Đu theo trend chống phá cách mạng Cu bố của thằng @Johnny Lê Nữu Vượng và thông não cho mấy con bò suốt ngày kêu gọi Mỹ dỡ bỏ cấm vận Cu bố, ngoạc mồm lên đòi quyền lợi nhưng đéo hiểu vì sao Cu bố bị Mỹ nhét cứt vào mõm suốt hơn 60 năm qua. Tất cả vì cái tội láo, vừa ăn cắp vừa la làng, Cu bố như 1 thằng Chí Phèo, còn bọn V+ với bò đỏ thì như lũ Chí Phèo con. Lên FB hễ cứ gặp mấy bài kiểu này tao lại nhảy vào chửi Cu bố như súc vật, con bò đỏ nào định sủa là tao nhét cứt vào mõm ngay lập tức.
TẠI SAO MỸ CẤM VẬN LÂU DÀI CUBA?
-Cách mạng Cuba năm 1959 dưới sự lãnh đạo của Fidel Castro đã dẫn đến một loạt các biện pháp quốc hữu hóa tài sản nước ngoài, đặc biệt là của các doanh nghiệp Mỹ, mà không bồi thường đầy đủ. Đây được coi là vụ tịch thu tài sản lớn nhất lịch sử hậu chiến, với giá trị ước tính khoảng 1 tỷ USD thời điểm đó (tương đương 11 tỷ USD theo thời giá hiện nay)
-Trước cách mạng Cuba năm 1959, các công ty Mỹ kiểm soát khoảng 80% hạ tầng và nguồn lực Cuba. Việc quốc hữu hóa này là lý do trực tiếp khiến Mỹ áp đặt lệnh cấm vận kinh tế Cuba từ năm 1960, kéo dài hơn 60 năm và vẫn còn hiệu lực đến nay. Các vụ kiện tụng theo Luật Helms-Burton (1996) tiếp tục diễn ra, cho phép công dân Mỹ kiện các bên sử dụng tài sản bị tịch thu tại Cuba
-Quá trình quốc hữu hóa đã diễn ra rầm rộ trong năm 1960, bắt đầu từ dầu khí và lan rộng sang nhiều lĩnh vực kinh tế then chốt:
1/ Dầu Khí (Tháng 6-7/1960):
Đây là "phát súng đầu tiên" trong cuộc đối đầu kinh tế. Khi Cuba nhập dầu thô từ Liên Xô, các nhà máy lọc dầu của Mỹ từ chối xử lý. Cuba đáp trả bằng cách quốc hữu hóa:
- Esso (nay là ExxonMobil).
- Texaco (nay thuộc Chevron).
- Shell (Anh-Hà Lan, nhưng bị tịch thu cùng đợt).
2/ Dịch Vụ Công Ích Và Viễn Thông (Tháng 8/1960):
- Cuban Telephone Company (thuộc ITT, Mỹ).
- Compañía Cubana de Electricidad (thuộc American & Foreign Power, Mỹ).
Tất cả đều bị quốc hữu hoá vào tay nhà nước.
3/ Ngành Mía Đường (Tháng 8/1960):
Là xương sống kinh tế Cuba, với 36 nhà máy đường lớn thuộc sở hữu Mỹ bị quốc hữu hóa.
4/ Ngân Hàng (Tháng 9/1960):
Để kiểm soát dòng tiền, Cuba đã tịch thu các chi nhánh ngân hàng Mỹ:
- First National City Bank of New York (nay là Citibank).
- First National Bank of Boston (nay là Bank of America).
- Chase Manhattan Bank (nay là JPMorgan Chase).
5/ Các Lĩnh Vực Khác (Tháng 10/1960):
Quốc hữu hóa gần như toàn bộ tài sản Mỹ còn lại, bao gồm khách sạn, du lịch, công nghiệp nặng, khai khoáng và bán lẻ...
Cuba coi các biện pháp này là cần thiết để bảo vệ lợi ích quốc gia và xây dựng chủ nghĩa xã hội theo học thuyết Marx - Lenin. Tuy nhiên, Mỹ và các chủ sở hữu xem đây là tịch thu bất hợp pháp, dẫn đến việc Mỹ cấm vận Cuba toàn diện từ năm 1962. Ủy ban Yêu sách Nước ngoài của Mỹ (FCSC) đã chứng nhận khoảng 6.000 yêu sách với giá trị gốc 1,9 tỷ USD. Ngày nay, các vụ kiện vẫn tiếp diễn, như ExxonMobil kiện các công ty Cuba liên quan đến tài sản dầu khí.
Sự kiện này không chỉ định hình quan hệ Mỹ - Cuba mà còn là bài học cho mọi quốc gia đang có ý đồ chống lại Mỹ. Vũ khí mềm cấm vận của Mỹ vẫn là rào cản lớn nhất đối với nền kinh tế Cuba và các quốc gia bị áp đặt.
TẠI SAO MỸ CẤM VẬN LÂU DÀI CUBA?
-Cách mạng Cuba năm 1959 dưới sự lãnh đạo của Fidel Castro đã dẫn đến một loạt các biện pháp quốc hữu hóa tài sản nước ngoài, đặc biệt là của các doanh nghiệp Mỹ, mà không bồi thường đầy đủ. Đây được coi là vụ tịch thu tài sản lớn nhất lịch sử hậu chiến, với giá trị ước tính khoảng 1 tỷ USD thời điểm đó (tương đương 11 tỷ USD theo thời giá hiện nay)
-Trước cách mạng Cuba năm 1959, các công ty Mỹ kiểm soát khoảng 80% hạ tầng và nguồn lực Cuba. Việc quốc hữu hóa này là lý do trực tiếp khiến Mỹ áp đặt lệnh cấm vận kinh tế Cuba từ năm 1960, kéo dài hơn 60 năm và vẫn còn hiệu lực đến nay. Các vụ kiện tụng theo Luật Helms-Burton (1996) tiếp tục diễn ra, cho phép công dân Mỹ kiện các bên sử dụng tài sản bị tịch thu tại Cuba
-Quá trình quốc hữu hóa đã diễn ra rầm rộ trong năm 1960, bắt đầu từ dầu khí và lan rộng sang nhiều lĩnh vực kinh tế then chốt:
1/ Dầu Khí (Tháng 6-7/1960):
Đây là "phát súng đầu tiên" trong cuộc đối đầu kinh tế. Khi Cuba nhập dầu thô từ Liên Xô, các nhà máy lọc dầu của Mỹ từ chối xử lý. Cuba đáp trả bằng cách quốc hữu hóa:
- Esso (nay là ExxonMobil).
- Texaco (nay thuộc Chevron).
- Shell (Anh-Hà Lan, nhưng bị tịch thu cùng đợt).
2/ Dịch Vụ Công Ích Và Viễn Thông (Tháng 8/1960):
- Cuban Telephone Company (thuộc ITT, Mỹ).
- Compañía Cubana de Electricidad (thuộc American & Foreign Power, Mỹ).
Tất cả đều bị quốc hữu hoá vào tay nhà nước.
3/ Ngành Mía Đường (Tháng 8/1960):
Là xương sống kinh tế Cuba, với 36 nhà máy đường lớn thuộc sở hữu Mỹ bị quốc hữu hóa.
4/ Ngân Hàng (Tháng 9/1960):
Để kiểm soát dòng tiền, Cuba đã tịch thu các chi nhánh ngân hàng Mỹ:
- First National City Bank of New York (nay là Citibank).
- First National Bank of Boston (nay là Bank of America).
- Chase Manhattan Bank (nay là JPMorgan Chase).
5/ Các Lĩnh Vực Khác (Tháng 10/1960):
Quốc hữu hóa gần như toàn bộ tài sản Mỹ còn lại, bao gồm khách sạn, du lịch, công nghiệp nặng, khai khoáng và bán lẻ...
Cuba coi các biện pháp này là cần thiết để bảo vệ lợi ích quốc gia và xây dựng chủ nghĩa xã hội theo học thuyết Marx - Lenin. Tuy nhiên, Mỹ và các chủ sở hữu xem đây là tịch thu bất hợp pháp, dẫn đến việc Mỹ cấm vận Cuba toàn diện từ năm 1962. Ủy ban Yêu sách Nước ngoài của Mỹ (FCSC) đã chứng nhận khoảng 6.000 yêu sách với giá trị gốc 1,9 tỷ USD. Ngày nay, các vụ kiện vẫn tiếp diễn, như ExxonMobil kiện các công ty Cuba liên quan đến tài sản dầu khí.
Sự kiện này không chỉ định hình quan hệ Mỹ - Cuba mà còn là bài học cho mọi quốc gia đang có ý đồ chống lại Mỹ. Vũ khí mềm cấm vận của Mỹ vẫn là rào cản lớn nhất đối với nền kinh tế Cuba và các quốc gia bị áp đặt.
Sửa lần cuối:
