Má nó hài, có thằng bám vào mấy cái hồi kí cá nhân ra làm tư liệu lịch sử, hùng hồn vcc. Trong nghiên cứu lịch sử nghiêm túc, hồi ký cá nhân không bao giờ được coi là tư liệu gốc độc lập, mà chỉ có giá trị tham khảo, phải đối chiếu với văn bản hành chính, quân sự, và tài liệu lưu trữ chính thức. Giấy trắng mực đen, có nguồn lưu trữ, có đối chiếu liên ngành, đó mới là bằng chứng lịch sử được giới học giả công nhận.
Ông Giáp là người được các bên trực tiếp tham chiến hoặc can dự là VN, Pháp, Mỹ và TQ đều công nhận là Tổng tư lệnh, người cầm quân chính thức tại trận Điện Biên Phủ. Các mệnh lệnh tác chiến được ban hành nhân danh ông, và được thực thi trong toàn bộ chiến dịch. Đây là sự thực lịch sử, ko phải suy diễn, cảm tính, mà được thể hiện bằng bút lục, hồ sơ quân sự, tài liệu lưu trữ của cả ba phía Pháp, TQ, Mỹ. Chưa kể đến bên thứ tư, và cũng là bên có giá trị xác thực cao nhất, chính là hệ thống lưu trữ chính thức của VN. Các tài liệu như nghị quyết, biên bản họp Bộ Chính trị, chỉ thị, điện văn, mệnh lệnh tác chiến, cùng các tài liệu đã và đang được giải mật, đều cho thấy rõ vai trò chỉ huy tối cao của ông Giáp trong toàn bộ chiến dịch. Mấy anh tàu nếu có thì cũng chỉ là góp ý mà thôi, còn như kiểu nói của mày là văn bản giả vô giá trị, hoặc cả VN răm rắp nghe theo tàu thì tao cũng chịu

Còn nếu đã suy diễn, lập luận không cần bằng chứng như kiểu mày thì tao cũng có thể. Ví dụ thế này. Nếu TQ mới là bên có công lớn nhất ở ĐBP, thì vì sao mấy chục năm nay, lúc quan hệ với VN căng thẳng nhất, TQ không đem chuyện đó ra tuyên truyền? Nó thừa truyền thông, thừa động cơ, nhưng không có làm. Pháp cũng vậy. Nếu Pháp có bằng chứng TQ nhúng tay trực tiếp, chỉ huy hay quyết định chiến dịch, thì Pháp đã gào lên từ năm 1954, coi đây là chiến tranh ủy nhiệm, là 1 đánh 2, chứ không bao giờ chịu mang tiếng thua Việt Minh.