Phật Thích Ca Mâu Ni mà chúng sinh còn không nhớ.
Đi Tứ động tâm : Lumbini, Kusinara ... của Phật Thích Ca mà cả đám :"Nam Mô A Di Đà Phật".
Hai vị thượng thủ thinh văn Sariputa - Moggalana cũng dẫn bị lãng quên bởi những người tạm gọi là "Phật Tử". Những người gọi là "Phật tử này hạ bệ những vị Arahant bằng cách trì tụng Kinh Duy Ma Cật, Pháp Hoa ... và thường xuyên trì niệm với "cấu trúc ngữ pháp" : Nam Mô + Văn Thù, Phổ Hiền, Quán Âm, Địa Tạng, Cúng Dường, Hoan Hỷ Tạng .... + Bồ Tát Ma Ha Tát.
Đến Phật Thích Ca và Alahant còn bị lãng quên huống chi là chúng sinh phàm phu như chúng ta. Liệu trăm năm nữa rồi còn ai trong chúng ta còn sống ? Còn ai nghĩ đến ?
Chung quy lại thì không quan trọng ta là ai, ta sống bao lâu, xuất thân địa vị như thế nào. Mà là chúng ta để lại những gì.
Liệu đời sống này của chúng ta là sự đóng góp hay là góp phần chen lấn.
Chúng ta vốn dĩ là cô đơn, mà nói như vậy chúng ta cô đơn đã quen rồi, chúng ta quen khổ một mình, quen vui một mình, quen ác một mình, quen thiện một mình. Chẳng qua vì ảo giác, chúng ta thấy rằng một chiều mưa biên giới, ngồi một mình hiu quạnh cô độc quá chúng ta thèm một bàn tay, một mái tóc, một ánh mắt, một tia nhìn để sởi ấm lòng mình cho nó bớt cô quạnh, mình tưởng đó là tri âm tri kỷ. Không có đâu. Nó chỉ góp phần chen lấn thôi, chứ niềm cô đơn của chúng ta vẫn muôn đời nằm đó không ai chia xẻ được cho mình đâu.
Anh chỉ là một giọt nước trong một cái dòng nước, mà nói vậy thì mình cũng không thấy sự lẻ loi của nó. Nhưng mai này mà có ai đó lấy một giọt nước đem lên bờ mới thấy nó lẻ loi biết chừng nào! Khi một giọt nước rời khỏi dòng nước, những giọt nước còn lại có đứa nào buồn, có đứa nào kêu réo, nhớ thương không? Không có. Ngày nào anh còn ở với chúng tôi thì anh là một phần của cái cộng đoàn mà chúng ta đang có mặt. Mai này duyên đến đẩy anh đi thì anh đi phần của anh, chúng tôi tiếp tục ở lại. Đó là chuyện đời nó bạc như vậy đó.
Dù đang sống với bao người chung quanh, cũng nên tập quen dần sự độc lập, không bám víu, vì cuối cùng, vẫn chỉ 1 MÌNH mà đi MỘT MÌNH
Chuyện thứ nhất, Chúng ta nên nhớ rằng chúng ta vốn dĩ cô đơn từ vô thủy luân hồi, mỗi người có một hạnh nghiệp riêng, dầu chúng ta có là cha, là mẹ, là chồng, là vợ, là con, là cái, là anh, là chị, là em, là cháu với nhau trong đời này thì chắc gì đời sau chúng ta gặp lại?
-Thứ hai, cơ hội mang thân trời người, nhân thiên rất là khó; cơ hội đó đã khó, cơ hội được gặp nhau càng khó hơn.
Chúng ta vốn dĩ cô đơn, chúng ta cô đơn đã quen rồi, chúng ta quen khổ một mình, quen vui một mình, quen ác một mình, quen thiện một mình. Chẳng qua vì ảo giác, chúng ta thấy rằng một chiều mưa biên giới, ngồi một mình hiu quạnh cô độc quá chúng ta thèm một bàn tay, một mái tóc, một ánh mắt, một tia nhìn để sởi ấm lòng mình cho nó bớt cô quạnh, mình tưởng đó là tri âm tri kỷ nhưng không có dám đâu, nó chỉ góp phần chen lấn thôi, chứ niềm cô đơn của chúng ta vẫn muôn đời nằm đó không ai chia xẻ được cho mình đâu.
Chúng ta thấy rằng chính Đức Phật đã kêu gọi tinh thần độc cư,
Không phải đạo Phật là đạo bi quan, bắt mình ăn rồi cứ nghĩ ba cái chuyện bất tịnh, rồi niệm chết, rồi sa đọa, đã vậy bắt sống một mình. Cái đạo gì buồn dữ trời, nhưng mà không. Cái đạo này là đạo dành cho người trưởng thành, cho những người dám nhìn vào sự thật vì hôm nay anh có thấy được sự thật thì mai này anh có đối diện với nó, mới có thể tiếp tục ngon lành, bảnh bao.
Thương nhau, yêu nhau lắm, nhớ nhau cho lắm, đám tang khóc nhiều cho lắm, một thất, hai thất, bảy cái thất, 49 ngày là finish, không còn gì hết. Nhiều lắm mỗi năm đến ngày giỗ có nhắc lại một chút, rồi thôi.