Tại sao những người già ăn xin, vô gia cư lại không tự sát để cho đỡ khổ ?

Chơi đá đã là cặn bạ, chơi đá mà còn đi hỏi ngu thì chỉ là súc vật thôi, chơi đá mà đi hỏi ngu nhưng không biết mình ngu thì còn không bằng súc vật.
 
Bởi vì họ tin vào thiên đạo đấy.
Ăn xin, nghèo khổ là tạo cơ hội cho người khác làm phúc, đó là thiên mệnh, nghèo thì phải đi xin để người khác giúp đỡ, để người giàu có phúc mà trả nghiệp của họ.

Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.

"Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: "Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!". Ông Áp-ra-ham đáp: "Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được".

Ông nhà giàu nói: "Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này!". Ông Áp-ra-ham đáp: "Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó". Ông nhà giàu nói: "Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối". Ông Áp-ra-ham đáp: "Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin".
--Luca 16:19-31--
 
Bởi vì họ tin vào thiên đạo đấy.
Ăn xin, nghèo khổ là tạo cơ hội cho người khác làm phúc, đó là thiên mệnh, nghèo thì phải đi xin để người khác giúp đỡ, để người giàu có phúc mà trả nghiệp của họ.
À ra đây là lý do mà mài hay có những phát ngôn khó ngửi cho mấy tml xammer quây chửi đây hả. Thiên đạo có khác
 
Chắc tao yếu đuối quá, tao rơi vào hoàn cảnh như họ là tao nhảy cầu lâu rồi
Vì họ không phải là mày, hehe.
Còn hỏi vậy là chưa bao giờ phải khổ rồi, cảm thấy biết ơn đi nhé
 
lại ngu lồn, những thứ trên đéo đầy đường là do hệ thống luật pháp và xã hội giới hạn
TtA2nY7.png
 
do bọn nó là sinh vật bậc thấp nên không đủ nhận thức tư duy về cái khổ của mình
nghĩa vụ của sinh vật bậc cao là an tử cho bọn cặn bã bậc thấp đó thoát khỏi khiếp súc vật


bản năng động vật
Nghe phát xít vậy mày
 

Có thể bạn quan tâm

Top