Bé bợm
Súng hết đạn
Câu hỏi của mày rất xứng đáng được vinh danh.Từ nhỏ, tao đã có tính tiết kiệm. Tao không biết đây là bệnh lý hay thiên phú vì khi suy nghĩ lại, những hành động tiết kiệm của tao đều gây thiệt hại cho người xung quanh. Ví dụ như tao đã ăn cắp 12 cái máy tính Casio trong 4 năm học bậc trung học cơ sở, tao đã bán 12 cái và dùng tiền đó để bỏ ống heo.
Trân trọng!
Phàm là con người, ai cũng tham. Trừ thầy Thích Minh Tuệ.
Vì não người được cấu tạo như vậy. Phải có tích trữ qua mùa đông, mùa giáp hạt. Hay phụ nữ thường sinh vào ban đêm, vì lúc đó có người xung quanh nhiều để giúp đỡ. Còn ban ngày thì người ta đi hái lượm trồng cấy nên đẻ ban ngày nguy cơ thất bại cao hơn.
Nói vậy để mày hiểu: ai cũng tham. Vì đó là sự tiến hóa để sinh tồn.
Tiếp theo là cách thể hiện tham:
1. Ăn cắp của công, đơn giản như đi muộn về sớm. Dùng giấy điện của công làm việc tư.
2. Ăn cắp của nhau: mượn tiền mà không trả liền như mượn mua nhà, là hình thức chiếm dụng vốn. Đúng ra là vay có lãi suất, hay vay ngân hàng.
3. Ăn cắp do nhu cầu. Bậc thấp là đồ ăn, đồ chơi (trẻ con). Bậc cao là do thèm muốn. Ví dụ đồng hồ túi xách. Chỗ này cần phân loại, để biết mức độ nghiêm trọng của ăn cắp. Đói ăn cắp là loại chữa được. Thèm thứ xa hoa nên ăn cắp thì phải đánh cho chừa.
4. Ăn cắp dựa vào lòng thương hại, gọi là ăn xin. Còn từ nữa để chỉ là “từ thiện”.
5. Tham nhũng, dùng quyền lực chiếm đoạt.
6. Đánh chiếm để cướp ở quy mô cao hơn, gọi là mở cõi.
….
Trường hợp mà mày đưa ra, thì nó ở 2 và 3. Là không thể chiếm dụng tiền của người khác thành tiền của mình, nên ăn cắp, bán và chuyển thành tiền và để dành.
Mày cần mài dũa đạo đức hơn, mặc vest, để có thể chiếm dụng trực tiếp nhiều hơn. Mẫu hình lý tưởng của mày có lẽ là anh Trịnh Văn Quyết.
Sửa lần cuối:
.
)))))