tầm nhìn của mày sẽ định đoạt vận mệnh của con mày.
Mỗi hành động lên con, thì phải tự vấn: mình làm cái này thì con có giỏi hơn không?. Con có giàu hơn không?. Con có khoẻ hơn không?….
Mày dạy con trong khả năng của mày, thì phải tự đặt câu hỏi: đã phù hợp với con chưa?. Có cần thay đổi gì không?. Có thể tốt hơn nữa không?. …
Mày chỉ nhìn thấy cái chi phí là tiền, chứ mày chưa thấy cái chi phí là công sức, thời gian và sự chú tâm-bình tĩnh để dạy con, nó tốn năng lượng đến thế nào.
Cho con một không gian, thời gian phù hợp với nó, ở bên cạnh con với tâm trạng tốt nhất, lắng nghe con nói mà đầu không nghĩ cái khác, thật sự khó đấy.
Trong cái nhỏ có cái lớn. Ví dụ thời gian chất lượng dành cho con, 20 phút thôi, nhưng mày chuẩn bị chu đáo cho 20 phút đó, là lớn lắm đó.