Quỷ cốc tử, sư phụ của các chiến lược gia như Tôn Tẫn, Bàng Quyên.
Có 1 truyện thế này.
Tôn và Bàng đến xin bái QCT làm thầy, Bàng học 1 thời gian nôn nóng muốn ra làm quan nên xin ra trường sớm. Tôn kiên nhẫn ở laii học thêm. QCT biết Bàng là kẻ tiểu nhân nên trước khi Tôn xuống núi đã cho Tôn 1 bí kíp, dặn khi nào nguy cấp thì mở ra.
Tôn về gặp Bàng lúc này đã là quân sư cao cấp, theo lời hẹn ước, Bàng giới thiệu Tôn với vua Nguỵ.
Trong thời gian này, Tôn học nhiều hơn nên vượt mặt Bàng. Bàng sợ Tôn thay thế mình nên bày kế hãm hại.
Khi Tôn bị hại đến đường cùng, bị chặt xương bánh chè, bị kết tội phản quốc…, nhớ lời thầy, mở bí kíp ra có 2 chữ: giả điên.
Tôn làm theo, giả điên đến khi Bàng ko còn nghi ngờ gì nữa.
Được Tề cứu, Tôn về làm quân sư cho Tề.
Đánh nhau Tề Nguỵ, Bàng thua liên tục.
Trận Mã Lăng, Bàng bị Tôn dụ vào rừng tối, trên thân cây, Tôn cho khắc chữ: Bàng Quyên chết tại cây này. Quả nhiên Bàng đuổi đến nơi phục kích, soi đuốc thấy có chữ thì lại đọc, đọc xong nhận ra là kế của Tôn thì đã muộn: ôi thôi, ta mắc mưu thằng què đó rồi. Vì quân lính nhận lệnh của Tôn, thấy chỗ nào thắp đuốc sáng thì bắn tên vào đó, thế là Bàng hẹo.
Bàng trước khi xuống núi có hỏi QCT về tương lai, QCT phán: gặp dê thì vinh, gặp ngựa thì hẹo.
Mã Lăng là Mã (ngựa), Bàng hẹo khi gặp Mã.