(Góc trữ tình) Hoàng hôn không còn lời hứa.

Mặt hồ tĩnh lặng. Vài cơn gió vi vu như một bản tình ca buồn khẽ lướt qua mặt nước. Nỗi buồn trải dài theo ánh hoàng hôn nhạt dần sau những tầng lá mỏng. Sương bảng lảng giăng khắp không gian, khiến cảnh vật như chìm trong một giấc mơ u tối.

Đôi mắt gã nhìn vô định. Không phải vì không có gì để nhìn, mà vì chẳng còn điều gì đáng để giữ lại. Từng kỷ niệm cũ chậm rãi hiện lên như thước phim quay chậm, lướt qua làn khói thuốc mờ ảo rồi tan biến vào khoảng không.

Gã thả mình xuống chiếc ghế đá ướt lạnh. Tay siết chặt vỏ bao thuốc, vò nát rồi quăng nó ra xa. Đôi bàn tay chai sần in hằn những vết sẹo của thời gian. Ngày đó, gã chỉ là kẻ lãng du cô độc giữa cuộc đời rộng lớn. Rồi em đến - nhẹ như gió xuân- gieo vào lòng gã những rung động đầu tiên. Một kẻ quen bước một mình bỗng nhận ra tim mình biết run rẩy.

Có những cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ, nhưng lại âm thầm mang theo một vết cắt của số phận. Lần đầu gã gặp em cũng vậy - ngay chính nơi này.

Chiều hôm ấy, gã ngồi bên hồ, thả hồn vào những phím đàn guitar. Tiếng đàn trầm khàn trôi theo mặt nước, như cố che lấp những ồn ào ngoài kia.

Bỗng một giọng ca trong trẻo cất lên, hòa theo từng nhịp đàn. Gã khựng lại. Khi quay đầu nhìn, gã bắt gặp một cô gái nhỏ nhắn đang mỉm cười. Ánh mắt em sáng lên dưới ánh chiều, trong veo đến mức khiến lòng gã chợt mềm ra.

“Anh đàn hay lắm… nhưng sao buồn thế?” - em nghiêng đầu hỏi.

Gã khẽ cười, bàn tay vẫn đặt trên dây đàn. “Có lẽ vì người đàn đang buồn.”

Em im lặng một thoáng, rồi ngồi xuống cạnh gã. “Vậy… cho em hát cùng nhé. Biết đâu tiếng hát em làm nó vui hơn một chút.”

Giọng em cất lên hòa cùng tiếng đàn trong tay gã. Một cơn gió khẽ lướt qua, làm mái tóc đen nhánh của em bay nhẹ. Vài sợi tóc chạm vào gương mặt gã, thoảng hương bồ kết dịu dàng.

Bàn tay gã khẽ chệch một nhịp trên phím đàn. Trong khoảnh khắc ấy, gã nhận ra tiếng đàn của mình không còn buồn như trước nữa.

“Anh có thường ra đây đàn không?” - em hỏi, giọng nhẹ như gió.

Gã nhìn ra mặt hồ, đáp chậm rãi: “Những lúc buồn.”

Em nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch: “Vậy nếu em buồn… anh ra đây đàn cho em hát nhé?”

Gã bật cười. Nhưng trong lòng, một lời hứa đã lặng lẽ được giữ lại.

Hôm nay gã lại ra đây. Nhưng tiếng đàn chỉ còn vang lên cho một mình gã nghe.

Gã đã từng nghĩ mình có thể giữ em lại chỉ bằng tiếng đàn và một trái tim chân thành. Nhưng đời không dịu dàng như những bản nhạc chiều hôm ấy.

Những ngày sau đó, gã vẫn miệt mài với ước mơ còn dang dở. Còn em, dần bước vào một thế giới khác - nơi những buổi hẹn không còn bên hồ, mà trong những quán cà phê sang trọng với ánh đèn lấp lánh.

Gã không trách em, chỉ là em cần sự an toàn. Và gã, khi ấy, chẳng có gì ngoài đôi bàn tay đầy vết sẹo và vài bản tình ca buồn.

Tiếng đàn hôm nay không còn buồn như trước, chỉ là trầm và chậm hơn của một người trải qua nhiều dông bão.

Gã không ngờ khi bản nhạc gần kết thúc, một giọng nói quen thuộc cất lên phía sau:

“ Anh ... vẫn còn nhớ lời hứa năm nào !?!” .

Gã khựng lại, quay đầu về phía sau bắt gặp ánh mắt năm nào. Vẫn trong, nhưng đã không còn thơ ngây.

Em đứng đó dịu dàng và chín chắn hơn, không còn là cô bé tinh nghịch năm nào.

“ Anh chỉ giữ lời hứa với chính mình thôi” – Gã mỉm cười.

Em ngồi xuống cạnh gã, vừa đủ để không chạm vào nhau.

“ Em đã từng…và giờ sẽ không buồn về những chuyện cũ.

“ Anh cũng vậy !”

Gió vẫn vi vu lướt nhẹ trên mặt hồ tĩnh lặng. Không còn mái tóc chạm vào mặt gã, không còn chệch nhịp vì hương bồ kết.

Chỉ còn hai người đã từng yêu nhau, bình thản nhìn hoàng hôn trôi về phía chân trời xa.

Lần này, không có ai hứa hẹn điều gì nữa!
 
Tao đang ở trong nhân cách Ngạn, một thầy giáo nghèo dạy văn. :))
suy cho cùng, cơm gạo áo tiền, những áp lực ngoài cuộc sống kia làm con người thay đổi nhiều quá.
đợt này tao hay đọc lại mấy cái cũ của facebook của gần 20 năm trước. cũng tự nhận ra mình thay đổi nhiều.
 
suy cho cùng, cơm gạo áo tiền, những áp lực ngoài cuộc sống kia làm con người thay đổi nhiều quá.
đợt này tao hay đọc lại mấy cái cũ của facebook của gần 20 năm trước. cũng tự nhận ra mình thay đổi nhiều.
Cuộc sống thực tại nó khác với những con chữ trong văn chương lắm mày. Nhưng lâu lâu có những khoảng tĩnh cũng tốt cho tâm hồn.
 
Bước chân sau nhiều năm bôn ba dừng lại trước căn nhà in đầy dấu vết tuổi thơ tôi. Cánh cửa gỗ sẫm màu vẫn thế, như chưa từng biết đến đổi thay. Tôi đặt tay lên chiếc then cửa hoen gỉ. Kim loại lạnh buốt, cái lạnh thấm qua da thịt như chạm vào một phần ký ức đã ngủ quên.


Cửa mở.


Lối vào nhà bỗng dài hơn tôi nhớ. Hay vì tôi đã lớn, còn căn nhà thì già đi?


Cha ngồi bên bếp lửa. Tấm lưng khom xuống như đang gánh cả buổi chiều muộn. Mái tóc đã pha sương. Ánh lửa hắt lên gương mặt sạm nắng, những nếp nhăn như những vết cày của thời gian lặng lẽ đi qua.


Tôi gọi, rất khẽ:


- Cha…


Cha ngẩng lên.


Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Không lời. Chỉ một khoảng lặng mỏng như khói bếp, mà nặng như năm tháng.


Khóe mắt cha đỏ. Tôi cũng vậy.
Chắc vì khói.


- Về rồi à con?


Giọng cha khàn, nhỏ, như tiếng củi nổ trong bếp.


Tôi gật đầu.


- Con về rồi. Về hẳn.


Cha nhìn tôi từ đầu đến chân. Ánh nhìn ấy không dò xét, chỉ như đang đếm lại những năm tháng đã trôi qua trên người tôi.


- Ra giếng rửa mặt đi. Đường xa bụi lắm.


Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những vết chai, những vết xước cũ. Bao năm lăn lộn nơi đất lạ, tôi cũng từng lấm lem như thế này. Nhưng chưa ai bảo tôi rửa mặt trước khi bước vào một nơi nào đó.


Hóa ra vẫn còn một chốn xem tôi là đứa trẻ.

Ngày ấy, tôi rời nhà trên chuyến xe đò buổi sớm. Trong đầu đầy những giấc mơ chưa kịp đặt tên. Tôi tin mình sẽ trở thành một người đàn ông đủ vững để che mưa cho gia đình.


Thành phố đón tôi bằng những dãy đèn sáng trắng suốt đêm. Ánh sáng ấy khiến tôi hoa mắt. Tôi chạy theo nó, như chạy theo một lời hứa.


Những bản hợp đồng, những kế hoạch, những buổi gặp gỡ ồn ào. Tôi nghĩ mình đang tiến về phía trước. Cho đến khi một ngày, mọi thứ sụp xuống nhanh hơn cách nó được dựng lên.


Có những đêm tôi đứng giữa ban công phòng trọ, nhìn xuống dòng xe bất tận, chợt thấy mình không khác gì một đốm sáng nhỏ đang chực tắt. Tôi không gọi về nhà. Tôi sợ phải nói ra hai chữ “không được”.


Tôi cứ nghĩ mình rời quê để lớn lên.
Không biết rằng có những cuộc rời đi chỉ để học cách quay về.


Chuyến trở lại lần này không mang theo thành tựu nào. Chỉ có một người đàn ông đã thôi cố tỏ ra mạnh mẽ.

Bữa cơm tối giản dị hơn những gì tôi từng nhớ. Canh rau vườn, cá kho, chén nước mắm ớt đỏ au. Mùi cơm mới bốc lên thơm đến nao lòng.


Tôi đặt bát xuống.


- Con thất bại rồi, cha ạ.


Câu nói rơi xuống mâm cơm như một hòn đá nhỏ rơi vào mặt nước tĩnh.


Cha không ngẩng lên ngay. Ông chậm rãi gỡ xương cá, đặt vào mép bát tôi như ngày tôi còn bé.


Một lúc sau, cha hỏi:


- Cây tre trước ngõ còn nhớ không?


Tôi khẽ gật.


- Năm con mười tuổi, bão quật nó gãy sát gốc. Ai cũng tưởng chết. Mùa sau nó lại lên măng.


Cha nhìn ra khoảng sân tối.


- Tre không chọn gió. Nhưng nó biết bám đất.


Không thêm lời nào nữa.


Tôi nghe tiếng gì đó trong mình rạn vỡ. Không phải tự ái. Không phải xấu hổ. Mà là lớp vỏ tôi mang suốt những năm qua.


Đêm xuống rất chậm. Gió từ cánh đồng thổi qua mùi rơm mới. Cây tre ngoài ngõ khẽ lay, những chiếc lá mảnh va vào nhau phát ra âm thanh mỏng như tiếng thở.


Cha đứng bên tôi. Chúng tôi không nói gì.


Thành phố từng dạy tôi cách bước thật nhanh để không bị bỏ lại.
Quê nhà dạy tôi cách tĩnh lại.


Tôi không biết mình sẽ thành công hay lại vấp ngã. Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không còn sợ ánh mắt người khác khi thừa nhận mình chưa đủ.


Trong căn bếp nhỏ phía sau lưng, lửa vẫn cháy âm ỉ.


Không rực rỡ.


Nhưng đủ ấm để người ta muốn quay về.
 
Bước chân sau nhiều năm bôn ba dừng lại trước căn nhà in đầy dấu vết tuổi thơ tôi. Cánh cửa gỗ sẫm màu vẫn thế, như chưa từng biết đến đổi thay. Tôi đặt tay lên chiếc then cửa hoen gỉ. Kim loại lạnh buốt, cái lạnh thấm qua da thịt như chạm vào một phần ký ức đã ngủ quên.


Cửa mở.


Lối vào nhà bỗng dài hơn tôi nhớ. Hay vì tôi đã lớn, còn căn nhà thì già đi?


Cha ngồi bên bếp lửa. Tấm lưng khom xuống như đang gánh cả buổi chiều muộn. Mái tóc đã pha sương. Ánh lửa hắt lên gương mặt sạm nắng, những nếp nhăn như những vết cày của thời gian lặng lẽ đi qua.


Tôi gọi, rất khẽ:


- Cha…


Cha ngẩng lên.


Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Không lời. Chỉ một khoảng lặng mỏng như khói bếp, mà nặng như năm tháng.


Khóe mắt cha đỏ. Tôi cũng vậy.
Chắc vì khói.


- Về rồi à con?


Giọng cha khàn, nhỏ, như tiếng củi nổ trong bếp.


Tôi gật đầu.


- Con về rồi. Về hẳn.


Cha nhìn tôi từ đầu đến chân. Ánh nhìn ấy không dò xét, chỉ như đang đếm lại những năm tháng đã trôi qua trên người tôi.


- Ra giếng rửa mặt đi. Đường xa bụi lắm.


Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những vết chai, những vết xước cũ. Bao năm lăn lộn nơi đất lạ, tôi cũng từng lấm lem như thế này. Nhưng chưa ai bảo tôi rửa mặt trước khi bước vào một nơi nào đó.


Hóa ra vẫn còn một chốn xem tôi là đứa trẻ.

Ngày ấy, tôi rời nhà trên chuyến xe đò buổi sớm. Trong đầu đầy những giấc mơ chưa kịp đặt tên. Tôi tin mình sẽ trở thành một người đàn ông đủ vững để che mưa cho gia đình.


Thành phố đón tôi bằng những dãy đèn sáng trắng suốt đêm. Ánh sáng ấy khiến tôi hoa mắt. Tôi chạy theo nó, như chạy theo một lời hứa.


Những bản hợp đồng, những kế hoạch, những buổi gặp gỡ ồn ào. Tôi nghĩ mình đang tiến về phía trước. Cho đến khi một ngày, mọi thứ sụp xuống nhanh hơn cách nó được dựng lên.


Có những đêm tôi đứng giữa ban công phòng trọ, nhìn xuống dòng xe bất tận, chợt thấy mình không khác gì một đốm sáng nhỏ đang chực tắt. Tôi không gọi về nhà. Tôi sợ phải nói ra hai chữ “không được”.


Tôi cứ nghĩ mình rời quê để lớn lên.
Không biết rằng có những cuộc rời đi chỉ để học cách quay về.


Chuyến trở lại lần này không mang theo thành tựu nào. Chỉ có một người đàn ông đã thôi cố tỏ ra mạnh mẽ.

Bữa cơm tối giản dị hơn những gì tôi từng nhớ. Canh rau vườn, cá kho, chén nước mắm ớt đỏ au. Mùi cơm mới bốc lên thơm đến nao lòng.


Tôi đặt bát xuống.


- Con thất bại rồi, cha ạ.


Câu nói rơi xuống mâm cơm như một hòn đá nhỏ rơi vào mặt nước tĩnh.


Cha không ngẩng lên ngay. Ông chậm rãi gỡ xương cá, đặt vào mép bát tôi như ngày tôi còn bé.


Một lúc sau, cha hỏi:


- Cây tre trước ngõ còn nhớ không?


Tôi khẽ gật.


- Năm con mười tuổi, bão quật nó gãy sát gốc. Ai cũng tưởng chết. Mùa sau nó lại lên măng.


Cha nhìn ra khoảng sân tối.


- Tre không chọn gió. Nhưng nó biết bám đất.


Không thêm lời nào nữa.


Tôi nghe tiếng gì đó trong mình rạn vỡ. Không phải tự ái. Không phải xấu hổ. Mà là lớp vỏ tôi mang suốt những năm qua.


Đêm xuống rất chậm. Gió từ cánh đồng thổi qua mùi rơm mới. Cây tre ngoài ngõ khẽ lay, những chiếc lá mảnh va vào nhau phát ra âm thanh mỏng như tiếng thở.


Cha đứng bên tôi. Chúng tôi không nói gì.


Thành phố từng dạy tôi cách bước thật nhanh để không bị bỏ lại.
Quê nhà dạy tôi cách tĩnh lại.


Tôi không biết mình sẽ thành công hay lại vấp ngã. Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không còn sợ ánh mắt người khác khi thừa nhận mình chưa đủ.


Trong căn bếp nhỏ phía sau lưng, lửa vẫn cháy âm ỉ.


Không rực rỡ.


Nhưng đủ ấm để người ta muốn quay về.
Điều tôi muốn hỏi là bạn làm gì trong bếp giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?
 
Điều tôi muốn hỏi là bạn làm gì trong bếp giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?
Tìm chút hơi ấm sau chuỗi ngày lạc lối giữa cái "lạnh" nơi phố thị bạn à.
 
  • Vodka
Reactions: Ftm
Tìm chút hơi ấm sau chuỗi ngày lạc lối giữa cái "lạnh" nơi phố thị bạn à.
Hehe. Lần sau đã xuống bếp rồi thì làm vài con mực nướng. Tôi đảm bảo đêm vùng quê cũng khá là ấm và tuyệt.
Và cha bạn kiểu gì cũng vui.
 
T meow đọc thớt này nói gì,tuy t vào đây chỉ để nói Mắt Biếc là cuốn duy nhất t đọc lại lại 2 và ra rạp xem phim 1 lần,phải nói là a Ánh viết quả hay vl
 
Mặt hồ tĩnh lặng. Vài cơn gió vi vu như một bản tình ca buồn khẽ lướt qua mặt nước. Nỗi buồn trải dài theo ánh hoàng hôn nhạt dần sau những tầng lá mỏng. Sương bảng lảng giăng khắp không gian, khiến cảnh vật như chìm trong một giấc mơ u tối.

Đôi mắt gã nhìn vô định. Không phải vì không có gì để nhìn, mà vì chẳng còn điều gì đáng để giữ lại. Từng kỷ niệm cũ chậm rãi hiện lên như thước phim quay chậm, lướt qua làn khói thuốc mờ ảo rồi tan biến vào khoảng không.

Gã thả mình xuống chiếc ghế đá ướt lạnh. Tay siết chặt vỏ bao thuốc, vò nát rồi quăng nó ra xa. Đôi bàn tay chai sần in hằn những vết sẹo của thời gian. Ngày đó, gã chỉ là kẻ lãng du cô độc giữa cuộc đời rộng lớn. Rồi em đến - nhẹ như gió xuân- gieo vào lòng gã những rung động đầu tiên. Một kẻ quen bước một mình bỗng nhận ra tim mình biết run rẩy.

Có những cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ, nhưng lại âm thầm mang theo một vết cắt của số phận. Lần đầu gã gặp em cũng vậy - ngay chính nơi này.

Chiều hôm ấy, gã ngồi bên hồ, thả hồn vào những phím đàn guitar. Tiếng đàn trầm khàn trôi theo mặt nước, như cố che lấp những ồn ào ngoài kia.

Bỗng một giọng ca trong trẻo cất lên, hòa theo từng nhịp đàn. Gã khựng lại. Khi quay đầu nhìn, gã bắt gặp một cô gái nhỏ nhắn đang mỉm cười. Ánh mắt em sáng lên dưới ánh chiều, trong veo đến mức khiến lòng gã chợt mềm ra.

“Anh đàn hay lắm… nhưng sao buồn thế?” - em nghiêng đầu hỏi.

Gã khẽ cười, bàn tay vẫn đặt trên dây đàn. “Có lẽ vì người đàn đang buồn.”

Em im lặng một thoáng, rồi ngồi xuống cạnh gã. “Vậy… cho em hát cùng nhé. Biết đâu tiếng hát em làm nó vui hơn một chút.”

Giọng em cất lên hòa cùng tiếng đàn trong tay gã. Một cơn gió khẽ lướt qua, làm mái tóc đen nhánh của em bay nhẹ. Vài sợi tóc chạm vào gương mặt gã, thoảng hương bồ kết dịu dàng.

Bàn tay gã khẽ chệch một nhịp trên phím đàn. Trong khoảnh khắc ấy, gã nhận ra tiếng đàn của mình không còn buồn như trước nữa.

“Anh có thường ra đây đàn không?” - em hỏi, giọng nhẹ như gió.

Gã nhìn ra mặt hồ, đáp chậm rãi: “Những lúc buồn.”

Em nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch: “Vậy nếu em buồn… anh ra đây đàn cho em hát nhé?”

Gã bật cười. Nhưng trong lòng, một lời hứa đã lặng lẽ được giữ lại.

Hôm nay gã lại ra đây. Nhưng tiếng đàn chỉ còn vang lên cho một mình gã nghe.

Gã đã từng nghĩ mình có thể giữ em lại chỉ bằng tiếng đàn và một trái tim chân thành. Nhưng đời không dịu dàng như những bản nhạc chiều hôm ấy.

Những ngày sau đó, gã vẫn miệt mài với ước mơ còn dang dở. Còn em, dần bước vào một thế giới khác - nơi những buổi hẹn không còn bên hồ, mà trong những quán cà phê sang trọng với ánh đèn lấp lánh.

Gã không trách em, chỉ là em cần sự an toàn. Và gã, khi ấy, chẳng có gì ngoài đôi bàn tay đầy vết sẹo và vài bản tình ca buồn.

Tiếng đàn hôm nay không còn buồn như trước, chỉ là trầm và chậm hơn của một người trải qua nhiều dông bão.

Gã không ngờ khi bản nhạc gần kết thúc, một giọng nói quen thuộc cất lên phía sau:

“ Anh ... vẫn còn nhớ lời hứa năm nào !?!” .

Gã khựng lại, quay đầu về phía sau bắt gặp ánh mắt năm nào. Vẫn trong, nhưng đã không còn thơ ngây.

Em đứng đó dịu dàng và chín chắn hơn, không còn là cô bé tinh nghịch năm nào.

“ Anh chỉ giữ lời hứa với chính mình thôi” – Gã mỉm cười.

Em ngồi xuống cạnh gã, vừa đủ để không chạm vào nhau.

“ Em đã từng…và giờ sẽ không buồn về những chuyện cũ.

“ Anh cũng vậy !”

Gió vẫn vi vu lướt nhẹ trên mặt hồ tĩnh lặng. Không còn mái tóc chạm vào mặt gã, không còn chệch nhịp vì hương bồ kết.

Chỉ còn hai người đã từng yêu nhau, bình thản nhìn hoàng hôn trôi về phía chân trời xa.

Lần này, không có ai hứa hẹn điều gì nữa!
Đối với tao
Hoàng hôn
Hay bình minh
Cũng như nhau
Ngập cứt
 
T meow đọc thớt này nói gì,tuy t vào đây chỉ để nói Mắt Biếc là cuốn duy nhất t đọc lại lại 2 và ra rạp xem phim 1 lần,phải nói là a Ánh viết quả hay vl
Lão Ánh viết hay, nhưng xạo Lồn. Thực tế Ngạn cho Hà Lan bê lol chạy quanh giường. Nó bỏ Ngạn chỉ vì Ngạn nghèo. :pudency:

:shame: Đầu năm ăn ngập mồm lễ kỷ niệm với ngày truyền thống @xmorr
Mấy lão thợ thuốc giàu lắm.
:pudency:
 
Top