Đéo dít cũng đéo dát.
Theo góc nhìn tổng quan của tao, cả Thái và Việt đều là dân mọi. Dân mọi là sao? Theo như Qua Trung Nguyên nói, một dân tộc cần phải có khát vọng lớn, thì mới đi xa được. Dân Thái và dân Việt đều là dân mọi, theo nghĩa, chỉ đơn giản là mong cầu kiếm miếng ăn qua ngày. Các chính trị gia cao nhất cũng chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để đầy túi mình, và quốc gia có miếng cơm ăn, áo mặc. Nó giống hệt tư duy mấy thằng lái xe ôm tao gặp ở trà đá vỉa hè.
Lý Quang Diệu ( dù có hơi bốc phét tí ) khi khai quốc đã nói : nghìn năm nữa, tất cả chúng ta đều sẽ tự hào là người Singapore. Đó mới là khí chất lãnh đạo, tầm nhìn ít ra phải vài trăm năm. Vài nghìn năm trước ở phía bắc đã có những nhà khai quốc như vậy, tầm nhìn ít nhất vài trăm năm, nên giờ mới có một Trung Quốc vãi lồn như thế.
Thế nên Mọi-Thái, dù phát triển trước tí xíu, những đã chạm trần của level mọi, không thể hơn được nữa. Mọi-Việt đang bắt kịp, và có thể tiến xa hơn một chút, nhưng theo tao thấy kiểu mọi : khư khư ốm súng với tẩy não, lừa dân, thì cũng đéo thể xa hơn được mấy. Từ nghìn năm nay, lịch sử Việt Nam chưa từng thay đổi, luôn xoay quanh vòng lặp : chống giặc ngoại xâm, vơ vét làm ngu, làm khổ dân, rồi lại chống giặc ngoại xâm. Dân tộc Việt Nam chưa bao giờ có cơ hội ngẩng đầu lên ngắm sao, nói về câu chuyện nghìn năm, chưa bao giờ thoát được nghiệp mọi.