Có Video Xamer có con, có bao giờ trải qua cảm giác này chưa?

Nằm thẳng thôi.
Có đứa con lắm vấn đề lắm.
Muốn cho nó lớn bình thường thì sợ thiếu kiến thức, bù không kịp.
Muốn cho nó ngang bằng với xung quanh thì phải chạy đua ná thở.

Nó ngoan, chăm thì đỡ. Nó lười cộng thêm trí nhớ kém nữa thì đúng nghĩa cuộc chiến.
 
Nằm thẳng thôi.
Có đứa con lắm vấn đề lắm.
Muốn cho nó lớn bình thường thì sợ thiếu kiến thức, bù không kịp.
Muốn cho nó ngang bằng với xung quanh thì phải chạy đua ná thở.

Nó ngoan, chăm thì đỡ. Nó lười cộng thêm trí nhớ kém nữa thì đúng nghĩa cuộc chiến.
Bớt lên mạng xã hội lại là thấy cuộc sống bthg ngay. Tao toàn dùng fb đi ngắm gái chứ ko bao giờ có hiện lên mấy dạng dạy con, khoe con bao giờ. Cuộc sống nhàn tênh, tư tưởng thoải mái hẳn. Cứ đọc báo chí, mxh xem khoe đưa con đi học chỗ này xịn, chỗ kia khủng, mua đồ chục triệu trăm triệu này nọ thì chả xì trét. Dạy con là dạy nó theo khả năng của mình, cố cố con cặc, sau này nó lớn tự khắc nó có con đường của mình. Lo cả đời như Lồn nào được.
 
Bớt lên mạng xã hội lại là thấy cuộc sống bthg ngay. Tao toàn dùng fb đi ngắm gái chứ ko bao giờ có hiện lên mấy dạng dạy con, khoe con bao giờ. Cuộc sống nhàn tênh, tư tưởng thoải mái hẳn. Cứ đọc báo chí, mxh xem khoe đưa con đi học chỗ này xịn, chỗ kia khủng, mua đồ chục triệu trăm triệu này nọ thì chả xì trét. Dạy con là dạy nó theo khả năng của mình, cố cố con cặc, sau này nó lớn tự khắc nó có con đường của mình. Lo cả đời như lồn nào được.
tầm nhìn của mày sẽ định đoạt vận mệnh của con mày.

Mỗi hành động lên con, thì phải tự vấn: mình làm cái này thì con có giỏi hơn không?. Con có giàu hơn không?. Con có khoẻ hơn không?….

Mày dạy con trong khả năng của mày, thì phải tự đặt câu hỏi: đã phù hợp với con chưa?. Có cần thay đổi gì không?. Có thể tốt hơn nữa không?. …

Mày chỉ nhìn thấy cái chi phí là tiền, chứ mày chưa thấy cái chi phí là công sức, thời gian và sự chú tâm-bình tĩnh để dạy con, nó tốn năng lượng đến thế nào.

Cho con một không gian, thời gian phù hợp với nó, ở bên cạnh con với tâm trạng tốt nhất, lắng nghe con nói mà đầu không nghĩ cái khác, thật sự khó đấy.

Trong cái nhỏ có cái lớn. Ví dụ thời gian chất lượng dành cho con, 20 phút thôi, nhưng mày chuẩn bị chu đáo cho 20 phút đó, là lớn lắm đó.
 
tầm nhìn của mày sẽ định đoạt vận mệnh của con mày.

Mỗi hành động lên con, thì phải tự vấn: mình làm cái này thì con có giỏi hơn không?. Con có giàu hơn không?. Con có khoẻ hơn không?….

Mày dạy con trong khả năng của mày, thì phải tự đặt câu hỏi: đã phù hợp với con chưa?. Có cần thay đổi gì không?. Có thể tốt hơn nữa không?. …

Mày chỉ nhìn thấy cái chi phí là tiền, chứ mày chưa thấy cái chi phí là công sức, thời gian và sự chú tâm-bình tĩnh để dạy con, nó tốn năng lượng đến thế nào.

Cho con một không gian, thời gian phù hợp với nó, ở bên cạnh con với tâm trạng tốt nhất, lắng nghe con nói mà đầu không nghĩ cái khác, thật sự khó đấy.

Trong cái nhỏ có cái lớn. Ví dụ thời gian chất lượng dành cho con, 20 phút thôi, nhưng mày chuẩn bị chu đáo cho 20 phút đó, là lớn lắm đó.
Im cụ mày mồm vào. Toàn văn mõm, cha mẹ sinh con trời sinh tính, nuôi dạy con sao cho không thẹn với cái tâm mình là quá đủ rồi. Sau này con nó khộ dại ra sao thì phải chịu, tính toán được Lồn. Nói ngứa dái.
 
Im cụ mày mồm vào. Toàn văn mõm, cha mẹ sinh con trời sinh tính, nuôi dạy con sao cho không thẹn với cái tâm mình là quá đủ rồi. Sau này con nó khộ dại ra sao thì phải chịu, tính toán được lồn. Nói ngứa dái.
con mày là cuộc đời mày nối dài. mày không hổ thẹn, nhưng con mày-nó chán chường. Con mày ước nó không phải xuất hiện trên cõi đời này chỉ vì mày muốn.
 
Hồi xưa lúc t lớp 11 cái ông già tự nhiên lần đầu phát bệnh động kinh!! T bật dậy hãi quá gọi 115 mà bấm lộn mẹ 113! Bị riết cái cứng luôn! Pha này thấy nó ko ổn thì xem còn ok ko bế mẹ đi bv luôn! Hàng xóm là bsi thì gọi ok! Còn ko thì gọi 115 mô tả tình trạng cho tụi nó có gì nó hướng dẫn vs đến nhanh hơn!
 
Cảm động!
photo-2-15618770109601772222340.jpg
 
Nằm thẳng thôi.
Có đứa con lắm vấn đề lắm.
Muốn cho nó lớn bình thường thì sợ thiếu kiến thức, bù không kịp.
Muốn cho nó ngang bằng với xung quanh thì phải chạy đua ná thở.

Nó ngoan, chăm thì đỡ. Nó lười cộng thêm trí nhớ kém nữa thì đúng nghĩa cuộc chiến.
 
Nuôi con giờ rất cực, t chỉ nghe kinh nghiệm người xưa là sinh thường thì con nít nó khoẻ hơn còn sinh mổ thì đa số con nít t thấy đều có vấn đề về hô hấp. Thêm cái giờ tụi nó nằm máy lạnh sớm nên hô hấp càng yếu, đổi mùa hay mưa gió là bị viêm phế quản, ho sổ mũi, mà nó nghẹt mũi thì ăn cơm chút là nghẹt là ói sạch.
Lại có đứa cháu khác thì bị dị ứng đạm bò, không biết hồi bầu mẹ nó ăn uống sao mà thằng nhỏ bị dị ứng uống sữa bò vô là nổi mẫn đỏ khắp người, làm bên nhà nó cũng chạy ngược chạy xuôi mấy tháng.
Mà t thấy cái thường gặp nhất là sốt, con nít giờ sốt cao rất dễ co giật động kinh nguy hiểm nếu không xử lý tốt dễ bị … nói chung nhiều cái éo dám kể, giờ thấy nuôi con cực, không như hồi xưa đẻ ra là kệ lăn lộn rồi tự lớn, trời nuôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top