Cái gì rồi cũng sẽ phải đón nhận, trải qua, như vậy mới là cuộc đời. M còn nhỏ thì suy nghĩ như vậy cũng đúng thôi vì chưa va vấp, góc nhìn cũng chỉ quẩn quanh gia đình, người thân, học hành, bạn bè, sự nghiệp ...
Còn 1 cái nữa ko liên quan lắm, nma lắm lúc t muốn phá hủy 1 cái j đấy đẹp đẽ. Vd t cầm 1 bông hoa rất đẹp, thơm, cánh hoa mịn t đang tận hưởng nó thì tự nhiên t lại muốn bóp nát, phá hủy nó. T có phải bị vấn đề về tâm lí ko.
Vấn đề này thì t cũng bị, chỉ nên nhận biết là mình có suy nghĩ thoáng qua rồi thôi.
Việc đó giống như m đang yêu con bồ hết mực, tự nhiên nó lỡ mở miệng ra 1 câu làm m không ưa. Thì trong khoảnh khắc đó m sẽ ghét nó vl. Thì việc gợi lên suy nghĩ hủy hoại đó cũng tương tự vậy, là bình thường thôi với phản ứng tâm sinh lý.
Nếu m kiểm soát được, không hành động như vậy thì ok là bình thường. Còn vừa gợi lên suy nghĩ mà m ra tay hủy hoại ngay thì cái đó mới là bất bình thường.