Dm mất ngủ, đéo biết là vì cơm áo gạo tiền hay vì cái thế giới này nó loạn quá… nên tao quyết định post cái nhìn về xung đột Mỹ – Iran cho bõ bực. Tin tức thì đéo thiếu nhưng tao muốn nói vè các góc nhìn khác.
Iran muốn kéo Anh vào vì Anh giống như cái phanh tay.
Iran thừa biết đang thua ở mặt trận quân sự rồi. Không quân thì éo đọ nổi. Oánh trực diện càng không có cửa nên sẽ chuyển cuộc chơi sang chỗ duy nhất còn lợi thế: chính trị phương Tây.
Với Iran, Anh nhợn có hai tác dụng.
1 là tạo tính chính danh cho kênh đàm phán.
2 là làm chậm tốc độ ra quyết định. Thêm họp hành, thêm thủ tục, thêm tranh luận, thêm đường lui. Mà trong chiến tranh, câu giờ là sống còn.
Iran cũng muốn mở rộng Mỹ - Ixa mở rộng để liên minh đó tự rạn nứt. Mỹ và Ixa có thể giữ nhịp tấn công vài tuần liền. Nhưng EU thì dễ chia rẽ hơn khi giá dầu tăng, rủi ro khủng bố tăng, và chiến tranh kéo dài là bắt đầu thấy mệt mỏi. Anh là cây cầu có thể kéo Mỹ về phía giới hạn ngoại giao nếu áp lực kinh tế và dư luận đủ lớn.
Iran không cần Anh tham chiến toàn diện. Iran cần Anh có mặt trong phòng họp, có tên trong chuỗi quyết định. Trên giấy là trung gian, nhưng thực tế là bị cuốn vào guồng rồi.
Đó cũng là lý do Hormuz quan trọng. Iran biết éo thể đánh lại nhưng có thể dùng tin tức và giá cả để đấu lại. Dầu tăng, tàu dừng chạy, áp lực chính trị dâng cao. Trong bối cảnh đó, Anh sẽ là tiếng nói kêu: dừng lại trước khi quá đà. Và đó đúng là điều Iran muốn.
Vậy nên Iran đang cố sống sót bằng cách tạo ra một cuộc tranh cãi bên trong phương Tây.
Iran muốn kéo Anh vào vì Anh giống như cái phanh tay.
Iran thừa biết đang thua ở mặt trận quân sự rồi. Không quân thì éo đọ nổi. Oánh trực diện càng không có cửa nên sẽ chuyển cuộc chơi sang chỗ duy nhất còn lợi thế: chính trị phương Tây.
Với Iran, Anh nhợn có hai tác dụng.
1 là tạo tính chính danh cho kênh đàm phán.
2 là làm chậm tốc độ ra quyết định. Thêm họp hành, thêm thủ tục, thêm tranh luận, thêm đường lui. Mà trong chiến tranh, câu giờ là sống còn.
Iran cũng muốn mở rộng Mỹ - Ixa mở rộng để liên minh đó tự rạn nứt. Mỹ và Ixa có thể giữ nhịp tấn công vài tuần liền. Nhưng EU thì dễ chia rẽ hơn khi giá dầu tăng, rủi ro khủng bố tăng, và chiến tranh kéo dài là bắt đầu thấy mệt mỏi. Anh là cây cầu có thể kéo Mỹ về phía giới hạn ngoại giao nếu áp lực kinh tế và dư luận đủ lớn.
Iran không cần Anh tham chiến toàn diện. Iran cần Anh có mặt trong phòng họp, có tên trong chuỗi quyết định. Trên giấy là trung gian, nhưng thực tế là bị cuốn vào guồng rồi.
Đó cũng là lý do Hormuz quan trọng. Iran biết éo thể đánh lại nhưng có thể dùng tin tức và giá cả để đấu lại. Dầu tăng, tàu dừng chạy, áp lực chính trị dâng cao. Trong bối cảnh đó, Anh sẽ là tiếng nói kêu: dừng lại trước khi quá đà. Và đó đúng là điều Iran muốn.
Vậy nên Iran đang cố sống sót bằng cách tạo ra một cuộc tranh cãi bên trong phương Tây.

. Đổ bộ cũng ok. Nhưng đổ xong phải lùng diệt mấy chỗ chứa tên lửa là chính xong rồi nghỉ.