kiến cảnh cận tử của người khác chưa. T đã được vài lần và cũng thấm thấm.
 
Phàm phu thì chỉ nhìn dạng tục đế, người tu tập thì bắt đầu có khái niệm về chân đế hơn, còn thánh nhân có thể nhìn theo chân đế hoặc tục đế tùy trường hợp.

Ví dụ như mình bị cùi phải cưa chân. Thì cái chân bị cưa đó phải vứt bỏ vì nó chỉ có phần vật chất chứ không có phần tinh thần. Cái chân chỉ gọi là của mình khi nó gắn trên cơ thể mình và có ý thức.
Còn khi bị cưa rời ra rồi thì chỉ là đáng gớm, vô dụng, cần phải vứt bỏ :d

"Chẳng bao lâu thân này
Sẽ nằm dài trên đất
Bị vứt bỏ vô thức
Như khúc cây vô dụng"

M có kinh nghiệm chứng kiến cảnh cận tử của người khác chưa. T đã được vài lần và cũng thấm thấm.
câu trả lời bạn đã có rồi đó; Phần còn lại lo do bản thân.
Cốt nằm ở chữ "Cân bằng"
 
câu trả lời bạn đã có rồi đó; Phần còn lại lo do bản thân.
Cốt nằm ở chữ "Cân bằng"

Càng lâu ngày t càng lười trao đổi, tiếp xúc với người khác. Khi cần t vẫn có thể giao tiếp được nhưng không mặn mà nữa.
Mỗi ngày ngồi nhìn lại mình, thân tâm thay đổi liên tục. Đến bản thân còn thay đổi liên tục thì còn hi vọng ai là sẽ tình cảm mãi mãi, vĩnh viễn đối với mình như vậy


Trên đời này không có ai thương mình bằng chính mình.
Mẹ, cha, con của mình có lúc cũng bỏ lơ mình.

Có một chuyện bắt buộc quí vị phải đồng ý với tôi đó là: Cái gọi là tình cảm ở đời phải nói là một trò chơi khốc liệt.
Cha mẹ con cái gặp nhau đời này, còn đời sau thì sao?

Thân người khó được, chuyện gặp nhau trong thân người là hai con rùa mù tình cờ chui vào lỗ ván sanh làm người, gặp được nhau làm bà con thân quyến thì hiếm hoi lắm, và đời sau thì chắc gì gặp !

Không có ai thương ta bằng chính ta, dầu đó là cha, mẹ, vợ, chồng, con cái, họ chỉ thương ta một đời này thôi.
Họ thương ta từ góc nhìn của họ, họ nhìn ta là vật sở hữu của họ.

Người ta thương mình vì người ta dựa trên nền tảng của người ta, người ta nghĩ mình là con của người ta, người ta mới thương.
Phũ phàng ở chỗ này, vì sao người ta thường thương con cái hơn là cha mẹ?
Là bởi vì con cái là vật sở hữu, là tác phẩm, là công trình mình tạo ra.

Nó là bóng dáng của cái ngã của mình, trong khi đó cha mẹ chỉ là chỗ mình từ đó đi ra, là cội nguồn của mình, mình thấy bóng dáng mình trong cha mẹ không nhiều bằng mình thấy bóng dáng của mình trong con cái, đó là lý do tại sao mình thương con cái hơn cha mẹ.

Không ai khơi khơi thương mình vô duyên vô cớ, họ phải dựa trên nền tảng của họ, mình có liên quan gì đến lợi ích của họ hoặc tối thiểu mình có liên quan gì đến cái tôi của họ, họ mới thương mình.

Tôi nhớ hồi đó có một vị trước khi đi xuất gia có thương một cô A, ông bố thì cứ muốn con trai mình lấy cô B.
Một buổi chiều gần tới ngày cưới, vị này nói: Con không hiểu tại sao phải bắt con lấy cô B.

Ông bố nói: Tao thương mày, tao thấy mày lấy con B thì cuộc đời mày mới khá, con A thì không xong, con gái mà mà hút thuốc mang kiếng mát, mặc quần hippy chạy honda, không khá, con nhỏ kia ít học, xấu xí nhưng ít ra nói nó nghe.

Người con nói: Lấy vợ về thì người sống chung với cô đó là con chớ không phải bố, bố lựa người theo ý bố vậy mà bố nói bố thương con, bố thương con là vì bố nghĩ tới bố chứ không phải là vì bố nghĩ tới con.


Con người chúng ta hay áp đặt như vậy.
Ở đây cũng vậy, mình nói thương người này người kia nhưng thật ra mình thương mình trước
 
Càng lâu ngày t càng lười trao đổi, tiếp xúc với người khác. Khi cần t vẫn có thể giao tiếp được nhưng không mặn mà nữa.
Mỗi ngày ngồi nhìn lại mình, thân tâm thay đổi liên tục. Đến bản thân còn thay đổi liên tục thì còn hi vọng ai là sẽ tình cảm mãi mãi, vĩnh viễn đối với mình như vậy


Trên đời này không có ai thương mình bằng chính mình.
Mẹ, cha, con của mình có lúc cũng bỏ lơ mình.

Có một chuyện bắt buộc quí vị phải đồng ý với tôi đó là: Cái gọi là tình cảm ở đời phải nói là một trò chơi khốc liệt.
Cha mẹ con cái gặp nhau đời này, còn đời sau thì sao?

Thân người khó được, chuyện gặp nhau trong thân người là hai con rùa mù tình cờ chui vào lỗ ván sanh làm người, gặp được nhau làm bà con thân quyến thì hiếm hoi lắm, và đời sau thì chắc gì gặp !

Không có ai thương ta bằng chính ta, dầu đó là cha, mẹ, vợ, chồng, con cái, họ chỉ thương ta một đời này thôi.
Họ thương ta từ góc nhìn của họ, họ nhìn ta là vật sở hữu của họ.

Người ta thương mình vì người ta dựa trên nền tảng của người ta, người ta nghĩ mình là con của người ta, người ta mới thương.
Phũ phàng ở chỗ này, vì sao người ta thường thương con cái hơn là cha mẹ?
Là bởi vì con cái là vật sở hữu, là tác phẩm, là công trình mình tạo ra.

Nó là bóng dáng của cái ngã của mình, trong khi đó cha mẹ chỉ là chỗ mình từ đó đi ra, là cội nguồn của mình, mình thấy bóng dáng mình trong cha mẹ không nhiều bằng mình thấy bóng dáng của mình trong con cái, đó là lý do tại sao mình thương con cái hơn cha mẹ.

Không ai khơi khơi thương mình vô duyên vô cớ, họ phải dựa trên nền tảng của họ, mình có liên quan gì đến lợi ích của họ hoặc tối thiểu mình có liên quan gì đến cái tôi của họ, họ mới thương mình.

Tôi nhớ hồi đó có một vị trước khi đi xuất gia có thương một cô A, ông bố thì cứ muốn con trai mình lấy cô B.
Một buổi chiều gần tới ngày cưới, vị này nói: Con không hiểu tại sao phải bắt con lấy cô B.

Ông bố nói: Tao thương mày, tao thấy mày lấy con B thì cuộc đời mày mới khá, con A thì không xong, con gái mà mà hút thuốc mang kiếng mát, mặc quần hippy chạy honda, không khá, con nhỏ kia ít học, xấu xí nhưng ít ra nói nó nghe.

Người con nói: Lấy vợ về thì người sống chung với cô đó là con chớ không phải bố, bố lựa người theo ý bố vậy mà bố nói bố thương con, bố thương con là vì bố nghĩ tới bố chứ không phải là vì bố nghĩ tới con.


Con người chúng ta hay áp đặt như vậy.
Ở đây cũng vậy, mình nói thương người này người kia nhưng thật ra mình thương mình trước
Ranh giới giữa THIÊN TÀI - KẺ ĐIÊN rất mong manh;
Hãy chánh niệm, Bất cứ thứ gì trên đời này, kể cả chân lý cũng có những "kẻ hở" không thể chứng minh được, kể cả toán học;
Nếu tôi là bạn thì tôi sẽ "suy nghĩ" ít lại một chút để điều hòa Tâm mình :smile::smile:
 
Kiếm phim Đài của Dương Đức Xương, Hầu Hiếu Hiền cũng hay lắm
t mới xong CHunking express và Fallen angels; Dự định sẽ xem thêm Happy Together nữa
Trước toàn coi của Châu Tinh Tinh
 
Ranh giới giữa THIÊN TÀI - KẺ ĐIÊN rất mong manh;
Hãy chánh niệm, Bất cứ thứ gì trên đời này, kể cả chân lý cũng có những "kẻ hở" không thể chứng minh được, kể cả toán học;
Nếu tôi là bạn thì tôi sẽ "suy nghĩ" ít lại một chút để điều hòa Tâm mình :smile::smile:
Tôi thường suy nghĩ liên tục. Tất nhiên là không phải overthinking nhưng tôi thích nhìn một vấn đề theo nhiều khía cạnh, góc độ, bản thể và bản chất.

Tôi khá thích câu này : “Tôi tư duy nên tôi tồn tại” là câu nói nổi tiếng của Rene Descartes


Ngay từ nhỏ tôi đã có thói quen này nên tâm trí và đầu óc tôi làm việc liên tục. Có lẽ chỉ lúc ngủ thì ý thức mới đóng lại :d
 
Tôi thường suy nghĩ liên tục. Tất nhiên là không phải overthinking như tôi thích nhìn một vấn đề theo nhiều khía cạnh, góc độ, bản thể và bản chất.

Tôi khá thích câu này : “Tôi tư duy nên tôi tồn tại” là câu nói nổi tiếng của Rene Descartes


Ngay từ nhỏ tôi đã có thói quen này nên tâm trí và đầu óc tôi làm việc liên tục. Có lẽ chỉ lúc ngủ thì ý thức mới đóng lại :d
"I think; Therefore, I am" câu này hàm ý là Mình (Tâm-Hồn); có tồn tại, nếu không thì những dòng suy nghĩ này từ đâu ra, chứng minh cho việc thật sự có linh hồn.
Chứ bất cứ thứ gì mà đặt câu hỏi liên tục cho nó, cụ thể ở đây là câu hỏi tại sao? thì sẽ bị gãy logic ngay lập tức => suy nghĩ liên tục là hại cơ thể
 
"I think; Therefore, I am" câu này hàm ý là Mình (Tâm-Hồn); có tồn tại, nếu không thì những dòng suy nghĩ này từ đâu ra, chứng minh cho việc thật sự có linh hồn.
Chứ bất cứ thứ gì mà đặt câu hỏi liên tục cho nó, cụ thể ở đây là câu hỏi tại sao? thì sẽ bị gãy logic ngay lập tức => suy nghĩ liên tục là hại cơ thể
Tôi thường gọi linh hồn là ý thức.
Nền tảng thức của tôi thay đổi liên tục.

Cũng là một trần cảnh đó, con người đó mà mỗi giai đoạn, thời điểm khi nhìn vào và tiếp xúc tôi có những sắc thái tâm lí, cảm giác khác nhau hoàn toàn. Nó thực sự không bền vững hay vĩnh hằng như tôi đã từng ảo tưởng. Thực ra nó đã và đang thay đổi liên tục một cách chóng mặt tới mức mà ta không kịp nhận ra.

Có những mối quan hệ, danh phận ràng buộc nhau rất lớn mà tôi đã trải qua. Cũng hình sắc đó, cũng tâm lí đó những nếu không bị vướng vào cái gọi là quan hệ (relationship) thì khó lòng nào mà tôi có thể thân cận, tiếp xúc, gần gũi và duy trì với họ lắm.
 
Tôi thường gọi linh hồn là ý thức.
Nền tảng thức của tôi thay đổi liên tục.

Cũng là một trần cảnh đó, con người đó mà mỗi giai đoạn, thời điểm khi nhìn vào và tiếp xúc tôi có những sắc thái tâm lí, cảm giác khác nhau hoàn toàn. Nó thực sự không bền vững hay vĩnh hằng như tôi đã từng ảo tưởng. Thực ra nó đã và đang thay đổi liên tục một cách chóng mặt tới mức mà ta không kịp nhận ra.

Có những mối quan hệ, danh phận ràng buộc nhau rất lớn mà tôi đã trải qua. Cũng hình sắc đó, cũng tâm lí đó những nếu không bị vướng vào cái gọi là quan hệ (relationship) thì khó lòng nào mà tôi có thể thân cận, tiếp xúc, gần gũi và duy trì với họ lắm.
Thứ giúp bạn còn là chính bạn chính là "ký ức" :smile: :smile:
mỗi khắc trôi qua thì bao nhiêu tế bào trong cơ thể bạn sinh ra và mất đi liên tục mà
 
Thứ giúp bạn còn là chính bạn chính là "ký ức" :smile: :smile:
mỗi khắc trôi qua thì bao nhiêu tế bào trong cơ thể bạn sinh ra và mất đi liên tục mà
Đúng vậy, lẽ nào cái gọi là cuộc đời là nơi cho ta mọi thứ rồi bắt ta chứng kiến mọi thứ từ từ rời đi, biết mất 🧘🏼

Bây giờ tôi vẫn sống bình thường nhưng không còn nắm níu như trước
 
Đúng vậy, lẽ nào cái gọi là cuộc đời là nơi cho ta mọi thứ rồi bắt ta chứng kiến mọi thứ từ từ rời đi, biết mất 🧘🏼

Bây giờ tôi vẫn sống bình thường nhưng không còn nắm níu như trước
Đời là vô thường mà;
Thấy vậy nên ta sẽ thấy quý thực tại - ngay thời khắc này, yêu từ cái "khổ" đến cái "sướng" ở đời;
Only God knows when will you be gone!!!!
 
Đời là vô thường mà;
Thấy vậy nên ta sẽ thấy quý thực tại - ngay thời khắc này, yêu từ cái "khổ" đến cái "sướng" ở đời;
Only God knows when will you be gone!!!!
Yêu là còn quay lại đời đó. Ai thì t không biết chứ t chỉ muốn đi ra thôi :D

Nghĩ tới cái cảnh mỗi đời sống như mỗi vở kịch, các mối quan hệ là những diễn viên, nơi ta đến và đi trong đời là những bối cảnh.
Hết vai thì mỗi người một nẻo tìm cho mình những vai diễn mới.
Cho đến một lúc nào đó vô tình gặp nhau tiếp tục trong bộ phim mang tên cuộc đời này. Thì những vai diễn ngày nào đã bị quên lãng. Thay vào đó là những con người đó với nhau nhưng đã mang những thân phận, hình hài, tâm tình mới rồi. Từng trong vai bạn bè, mẹ con với nhau cả một phim. Nhưng gặp lại thì mang những vai diễn kẻ thù, tình địch, đuổi cùng giết tận nhau.

Có thể trong một vai diễn nào đó. T đã là 1 thằng vét máng phò hjx ^:)^
Lên xàm với các web có nội dung khá dark hay telegram mới thấy. Cái gọi là cuộc đời này có nhiều mảng tiêu cực.
T vẫn éo hiểu cái clip "Ăn đi ! Bữa tối của mày đấy !" động cơ nào mà tml đó lại nuốt đc nữa :D
 
Yêu là còn quay lại đời đó. Ai thì t không biết chứ t chỉ muốn đi ra thôi :d

Nghĩ tới cái cảnh mỗi đời sống như mỗi vở kịch, các mối quan hệ là những diễn viên, nơi ta đến và đi trong đời là những bối cảnh.
Hết vai thì mỗi người một nẻo tìm cho mình những vai diễn mới.
Cho đến một lúc nào đó vô tình gặp nhau tiếp tục trong bộ phim mang tên cuộc đời này. Thì những vai diễn ngày nào đã bị quên lãng. Thay vào đó là những con người đó với nhau nhưng đã mang những thân phận, hình hài, tâm tình mới rồi. Từng trong vai bạn bè, mẹ con với nhau cả một phim. Nhưng gặp lại thì mang những vai diễn kẻ thù, tình địch, đuổi cùng giết tận nhau.

Có thể trong một vai diễn nào đó. T đã là 1 thằng vét máng phò hjx ^:)^
Lên xàm với các web có nội dung khá dark hay telegram mới thấy. Cái gọi là cuộc đời này có nhiều mảng tiêu cực.
T vẫn éo hiểu cái clip "Ăn đi ! Bữa tối của mày đấy !" động cơ nào mà tml đó lại nuốt đc nữa :d
hãy kiếm soát bản thân kkkk; Đừng đi quá giới hạn tml
 
hãy kiếm soát bản thân kkkk; Đừng đi quá giới hạn tml
Nói vậy thôi, t triển khai ra cho nó ghê. Chứ t nhìn đời cũng nhiều góc độ.
Cũng khó có thể miêu tả hình dung tâm lí của t cho người khác hiểu lắm.
Có nhiều cái người ta thấy rất nặng nề nhưng t lại thấy bình thường, còn có nhiều cái t thấy không đáng làm mà người khác lại ham mê. Đúng đời =)) =))

Má t và mấy dì khoái t có người yêu, hay là lấy vợ. Khoái t dắt gái về nhà.
Nhưng mà với t đó chỉ là lối mòn, là nhốt tù tâm lí :d
 
Nói vậy thôi, t triển khai ra cho nó ghê. Chứ t nhìn đời cũng nhiều góc độ.
Cũng khó có thể miêu tả hình dung tâm lí của t cho người khác hiểu lắm.
Có nhiều cái người ta thấy rất nặng nề nhưng t lại thấy bình thường, còn có nhiều cái t thấy không đáng làm mà người khác lại ham mê. Đúng đời =)) =))

Má t và mấy dì khoái t có người yêu, hay là lấy vợ. Khoái t dắt gái về nhà.
Nhưng mà với t đó chỉ là lối mòn, là nhốt tù tâm lí :d
Hãy thử dắt bạn trai về
 
Hãy thử dắt bạn trai về
Chớ nghĩ vậy, t là đàn ông 100% !

Hãy sống thiện đi, trong trời đất này lúc nào cũng có hai thái cực hết: thiện và ác, sáng và tối.

Chúng ta không hề mồ côi trong cái vũ trụ này nếu chúng ta sống thiện. Còn sống ác thì khỏi nói rồi, chúng ta luôn luôn mồ côi dù kẻ ác giống chúng ta thì rất là nhiều. Khi quả ác trổ thì người ác không có khuynh hướng chia sẻ nỗi khổ đó với nhau.
Ác thiện đều là nghiệp sinh tử, nhưng người thiện khi nhận quả thiện thì có khuynh hướng chia cho người khác.

Tôi đang bị khổ, tôi đang bị ung thư, thử hỏi thiên hạ có ai mà muốn chia cái đau đó với tôi hay không. Thế là tôi phải đau một mình, đau trong niềm cô đơn hiu quạnh.

Tuy số người làm ác đông hơn số người làm thiện. Và khi ta làm ác có rất nhiều đồng chí, nhưng khi ta hưởng quả thì ta cực kỳ cô đơn. Vì khi thấy mình nghèo, mình xấu, mình hôi hám, mình bị tai tiếng, ai cũng bỏ chạy.

Còn khi làm thiện, mình đã không cô đơn vì có quá nhiều người chia sẻ và họ tùy hỷ với mình. Khi quả lành trổ thì người lành đến với mình, người ác cũng khoái mình nữa.

Quí vị cứ giàu một chút, đẹp một chút, tiếng tăm chút đi, thì thấy tôi nói đúng hay sai.
 
Sửa lần cuối:

Đề xuất cho m bài này, vừa phim VGV vừa nhạc luôn xem rất thấm thía cái sự cô đơn. Hơn nữa kênh này cũng làm rất nhiều vid lồng nhạc với điện ảnh thời đấy rất hay
 

Đề xuất cho m bài này, vừa phim VGV vừa nhạc luôn xem rất thấm thía cái sự cô đơn. Hơn nữa kênh này cũng làm rất nhiều vid lồng nhạc với điện ảnh thời đấy rất hay

T mới xem trùng khánh sâm lâm hôm qua; hay vl, ấn tượng chuyện thằng 633
 

Có thể bạn quan tâm

Top