Live Thế giới này toàn câu chuyện của đàn ông

Bộ Nữ hoàng Ai Cập hoặc Nữ hoàng nhu đạo của nữ coi hay mà.

Ngày xưa tao lỡ mua đọc thấy hay quá nên mua liên tục mấy năm liền.

Sau tác giả viết tiếp tao mới tìm đọc lại bộ Nữ hoàng Ai Cập này.

Bộ Maruko-chan hoặc Chie cô bé hạt tiêu đọc cũng hay nữa.
Đỉnh quá tiên đế. Ngài đã tu đạt được chánh quả không còn phân biệt giới tánh. Em thì chịu fan dấu ấn rồng thiêng, 7 bi.... Chứ truyện con gái đọc ko vô
 
Đỉnh quá tiên đế. Ngài đã tu đạt được chánh quả không còn phân biệt giới tánh. Em thì chịu fan dấu ấn rồng thiêng, 7 bi.... Chứ truyện con gái đọc ko vô
Hồi nhỏ bà gì ruột sai đi thuê mớ này về giùm bả, lần nào thằng chủ quán cũng nhìn nhìn, ánh mắt đầy sự ái ngại :)) :))
 
Mày đã quên rằng chế độ mẫu hệ tồn tại rất lâu trước khi chuyển sang chế độ nam quyền. Tất nhiên là do những nhu cầu vật chất của cuộc sống thay đổi, dẫn đến sự thay đổi tinh thần, và nó vẫn sẽ tiếp tục thay đổi.
Sau nam quyền là gì,? Mày nghĩ gì khi một ngày nào đấy một con AI tuyên bố rằng cả đàn ông và đàn bà đều là rác rưởi?
Ý bạn là sang chế độ AI quyền à?
 
Vẫn là nam thôi.T để ý cứ post sex diễn viên nam cặc to là y như rằng nhiều xamer vào khen lấy khen để,lượng view-vodka nhiều hơn.Còn cặc nhỏ đụ gái xinh ngon mấy đi nữa cũng ko ăn thua
Họ là nam và quan tâm những thứ của Nam, còn những thứ của nữ chỉ là nhất thời không đáng nhớ
 
Thủy thủ mặt trăng thì sao
Pác ngày coàn Tấm Boé tuyền ngắm chân dài mếy ẻm dồy tưởng tượng
Thuỷ thủ mặt trăng t cũng đã cố thử thích nó vài lần và đều thất bại, ai cũng sẽ mặc định rằng đó là một bộ truyện shounen hay, nhưng thực chất đó là truyện shoujo, bi-shoujo (truyện dành chư Nữ và có thể là Nữ yêu nữ)

Và tất nhiên cảnh đánh nhau...à không...mối quan tâm về chiến lực, nói sao chỉ, chiến lực của nhân vật không được làm điểm nhất trong tâm của bộ truyện, mà chỉ là điểm phụ

Nhưng ngặt nỗi Thuỷ thủ mặt Trăng lại là truyện shounen và nó bắt buộc phải có cảnh đánh nhau, thành ra sẽ thành hai thứ chống chỉ định lẫn nhau trong một bộ truyện, đó là

<Cảnh đánh nhau nhạt nhẽo> vs <Nhưng không thể thiếu>

Và thế là mỗi lần sắp sửa có chiến tranh thì các thuỷ thủ có vẻ vụng về, ko như 5 anh em siêu nhân, cho dù cũng có hào khí chuẩn bị chiến lực rất cuốn hút

Và khi vào cuộc chiến thì lại là <Cảnh đánh nhau nhạt nhẽo không thể thiếu>

T ko thể cảm nhận được chiến lực của mỗi nhân vật, mỗi kẻ thù, mỗi phản diện, chỉ thấy kẻ phản diện là những tên quái vật quái đản, mà đa phần cũng là Nữ 😩
Bộ này ngày xưa tao đi học về là chạy vào bật tv lên coi.

Nó chiếu trên VTV lúc 5h chiều.
Nói sao nhỉ, để t format lại phong cách chiến đấu của mỗi bộ truyện

Truyện chuyên chiến đấu
<Ra đòn> <Âm thanh đùng đùng> <Va chạm> <Đối phương đỡ, tránh>
<Một trong 2 nhân vật dừng lại nói gì đó> <Lặp lại chuỗi trên>

Truyện sailormoon (hoặc anime)
<Nói gì đó rất lâu> <Múa một điệu múa, tạo dáng> <Ra đòn nhưng không có phi đạn, thường là phát sáng chói loá> <Không có va chạm> <Kẻ ác nhìn vào ánh sáng đó và thấy sợ hãi> <Không hiểu sức mạnh đó ở đâu ra> <Kẻ ác thua trận> <Hết>


Hoặc nếu phe ta thua, thì sẽ

<Múa một điệu múa, gọi thêm bạn bè (phải xinh đẹp)> <Cả hai cùng tạo dáng (phải đẹp hơn lúc nãy)>
<Phát ra ánh sáng to hơn lúc nãy> <Kẻ ác thấy vậy sợ quá chết> 😣😣😣

Đó là lí do t ko thích sailormoon, t thích có impact cụ thể, âm thanh va chạm rõ ràng, chiến lực rõ ràng, và đừng quá buff cho mấy nhân vật nhìn trẻ trẻ cậy công lý auto thắng
 
Không có 1 trong 2 giới là mọi thứ trở nên vô nghĩa hết.
Không thể có chuyện không có 1 trong 2 giới được, bạn đang nói một mệnh đề trái với hiện thực, chỉ có thể có một nơi nào đó bị thiếu, vắng một trong hai giới, từ đó giới còn lại trở nên hấp dẫn hơn, thì đúng
 
nếu nữ hoàng nhu đạo là cái truyện Yarawa! thì mình nghĩ đó là truyện shounen, đánh đấm, dành cho thiếu nhi (đa số là nam)
còn truyện nữ hoàng ai cập thì mới đúng là truyện nữ, hở chút là khóc lóc, sướt mướt, mà truyện đó có yếu tố lịch sử, chiến tranh, bà tác giả nữ cứ kiểu ko đủ trình để vẽ cảnh đánh nhau vậy, cứ sắp có đánh nhau thì lại thôi, lại có lí do để ko đánh, coi rất bực 😣
Mà nữ hoàng ai cập kết truyện thế nào đấy mày. Ngày đó theo dõi được vài chục tập mà sau đó hiệu sách đéo nhập về nữa nên cũng dở dang.
 
Thuỷ thủ mặt trăng t cũng đã cố thử thích nó vài lần và đều thất bại, ai cũng sẽ mặc định rằng đó là một bộ truyện shounen hay, nhưng thực chất đó là truyện shoujo, bi-shoujo (truyện dành chư Nữ và có thể là Nữ yêu nữ)

Và tất nhiên cảnh đánh nhau...à không...mối quan tâm về chiến lực, nói sao chỉ, chiến lực của nhân vật không được làm điểm nhất trong tâm của bộ truyện, mà chỉ là điểm phụ

Nhưng ngặt nỗi Thuỷ thủ mặt Trăng lại là truyện shounen và nó bắt buộc phải có cảnh đánh nhau, thành ra sẽ thành hai thứ chống chỉ định lẫn nhau trong một bộ truyện, đó là

<Cảnh đánh nhau nhạt nhẽo> vs <Nhưng không thể thiếu>

Và thế là mỗi lần sắp sửa có chiến tranh thì các thuỷ thủ có vẻ vụng về, ko như 5 anh em siêu nhân, cho dù cũng có hào khí chuẩn bị chiến lực rất cuốn hút

Và khi vào cuộc chiến thì lại là <Cảnh đánh nhau nhạt nhẽo không thể thiếu>

T ko thể cảm nhận được chiến lực của mỗi nhân vật, mỗi kẻ thù, mỗi phản diện, chỉ thấy kẻ phản diện là những tên quái vật quái đản, mà đa phần cũng là Nữ 😩

Nói sao nhỉ, để t format lại phong cách chiến đấu của mỗi bộ truyện

Truyện chuyên chiến đấu
<Ra đòn> <Âm thanh đùng đùng> <Va chạm> <Đối phương đỡ, tránh>
<Một trong 2 nhân vật dừng lại nói gì đó> <Lặp lại chuỗi trên>

Truyện sailormoon (hoặc anime)
<Nói gì đó rất lâu> <Múa một điệu múa, tạo dáng> <Ra đòn nhưng không có phi đạn, thường là phát sáng chói loá> <Không có va chạm> <Kẻ ác nhìn vào ánh sáng đó và thấy sợ hãi> <Không hiểu sức mạnh đó ở đâu ra> <Kẻ ác thua trận> <Hết>


Hoặc nếu phe ta thua, thì sẽ

<Múa một điệu múa, gọi thêm bạn bè (phải xinh đẹp)> <Cả hai cùng tạo dáng (phải đẹp hơn lúc nãy)>
<Phát ra ánh sáng to hơn lúc nãy> <Kẻ ác thấy vậy sợ quá chết> 😣😣😣

Đó là lí do t ko thích sailormoon, t thích có impact cụ thể, âm thanh va chạm rõ ràng, chiến lực rõ ràng, và đừng quá buff cho mấy nhân vật nhìn trẻ trẻ cậy công lý auto thắng
Ở thời điểm này tất nhiên SM sao so được với những bộ sinh sau đẻ muộn. Mày mà sinh sớm hơn hai chục năm nó lại khác. Bởi những năm đầu 9x, nó rất ấn tượng với một thế hệ mà khái niệm anime ấy, nói chung còn xa lạ lắm. Mọe, tao nhớ hồi đấy SM chiếu buổi chiều T6 trên VTV3 thì phải, cứ chờ đến phân cảnh biến hình Sailor là trố mắt tập trung tưởng tượng ... tưởng tượng...

Đúng là một thời khốn khổ :vozvn (19):
 
Chuyện phấn đấu thoát nghèo, chuyện mua xe, chuyện lấy vợ, chuyện đánh nhau, chuyện làm vua, chuyện chinh phục vùng đất mới, chuyện xô đẩy một vương quốc, chuyện chiếm đoạt báu vật.😝👆

Còn chuyện của đàn bà toàn mấy chuyện ngắn ngủn, tình cảm ba xu vớ vẩn (mà thường là được phóng đại lên cho to để cho nghiêm trọng), cũng có tranh giành chiếm đoạt nhưng bị giới hạn trong một vòng tròn gọi là sức yếu, tài hèn, nếu bị Đàn Ông phát hiện thì cũng đập dập cả đám đàn bà, giải tán chợ nhỏ, thế là hết drama 😩

Mặt khác, phim dành cho đàn bà coi toàn phim chán, diễn biến truyện rất chán
Truyện dành cho nữ là truyện bị vẽ với nét vẽ ngu, thộn, ko có linh hồn, khó coi, khó nhớ

PS: trang truyện dưới đây là truyện Không Phải Nữ (truyện Nam, truyện trinh thám) nên nét vẽ đậm, có biểu cảm khác hẳn với truyện nữ, hoá ra sản phẩm nghệ thuật nào dành cho nữ cũng chỉ là phụ, chỉ có Nam mới là nhân vật chính của thế giới này
page_30.jpg


page_32.jpg
Phim cô dâu tám tuổi về nữ mà mày. Bộ này dài ám ảnh người VN đấy.
 
thì nguyên nhân từ cái lỗ chui ra chui vào đấy, mọi sự sống, vấn đề, tranh chấp đều ở cái đấy
 
Mà nữ hoàng ai cập kết truyện thế nào đấy mày. Ngày đó theo dõi được vài chục tập mà sau đó hiệu sách đéo nhập về nữa nên cũng dở dang.
Tới giờ vẫn chưa ra hết mà, đổi tác giả vài lần vì người trước già quá rồi.

Bộ này phát hành đầu tiên 1976 mà tới giờ 50 năm rồi vẫn chưa hết.
 
Mà nữ hoàng ai cập kết truyện thế nào đấy mày. Ngày đó theo dõi được vài chục tập mà sau đó hiệu sách đéo nhập về nữa nên cũng dở dang.
Chưa có kết truyện nha bạn, truyện tranh chính thức thì chỉ tới tập 70 tính theo cuốn truyện, còn chương nhỏ là tới 181, tới đoạn Menfuisư uống rượu độc nhưng sống dai như giẻ lau là hết 😝 👆

Những dị bản khác nói là có tập tiếp đều là.....nói điêu, hoặc fan cuồng quá tự nghĩ ra xong viết ở dạng chữ, hoặc kể bằng miệng, chứ không <ko ai đủ trình vẽ, tệ thật, dân vẽ có tay nghề thì lại rất ghét truyện đó> có bản vẽ nào từ tác giả nha😩
 
Tới giờ vẫn chưa ra hết mà, đổi tác giả vài lần vì người trước già quá rồi.

Bộ này phát hành đầu tiên 1976 mà tới giờ 50 năm rồi vẫn chưa hết.
Tác giả là một bà cô, và bà cô này cũng đã dày công đi sang tận ai cập để chộp từng hình ảnh công trình, kiến trúc, trang phục để về vẽ cho chính xác, tuy vậy nhưng quá trình vẽ bả cũng gặp nhiều khó khăn, đa phần là phụ tá gánh giúp team, bà chủ yếu vẽ mặt mũi và người, còn kiến trúc thì các em phụ tá gánh giúp, dù cho có điều kiện phụ kiện tối tân đi nữa, trình độ vẫn là thứ quyết định, bà vẫn ko thi triển tốt được các pha đánh nha, cảnh đánh nhau rất....tù, không có lực, không gây nhiều sát lực như các truyện shounen khác, nhưng thứ thu hút độc giả vẫn có là yếu tố văn hoá, lịch sử
 
Phim cô dâu tám tuổi về nữ mà mày. Bộ này dài ám ảnh người VN đấy.
Uh, tất cả các phim, truyện, cho nữ đều có cùng một dạng, đó là tâm lý là chính, đấu trí nhưng để giành giật tình cảm, niềm tin tình cảm, hi vọng tình cảm, đều giống nhau

Phim ấn độ, cảnh bắt gặp, cảnh phát hiện dang díu, khó xử, hối cải, thoả mãn
Truyện Nữ hoàng Ai Cập cũng vậy, phần lớn là những cảnh phát hiện, khó xử, bắt gặp, vỡ oà, thoả mãn
 

Có thể bạn quan tâm

Top