Có Video Việc nhẹ lương cao lính Thái trong cuộc chiến Thái - Cam

mike caddy

Cái lồn nhăn nheo
Khi máy bay thả bom xong, chạy vào hầm công sự cắt huy hiệu lính cam + chụp hình về đơn vị lãnh 100 đô/ huy hiệu Cam

Nhiêu đây địt gái nhậu nhẹt bét nhè
reExEP.jpg
 
Đéo hiểu bọn lính giết người xong có cảm giác ăn năn ko nhỉ, hay chai sạn cmnr
 
Kẻ thù thì có gì phải ăn năn? Mình không giết nó thì nó giết mình.
THế ông ko biết nhiều lính đi chiến tranh về bị tâm thần vì ám ảnh à. Ngồi nhà thấy thế thôi, chứ ông nào cầm súng bắn người xong thì tâm hồn 1 là trở thành dã thú, 2 là hoá ngây luôn. Không bao giờ trở lại bình thường được đâu
 
THế ông ko biết nhiều lính đi chiến tranh về bị tâm thần vì ám ảnh à. Ngồi nhà thấy thế thôi, chứ ông nào cầm súng bắn người xong thì tâm hồn 1 là trở thành dã thú, 2 là hoá ngây luôn. Không bao giờ trở lại bình thường được đâu
Cầm súng bắn người t còn thấy đỡ ghê, nghĩ giáp lá cà dao găm đâm chọt nhau mới hãi.
 
THế ông ko biết nhiều lính đi chiến tranh về bị tâm thần vì ám ảnh à. Ngồi nhà thấy thế thôi, chứ ông nào cầm súng bắn người xong thì tâm hồn 1 là trở thành dã thú, 2 là hoá ngây luôn. Không bao giờ trở lại bình thường được đâu
Đéo biết m ngu thật hay troll ghẻ
M đi lấy mấy cái ví dụ ở trên quy chụp cho tập thể thì đéo ai rảnh đi phản biện hay mở mang đầu óc cho m đâu :))
 
Số lính bị ám ảnh tâm lý chỉ là số ít, thường thì về nhà lôi con mái ra phát tiết đẻ sòn sòn vài đứa là nó hóa giải sát khí dc ngay.
 
Đéo biết m ngu thật hay troll ghẻ
M đi lấy mấy cái ví dụ ở trên quy chụp cho tập thể thì đéo ai rảnh đi phản biện hay mở mang đầu óc cho m đâu :))
Quy chụp cái đéo gì ??? T chỉ đang thắc mắc là tâm lý của người lính lúc đấy sẽ ra sao. Chứ ai chả biết chiến tranh là phải có người chết
 
linh được đào tạo huấn luyện hết cmnr lẫn tinh thần và thể xác ,,trung thành tuyệt đối sẵn sàng hi sinh ,,, ác với ko ác cũng đéo có nghĩa lý với tụi nó =)) :))
 
Khi máy bay thả bom xong, chạy vào hầm công sự cắt huy hiệu lính cam + chụp hình về đơn vị lãnh 100 đô/ huy hiệu Cam

Nhiêu đây địt gái nhậu nhẹt bét nhè
reExEP.jpg

moá, ngon bây giống như chiến dịch diệt chuột hồi xưa.

Mang nộp đuôi chuột
 
Quy chụp cái đéo gì ??? T chỉ đang thắc mắc là tâm lý của người lính lúc đấy sẽ ra sao. Chứ ai chả biết chiến tranh là phải có người chết
cầm súng bắn người xong thì tâm hồn 1 là trở thành dã thú, 2 là hoá ngây luôn. Không bao giờ trở lại bình thường được đâu

Lập luận như này mày bảo có rảnh đi phản biện ko =))
 
Quy chụp cái đéo gì ??? T chỉ đang thắc mắc là tâm lý của người lính lúc đấy sẽ ra sao. Chứ ai chả biết chiến tranh là phải có người chết
Giống lần đầu m bắn súng thôi, lúc đầu sẽ sợ, hồi hộp, tim đập nhanh, máu lên não nhiều. Sau vài lần m sẽ quen, dần nó chai sạn cảm xúc + những gì m được nhét vào đâu nữa nên khi cầm súng trong tay, kể cả chưa có tình huống gì thì trong đầu m đã nghĩ tới việc nếu có thì m phải làm gì, bắn ra sao, bắn như thế nào, hoặc đâm lê ra sao, đâm vào chỗ nào,...
Đó là cảm xúc t từng trải qua thôi, cũng từ 1 thằng tân bình, lần đầu bắn súng, dần dần bắn thành quen rồi thay đổi nơi đóng quân, ra tới ngoài Đảo, cảm giác đang ăn cơm xong tụi Khựa nó bay máy bay chạy như chó vào lô cốt, vác súng vác đạn ra, lúc đó nghĩ đéo gì, có lệnh là bắn thôi.
Hoặc những lần đi xuồng ra đuổi đội tàu cá, cảm giác mặt đối mặt, tay cầm súng, trong đầu lúc đó cũng chỉ nghĩ nếu có biến là bắn thôi chứ nghĩ gì khác đâu.
 
Ông già t là sinh viên luật khoa sài gòn. Giải phóng xong VC nó đuổi học luôn ngay năm cuối. Rồi sau cũng bị chúng nó bóc đi lính nghĩa vụ đánh Cambodia. Ổng kể ra trận xong điều đầu tiên cả đội ổng làm là tìm dịp thịt thằng chó tiểu đội trưởng thanh hoá, tới lúc có dịp rồi là chỉ biết xả liên tục chứ ko ai nghĩ gì nữa. Sau đó là giai đoạn sinh tồn trong miền Nam cho tới lúc đẻ t, người thú gì đụng là trụng, mà nhát không dám trụng thì bị trụng hết. Chiến tranh loạn lạc thay đổi con người mãi mãi.
 
Giống lần đầu m bắn súng thôi, lúc đầu sẽ sợ, hồi hộp, tim đập nhanh, máu lên não nhiều. Sau vài lần m sẽ quen, dần nó chai sạn cảm xúc + những gì m được nhét vào đâu nữa nên khi cầm súng trong tay, kể cả chưa có tình huống gì thì trong đầu m đã nghĩ tới việc nếu có thì m phải làm gì, bắn ra sao, bắn như thế nào, hoặc đâm lê ra sao, đâm vào chỗ nào,...
Đó là cảm xúc t từng trải qua thôi, cũng từ 1 thằng tân bình, lần đầu bắn súng, dần dần bắn thành quen rồi thay đổi nơi đóng quân, ra tới ngoài Đảo, cảm giác đang ăn cơm xong tụi Khựa nó bay máy bay chạy như chó vào lô cốt, vác súng vác đạn ra, lúc đó nghĩ đéo gì, có lệnh là bắn thôi.
Hoặc những lần đi xuồng ra đuổi đội tàu cá, cảm giác mặt đối mặt, tay cầm súng, trong đầu lúc đó cũng chỉ nghĩ nếu có biến là bắn thôi chứ nghĩ gì khác đâu.
Làm đéo gì có thời gian mà nghĩ này kia, lúc ra trận đạn bay vèo vèo, tự yên thấy đồng đội gục xuống, máu chảy lênh láng, lúc đấy chỉ có nghĩ đến siết có với sống sót, chứ còn thòi gian mà nghĩ ám ảnh
 
Đéo hiểu bọn lính giết người xong có cảm giác ăn năn ko nhỉ, hay chai sạn cmnr
Không nhé, nếu được đả thông tư tưởng chiến đấu cho chính nghĩa, cho sự nghiệp lớn thì chỉ có tự hago ngạo nghễ thôi, đường vinh quang xây xác quân thù. M k thấy đám ccb đấu tố cuốn sách ah, chiến tranh là vinh quang chứ k có nỗi buồn hay ptsd cc gì cả
 

Có thể bạn quan tâm

Top